"Sức khỏe cô rất tốt, không có vấn đề gì cả."
"Mau đi làm đi, đừng làm chậm trễ công việc!"
Sắc mặt Bạch Liên trắng bệch, Tô Liễu Nhi này không hiểu ý cô ta sao?
"Tôi không khỏe, tôi muốn xin nghỉ!"
Vẻ mặt Tô Liễu Nhi không đổi: "Cô muốn xin nghỉ thì đi xin với đại đội trưởng, nếu đại đội trưởng hỏi về tình trạng sức khỏe của cô, tôi sẽ báo cáo đúng sự thật."
Trong lòng Bạch Liên đầy tức tối nhưng không thể hiện ra ngoài.
Sau này cô ta còn phải dựa vào Tô Liễu Nhi giúp đỡ để trốn việc nữa!
Cô ta mò mẫm trong túi quần lấy ra một viên kẹo, đặt lên bàn.
Chắc chắn người nhà quê chưa từng được ăn kẹo, Bạch Liên rất tự tin có thể thu phục được Tô Liễu Nhi.
"Cất kẹo về đi, thứ này ăn vào sẽ đẩy nhanh quá trình lão hóa đấy."
Bạch Liên cảm thấy Tô Liễu Nhi đang nói chuyện giật gân hù dọa người khác.
Chắc chắn là lòng tự trọng của cô đang tác oai tác quái, mạnh miệng mà thôi.
"Liễu Nhi, loại kẹo này chỉ ở tỉnh thành mới có bán, chắc chắn cô chưa ăn bao giờ."
"Yên tâm cầm lấy mà ăn, chỗ tôi còn nhiều lắm."
Tô Liễu Nhi nghiêm túc giải thích: "Nạp quá nhiều đường sẽ kết hợp với protein tạo ra phản ứng đường hóa. Tác hại của phản ứng đường hóa đối với làn da bao gồm: khiến da xỉn màu, chùng nhão, khô ráp, lỗ chân lông to, nổi mụn, xuất hiện nếp nhăn, lộ mao mạch..."
"Tôi khuyên cô cũng nên ăn ít đường thôi."
Bạch Liên nghe xong, lập tức cảm thấy viên kẹo mình mang đến chẳng còn ngon lành gì nữa.
Gương mặt mới là quan trọng nhất!
Lúc này thím Đại Cước bước vào, Tô Liễu Nhi chào hỏi bà ấy: "Thím, qua đây ngồi đi, cháu vừa khám cho cô ấy xong."
Tất nhiên thím Đại Cước biết Bạch Liên, ngày đầu tiên Bạch Liên đi làm là do bà ấy dẫn dắt.
Sau khi hợp tác một lần, thím Đại Cước luôn cố gắng tránh xa cô ta.
Người này có khả năng lười biếng hạng nhất, nói vài câu là giả vờ muốn ngất xỉu, ai dám dây vào chứ?
Bạch Liên kịp thời cất viên kẹo trên bàn đi: "Thím Đại Cước, thím cũng không khỏe sao?"
"Đúng vậy, cô bị làm sao thế?" Thím Đại Cước thuận miệng hỏi một câu.
Bạch Liên ôm trán: "Tôi hơi chóng mặt nên qua đây khám thử."
Thím Đại Cước nhìn bộ dạng yếu ớt của cô ta, lại thấy hai tay trống trơn, không có đơn thuốc, cũng chẳng có thuốc.
Chuyện này...
Bà ấy theo bản năng nhìn Tô Liễu Nhi một cái, Tô Liễu Nhi liền lên tiếng: "Thím Đại Cước, thím thấy khó chịu ở đâu?"
Thím Đại Cước đưa tay cho Tô Liễu Nhi: "Bụng thím khó chịu quá, không biết có phải ăn nhầm thứ gì không?"
Tô Liễu Nhi bắt mạch cho bà ấy, đợi Bạch Liên đi ra ngoài, thím Đại Cước không nhịn được hạ giọng hỏi: "Liễu Nhi, Bạch Liên không phải bị chóng mặt sao? Sao không thấy cháu kê đơn thuốc cho cô ta?"
"Cô ta không sao cả nên không cần kê đơn."
Thím Đại Cước ngơ ngác: "Nghĩa là về nghỉ ngơi ngủ một giấc là khỏi à?"
Tô Liễu Nhi bị bà ấy chọc cười: "Ý là không ảnh hưởng gì đến việc cô ta đi làm cả."
"Thím thấy bộ dạng yếu ớt trước gió của cô ta, còn tưởng cô ta sắp ngất xỉu đến nơi rồi chứ!"
Tô Liễu Nhi không thấy Bạch Liên thuộc kiểu người yếu ớt, hơn nữa tố chất thân thể của cô ta còn khá tốt.
Cô nói thật: "Thím nhìn lầm rồi, sức khỏe cô ta còn tốt hơn thím nhiều."
Thím Đại Cước kinh ngạc, sức khỏe bà ấy còn kém hơn cả Bạch Liên sao?
"Liễu Nhi, sức khỏe thím bị làm sao?"
Tô Liễu Nhi an ủi bà ấy: "Đừng hoảng, chỉ là bụng thím lâu quá không dính chút mỡ nào, cho nên vừa ăn đồ dầu mỡ vào là bị tiêu chảy thôi."
Thím Đại Cước đáng thương nói: "Sáng nay thím chỉ ăn vụng mấy miếng tóp mỡ thôi mà."
"Chức năng hấp thụ của dạ dày thím không tốt, cháu kê cho thím ít thuốc điều lý lại nhé."
Tô Liễu Nhi viết cho bà ấy một đơn thuốc.
"Thím cầm ra thị trấn bốc thuốc, mỗi ngày uống một lần sau bữa tối nửa tiếng."