"Liễu Nhi, anh có cần cùng em về nhà xem tình hình thế nào không?"
Tô Liễu Nhi biết Cố Phương Hưu đang lo lắng chuyện Tô Kiến Thiết sẽ đồng ý hôn sự giữa cô và Vân Khởi.
Cô trấn an anh: "Không cần đâu, Tô Kiến Thiết sẽ không dễ dàng bán em rẻ như vậy đâu!"
Ông ta đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa được cô về đây, ít nhất cũng phải bán được một cái giá thật hời.
Kiếp trước Tô Liễu Nhi bị bán cho Phó chủ nhiệm Chu, bây giờ rắc rối liên quan đến lão ta đã được cô giải quyết, nhưng không biết sau này liệu sẽ còn xuất hiện thêm những kẻ như chủ nhiệm Lý, bộ trưởng Trương nào đó nữa hay không.
Cố Phương Hưu nhìn Tô Liễu Nhi đầy xót xa: "Liễu Nhi, em yên tâm, anh sẽ bảo vệ em thật tốt."
"Không ai có thể ép buộc em phải gả cho bất kỳ ai cả!"
Tô Liễu Nhi mỉm cười với anh: "Cảm ơn anh, Phương Hưu."
"Có ai ở nhà không?"
Từ bên ngoài truyền vào giọng nói của một người phụ nữ trẻ.
Tô Liễu Nhi đứng dậy bước ra ngoài, trong lòng dấy lên sự cảnh giác: "Cô là ai?"
Cô nhớ rõ trong thôn không hề có người này.
Người phụ nữ mỉm cười thân thiện: "Tôi là thanh niên trí thức mới đến, cô có thể gọi tôi là Bạch Liên."
"Tôi nghe mọi người nói ở đây có khám bệnh, cô là bác sĩ của đội - Tô Liễu Nhi phải không?"
Tô Liễu Nhi gật đầu: "Là tôi đây."
Bạch Liên thở phào nhẹ nhõm: "Tôi còn tưởng mình tìm nhầm chỗ rồi chứ."
"Liễu Nhi này, sáng nay ngủ dậy tôi thấy đầu óc choáng váng, không biết có phải bị say nắng hay không, cô có thể khám giúp tôi được không?"
Tô Liễu Nhi đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng: "Cô theo tôi vào trong nhà đi."
Cố Phương Hưu từ trong nhà bước ra, trên lưng đeo chiếc gùi: "Liễu Nhi, anh đi hái thảo dược trước đây."
"Vâng, anh nhớ chú ý an toàn nhé."
"Ừm."
Bạch Liên nhìn theo bóng lưng Cố Phương Hưu, hồn vía như bị anh hớp mất.
Thấy Bạch Liên mãi vẫn chưa bước vào, Tô Liễu Nhi liền quay đầu lại nhìn.
Hửm?
Bạch Liên xoay người lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Tô Liễu Nhi, giống như tâm tư bị người ta nhìn thấu, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
"Liễu Nhi, người đàn ông vừa rồi là anh trai cô à?"
Bạch Liên thầm nghĩ, cả hai người đều có ngoại hình rất đẹp, chắc chắn là quan hệ anh em ruột.
Tô Liễu Nhi không chút biểu cảm: "Anh ấy là đối tượng của tôi."
Bạch Liên chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó giẫm mạnh, tâm trạng tốt đẹp cô ta vất vả lắm mới khơi dậy được, giờ đây vỡ tan tành.
"Cái gì?" Cô ta xác nhận lại một lần nữa.
Giọng điệu Tô Liễu Nhi lạnh lùng đến cực điểm: "Anh ấy là đối tượng của tôi, sau này chúng tôi sẽ kết hôn. Cô còn thắc mắc gì nữa không?"
Bạch Liên thất vọng đến mức nói năng lộn xộn: "Không... không còn nữa."
Người đàn ông vừa mới để mắt tới lại là của người khác.
"Cô thấy khó chịu ở đâu?" Tô Liễu Nhi hỏi.
"Chỉ là chóng mặt thôi, những chỗ khác không sao cả."
Tô Liễu Nhi bắt mạch cho Bạch Liên, lại kiểm tra rêu lưỡi của cô ta, thân thể hoàn toàn bình thường.
Cô đại khái đoán được Bạch Liên muốn giả bệnh để không phải đi làm.
Nhìn cách ăn mặc của Bạch Liên thì biết cô ta không phải con gái nhà bình thường.
Chắc chắn là thành phần gia đình có vấn đề, bất đắc dĩ mới phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.
Tô Liễu Nhi đoán đúng rồi, Bạch Liên không quan tâm đến mấy điểm công đó.
Cô ta lười biếng được ngày nào hay ngày đó, dù sao thì sau này cô ta cũng sẽ trở về thành phố.
"Liễu Nhi, cô có thể nói giúp tôi với đại đội trưởng một tiếng được không, hôm nay tôi không khỏe, không đi làm được?"
Bạch Liên thậm chí còn không hỏi Tô Liễu Nhi về tình trạng sức khỏe của mình mà đã nhờ cô xin nghỉ giúp.
Ý tứ này quá rõ ràng rồi.
Cái ơn này, Tô Liễu Nhi không dám giúp.
Cô lo lắng sau này Bạch Liên sẽ thường xuyên đến quấy rầy, bắt cô giúp lừa gạt đại đội trưởng.