Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 49

Trước Sau

break

Cố Phương Hưu bám sát bên cạnh cô, sắc mặt trông có vẻ không tốt lắm.

Bởi vì theo manh mối của anh, Tô Long Nhi có khả năng đang ở tỉnh Hắc Long Giang, sao lại trở về rồi?

Anh không kịp nghĩ nhiều, đi theo Tô Liễu Nhi, nếu có kẻ nào dám tổn thương hay lừa gạt cô, anh chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho kẻ đó!

Họ vừa về đến nơi thì phát hiện trong sân nhà, ngoài cổng đều chật kín người.

Mọi người đều tò mò thiếu niên mất tích mười hai năm trông như thế nào, càng muốn biết tại sao cậu ta lại trở về.

Tô Liễu Nhi rẽ đám đông, đi vào trong.

Trong nhà, Tô Kiến Thiết đang kéo tay Tô Long Nhi, vẻ kích động lộ rõ ra mặt.

Tô Liễu Nhi nhìn thấy cảnh này, trong lòng khẽ run lên.

Những năm qua Tô Kiến Thiết luôn muốn có một đứa con trai, sau khi cưới Vương Tiểu Hoa bụng cô ta mãi không có động tĩnh gì, ông ta gần như đã muốn bỏ cuộc, giờ thấy đứa con trai mất tích trở về, nỗi tiếc nuối nào đó trong lòng ông ta đã được bù đắp.

Cuối cùng ông ta cũng có thể thực sự thẳng lưng đối mặt với mọi người!

Tô Long Nhi nghiêng mặt nhìn sang, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau với Tô Liễu Nhi, trong lòng cô tràn trề thất vọng.

Ánh mắt của Tô Long Nhi không phải là ánh mắt của một đứa em trai nhìn chị gái.

Cũng không phải ánh mắt của một người mất tích nhiều năm nhìn thấy người thân.

Tô Liễu Nhi nhìn thấy hai chữ trong mắt Tô Long Nhi: bỉ ổi.

Đó là ánh mắt mà một gã đàn ông có tâm lý biến thái sẽ có khi nhìn thấy phụ nữ.

Tô Liễu Nhi theo bản năng lùi lại một bước, vừa khéo lùi vào lòng Cố Phương Hưu.

Cố Phương Hưu đỡ lấy cô, anh cũng nhận ra Tô Long Nhi này có vấn đề.

Tô Kiến Thiết quên mất chuyện không vui giữa mình và Tô Liễu Nhi, kéo Tô Long Nhi giới thiệu: "Long Nhi, kia chính là chị gái ruột Tô Liễu Nhi của con."

Trên mặt Tô Long Nhi nở nụ cười rạng rỡ, đi về phía Tô Liễu Nhi.

Hắn ta tình tứ gọi một tiếng: "Chị."

Tô Liễu Nhi lập tức nổi da gà khắp người.

Cố Phương Hưu chen vào giữa ngăn cách Tô Liễu Nhi và Tô Long Nhi, bộ dạng đầy cảnh giác.

Tô Kiến Thiết không nhịn được quát lên: "Cố Phương Hưu, Long Nhi và chị nó nhận nhau, cậu đứng chắn ở giữa làm gì?"

Giọng Tô Liễu Nhi vang lên dõng dạc: "Cậu ta không phải Tô Long Nhi!"

Cô lo lắng nếu mình không vạch trần hắn ta nữa, tên Tô Long Nhi giả mạo này sẽ ôm lấy cô mất.

Vừa rồi may mà có Cố Phương Hưu ở đó, nhìn tư thế của hắn ta là đã có ý định ôm cô rồi.

Muốn sơ múi à, không có cửa đâu!

Tô Kiến Thiết giận dữ quát: "Tô Liễu Nhi, em trai con trải qua bao nhiêu cay đắng mới về được, con làm loạn cái gì?"

Tô Liễu Nhi ném cho Tô Kiến Thiết một ánh nhìn khinh bỉ, khiến ông ta cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Cứ như thể cô đang nói ông ta là một kẻ đại ngu ngốc vậy!

Tô Liễu Nhi thẳng thừng mở miệng: "Cậu là ai? Tại sao lại giả mạo em trai tôi?"

Tô Long Nhi đau lòng cúi đầu: "Chị không thích em sao?"

Tô Liễu Nhi nén cơn buồn nôn: "Mời cậu trả lời thành thật câu hỏi của tôi, nếu không thì gặp nhau ở đồn công an!"

"Em tên là Tô Long Nhi, ba tuổi bị đi lạc, bị người ta bán vào trong núi làm con nuôi."

"Em nhớ bố mình tên là Tô Kiến Thiết, là người thôn Đại Đồng."

"Có một cơ hội tình cờ, em trốn thoát được, dọc đường gặp đủ loại khó khăn mới xuất hiện trước mặt chị."

"Chị gái tốt của em, mười hai năm không gặp, chị lại đối xử với em như vậy sao?"

Thấy Tô Long Nhi còn có chút ý trách móc, Tô Liễu Nhi không nhịn được cười lạnh một tiếng.

"Muốn biết thôn Đại Đồng có một người tên là Tô Kiến Thiết thì có gì khó?"

"Mấy thông tin cậu nói đó, người trong thôn chúng tôi ai cũng biết, cậu chứng minh thế nào rằng mình không phải kẻ lừa đảo?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc