Tô Long Nhi im lặng không nói, quay đầu nhìn sang Tô Kiến Thiết.
Tô Kiến Thiết rõ ràng vẫn còn đang chìm đắm trong lời nói của Tô Liễu Nhi, hình như đúng là có ý đó.
Tô Nguyệt và Vương Tiểu Hoa từ bên ngoài trở về, nhìn thấy trong nhà có nhiều người như vậy, còn tưởng là có người đến dạm ngõ, lập tức xông vào.
Họ nhìn thấy trong nhà có một người đàn ông lạ mặt đứng đó, càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Vương Tiểu Hoa mở miệng trước: "Ôi chao, lại có người để ý đến Liễu Nhi rồi à?"
Người trước đó còn là con rể tương lai hụt của bà ta nữa đấy!
Tô Kiến Thiết trừng mắt nhìn bà ta một cái: "Bà nói hươu nói vượn cái gì đấy? Đây là em trai Long Nhi của Liễu Nhi."
Sắc mặt Vương Tiểu Hoa trắng bệch, chuyện bà ta lo lắng nhất cuối cùng cũng đến rồi.
Năm đó khi sinh Tô Nguyệt bà ta bị khó sinh, suýt chút nữa thì bước vào quỷ môn quan.
Sau này đứa bé thuận lợi chào đời, nhưng bác sĩ lại nói cả đời này bà ta rất khó mang thai lại.
Bà ta gả cho Tô Kiến Thiết bao nhiêu năm nay, bụng chẳng có chút động tĩnh nào, chính là minh chứng cho lời bác sĩ nói.
Sắc mặt Tô Nguyệt cũng chẳng khá hơn là bao, có một Tô Liễu Nhi quay về đã khiến cô ta đau đầu lắm rồi, bây giờ lại thêm một Tô Long Nhi, cô ta có thể tưởng tượng được những ngày tháng sau này của mình sẽ gian nan thế nào.
Trước đây thịt trong nhà cô ta còn có thể ăn được một ít, sau này e rằng tất cả đều sẽ chui vào miệng Tô Long Nhi này hết.
Tô Kiến Thiết khao khát có con trai đến mức nào, đâu phải cô ta không biết, chỉ tiếc bụng mẹ cô ta không tranh khí, bao nhiêu năm nay không sinh thêm được mụn con nào.
Nụ cười của Vương Tiểu Hoa cứng đờ, bà ta tỉ mỉ quan sát Tô Long Nhi một lượt.
Tô Long Nhi này, thật sự là cùng bố cùng mẹ với Tô Liễu Nhi sao?
Sao ngoại hình lại khác xa nhau thế?
Bà ta nghĩ tới điều gì đó, không kìm được nói: "Kiến Thiết, liệu có nhầm lẫn gì không? Đứa bé này chẳng giống ông chút nào cả."
Bà ta bổ sung thêm một câu: "Cũng chẳng giống Liễu Nhi."
Tô Kiến Thiết đương nhiên nhận ra Tô Long Nhi chẳng giống mình chút nào, lại còn có chút xấu xí.
Ông ta nhớ hồi nhỏ Tô Long Nhi trắng trẻo mập mạp, ngũ quan rất tuấn tú.
Hơn nữa Long Nhi là mắt hai mí, sao lớn lên lại thành mắt một mí rồi?
Tô Kiến Thiết không khỏi cảnh giác: "Rốt cuộc cậu là ai?"
"Long Nhi của tôi mắt rất to, là mắt hoa đào."
Lúc đó Long Nhi sinh ra còn bị người ta cười nhạo, nói con trai mà lại có đôi mắt của con gái.
Tô Long Nhi tỏ vẻ tủi thân: "Bố, bố cũng không tin con sao?"
Tô Kiến Thiết vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Đừng gọi tôi là bố, tôi không quen cậu!"
Con trai ông ta sẽ không xấu xí như vậy!
Nghĩ đến việc vừa rồi mình còn thân thiết với cậu ta như thế, trong lòng Tô Kiến Thiết trào lên một cơn buồn nôn.
"Đã không ai tin tôi, vậy tôi chỉ có thể đi thôi."
"Sau này gặp mặt cũng đừng chào hỏi."
Tô Long Nhi nhấc chân định đi thì bị người ta giữ lại.
Hắn thầm vui mừng trong lòng, quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một đôi mắt sắc bén.
"Lừa người xong còn muốn đi sao?"
Uy nghiêm trên người Cố Phương Hưu khiến Tô Long Nhi giả mạo sợ hãi, hắn run rẩy mở miệng: "Tôi không lừa người!"
"Còn già mồm?"
Lực tay của Cố Phương Hưu tăng thêm rất nhiều, tên Tô Long Nhi giả cảm thấy cánh tay mình sắp bị bóp nát rồi.
Nếu biết kết cục thế này, hắn ta chắc chắn sẽ không mạo hiểm tới đây.
Hắn ta quả thực không phải Tô Long Nhi, nhưng từng gặp Tô Long Nhi thật.
Người đó bị bán đến tỉnh Hắc Long Giang.
Không biết bây giờ còn sống hay đã chết.
"Rắc!"
Tên Tô Long Nhi giả nghe thấy tiếng này thì biết tay mình gãy rồi.
Hắn ta đành phải dịu giọng xuống: "Coi như tôi xui xẻo, được không?"
"Tha cho tôi một lần, sau này tôi sẽ không bao giờ dám nữa!"