Huống hồ Cố Phương Hưu xứng đáng để cô ta hy sinh lòng tự trọng vì anh.
"Hôm nay em đến tìm anh Phương Hưu là có một chuyện muốn nhờ."
Cố Phương Hưu day day huyệt thái dương, anh Phương Hưu, đây là cái kiểu xưng hô buồn nôn gì vậy?
Hoặc là anh, hoặc là Phương Hưu, ba chữ này ghép lại với nhau, ọe!
Tô Liễu Nhi bỏ đi sắp xếp lại thảo dược.
Hoa đào do Cố Phương Hưu tự mình trêu chọc về, để anh tự mình giải quyết.
Nếu một người đàn ông ngay cả chút năng lực giải quyết việc này cũng không có, cô không cần cũng được!
Bạch Liên thấy Tô Liễu Nhi bỏ đi liền chậm rãi tiến lên vài bước.
Cố Phương Hưu theo bản năng lùi lại vài bước, như nhìn thấy ác quỷ: "Thanh niên trí thức Bạch, có chuyện gì xin cứ nói."
Bạch Liên hơi sững sờ, hành động vừa rồi của Cố Phương Hưu quá tổn thương người khác.
Tuy cô ta không xinh đẹp bằng Tô Liễu Nhi, nhưng thân phận cao quý hơn cô gái nhà quê này nhiều.
Cô ta nén sự bất mãn trong lòng xuống, giọng nói dịu dàng: "Anh Phương Hưu, nghe nói ngày nào anh cũng lên núi hái thuốc, ngày mai có thể dẫn em lên núi cùng được không?"
Cố Phương Hưu vẻ mặt nghiêm túc: "Thanh niên trí thức Bạch, xin cô hãy gọi tôi là đồng chí Cố."
Bạch Liên lại ngẩn ra, sau đó mỉm cười: "Vâng, Phương Hưu... đồng chí Cố."
Tô Liễu Nhi cắm cúi sắp xếp thảo dược, nhưng toàn bộ sự chú ý đều đặt vào cuộc đối thoại của hai người cách đó không xa.
Khi nghe thấy câu này, cô không thể không cảm thán, đúng là một đóa bạch liên hoa to đùng!
"Tôi lên núi hái thuốc không cố định thời gian, vừa khéo ngày mai tôi không định đi. Nếu không còn việc gì, mời thanh niên trí thức Bạch về cho."
Cố Phương Hưu đã ra lệnh đuổi khách, nhưng Bạch Liên lại không có ý định rời đi.
Bạch Liên lại hỏi: "Vậy ngày kia thì sao? Ngày kia cũng được."
Cố Phương Hưu biết Bạch Liên này đã bám lấy mình, trong lòng không khỏi cảm thấy chán ghét.
Anh nghiêm giọng nói: "Đồng chí Bạch, xin cô hãy tự trọng."
"Tôi là một nam đồng chí đã có người yêu, không tiện đưa cô lên núi, xin cô tìm người khác đưa đi."
Bạch Liên dù da mặt có dày đến đâu, bị người ta nói thẳng mặt như vậy cũng phải đỏ mặt.
Cô ta đỏ mặt, giọng nói nhỏ đi một chút: "Xin lỗi, là do tôi suy nghĩ chưa chu đáo, làm phiền rồi."
"Không cần xin lỗi, hy vọng cô đừng đến làm phiền tôi nữa là được." Cố Phương Hưu lạnh lùng nói.
Trong lòng Bạch Liên lạnh toát, cô ta quyến luyến không nỡ rời đi.
Tô Liễu Nhi cảm thấy khá hài lòng với biểu hiện vừa rồi của Cố Phương Hưu.
Từ chối loại con gái như Bạch Liên thì nên dứt khoát một chút.
Nếu không, người ta sẽ giống như miếng cao dán da chó, bám vào là không chịu buông tha.
Chỉ sợ sau này cô ta sẽ nghĩ ra thủ đoạn xấu xa gì đó để hãm hại Cố Phương Hưu và cô.
Tô Liễu Nhi không nghĩ nhiều nữa, đem thảo dược đã sắp xếp xong ra phơi dưới ánh nắng.
Cố Phương Hưu bước tới: "Liễu Nhi, em về nghỉ ngơi một lát đi, để anh phơi cho."
"Không cần đâu, em làm xong rồi."
Tô Liễu Nhi đặt đồ xuống, đi thẳng vào trong nhà.
Cố Phương Hưu tưởng Tô Liễu Nhi giận, sợ hãi vội vàng đi theo bước chân cô vào trong.
Tô Liễu Nhi nhìn dáng vẻ căng thẳng của anh, không nhịn được cười.
"Anh sao thế?"
Cố Phương Hưu không trả lời mà hỏi ngược lại: "Em giận à?"
Tô Liễu Nhi thành thật trả lời: "Không có."
Cho dù cô có yêu một người đến đâu, cũng sẽ mãi mãi không để người đó chi phối cảm xúc của mình.
Huống hồ Cố Phương Hưu cũng đâu có làm chuyện gì có lỗi với cô.
Những ngày yên bình trôi qua được vài hôm, cuộc đời Tô Liễu Nhi đã đón nhận ngày mà cô mong chờ.
Em trai cô, Tô Long Nhi đã trở về!
Khi nghe được tin này, cô đang kê đơn thuốc cho người ta. Cô kích động đến mức viết thừa một nét, đành phải viết lại từ đầu.
Kê đơn thuốc xong, cô không màng đến bệnh nhân vẫn đang chờ đợi, rảo bước đi nhanh về nhà.