Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 47

Trước Sau

break

"Tại sao cháu lại đến đây nghỉ phép?" Phó Tầm Giản hỏi thẳng vào trọng tâm.

Cố Phương Hưu không giấu giếm: "Cháu bị thương khi ở trong quân đội, muốn đến đây tìm một vị thầy thuốc đông y quen biết trước kia để khám thử."

"Thầy thuốc đông y ư? Sao cháu lại quen biết thầy thuốc đông y ở đây?"

Cố Phương Hưu kiên nhẫn giải thích: "Lúc cháu mới nhập ngũ, cháu đóng quân ngay gần đây. Có một lần huấn luyện dã ngoại bị thương, được một vị thầy thuốc đông y cứu giúp."

Ông cụ Phó chính là thầy thuốc đông y, nhưng hiện tại tình hình đặc biệt, ông cụ đã chọn nghỉ hưu.

Phó Tầm Giản không nhắc đến chuyện ông cụ, cũng không truy hỏi thêm về vị thầy thuốc đông y mà Cố Phương Hưu quen biết.

Tiếp theo, Phó Tầm Giản tìm hiểu gần hết gia phả nhà Cố Phương Hưu, mới cảm thấy mình hình như hỏi hơi nhiều.

Không còn cách nào khác, ông chỉ có mỗi một cô cháu gái này, ông phải kiểm tra kỹ càng mới yên tâm.

Phó Tầm Giản trò chuyện với Cố Phương Hưu xong liền đứng dậy chuẩn bị ra về.

"Liễu Nhi, khi nào có thời gian cậu lại đến tìm cháu."

"Cậu ơi, cậu không ở lại ăn cơm tối rồi hẵng đi ạ?"

Phó Tầm Giản xua tay: "Không đâu, cậu còn có việc."

Ông quay đầu nhìn sang Cố Phương Hưu: "Tiểu Cố, Liễu Nhi nhà tôi nhờ cậu giúp đỡ chăm sóc, có việc gì nhớ liên lạc với tôi."

"Cậu yên tâm, cháu chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Liễu Nhi."

Phó Tầm Giản rời khỏi chỗ Liễu Nhi, không đến nhà Tô Kiến Thiết nữa.

Ông đã biết chuyện Tô Kiến Thiết trước đó định gả Liễu Nhi cho một người đàn ông lớn tuổi, tính tình nóng nảy, lại từng có quá khứ bạo hành vợ.

Ông sợ khi gặp Tô Kiến Thiết, ông sẽ không kiềm chế được mà rút súng bắn vỡ đầu lão.

Bây giờ bên cạnh Liễu Nhi đã có Cố Phương Hưu, ông có thể yên tâm hơn một chút để tập trung đi tìm Long Nhi.

Nếu Long Nhi còn ở đây, lúc này chắc cũng mười lăm tuổi, là một thiếu niên rồi.

Chị gái qua đời, cháu trai mất tích, những năm qua trong lòng Phó Tầm Giản luôn thấy áy náy.

Ông nhờ người tìm kiếm Long Nhi suốt mười hai năm, cuối cùng cũng có chút manh mối ở tỉnh Hắc Long Giang.

Ông định giải quyết xong việc trong tay sẽ lập tức ngồi tàu hỏa đi tỉnh Hắc Long Giang.

Phó Tầm Giản rời đi chưa được bao lâu thì Bạch Liên tìm đến.

Cô ta đi thẳng qua mặt Tô Liễu Nhi, tìm kiếm bóng dáng Cố Phương Hưu.

Thậm chí còn hỏi Tô Liễu Nhi: "Người yêu cô đâu?"

Tô Liễu Nhi tự nhận kiếp trước đã gặp qua vô số người, nhưng chưa từng thấy ai trơ trẽn như thế này!

Cô bực bội nói: "Cô tìm người yêu tôi làm gì?"

Cô cố ý nhấn mạnh ba chữ "người yêu tôi".

Bạch Liên không thèm để ý: "Tôi tìm anh ấy có việc, cần đích thân nói với anh ấy."

Cố Phương Hưu từ trong bếp đi ra: "Có chuyện gì nói với Liễu Nhi là được, chuyện của tôi cũng là chuyện của cô ấy."

Bạch Liên vừa nhìn thấy Cố Phương Hưu, Tô Liễu Nhi hoàn toàn trở thành người vô hình.

"Hóa ra anh ở đây."

Cố Phương Hưu tự giác giữ khoảng cách với cô ta, tỏ ý chán ghét mười phần.

"Có chuyện gì thì nói thẳng đi."

Tô Liễu Nhi thấy vậy suýt chút nữa bật cười.

"Chúng ta làm quen với nhau một chút nhé, em tên là Bạch Liên, là thanh niên trí thức đến từ thành phố Thượng Hải."

Cố Phương Hưu đi tới sau lưng Tô Liễu Nhi: "Thanh niên trí thức Bạch, tôi đã có người yêu rồi."

Tô Liễu Nhi cười như không cười: "Thanh niên trí thức Bạch biết anh là người yêu em mà."

Cố Phương Hưu kinh ngạc, cô gái này biết người ta có người yêu rồi mà còn cố tình đến tận cửa nói muốn làm quen ư?

Kỳ cục quá đi mất!

Cố Phương Hưu từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm khắc, những lời thô tục anh không nói ra được, nhưng khi đối mặt với thanh niên trí thức Bạch, anh đã nghĩ đến những từ ngữ đó.

Bạch Liên mặt không đổi sắc, vô cùng bình tĩnh.

Muốn cướp người yêu từ tay người khác, da mặt không dày một chút thì làm sao được?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc