Tô Nguyệt đùng đùng nổi giận chạy ra ngoài, Vương Tiểu Hoa muốn kéo lại cũng không kịp.
Bà ta lo lắng Tô Nguyệt vì chuyện bị hủy hôn mà nghĩ quẩn tìm đến cái chết nên đành phải vội vàng đuổi theo.
Tô Nguyệt chạy xộc vào nhà cũ của đại đội trưởng, chỉ tay vào mặt Tô Liễu Nhi mắng xối xả: "Tô Liễu Nhi! Mày là đồ tiện nhân chết tiệt!"
"Chính mày đã quyến rũ Vân Khởi, hại anh ấy đòi hủy hôn với tao!"
"Hôm nay tao nhất định phải đánh chết con tiện nhân nhà mày!"
Tô Liễu Nhi vẫn đang giúp thím Thái rút kim châm cứu, mắt thấy bàn tay của Tô Nguyệt sắp sửa tát vào mặt mình.
"Rầm!"
Cố Phương Hưu sợ Tô Liễu Nhi bị Tô Nguyệt làm bị thương, trong lúc nóng lòng đã không kiểm soát được lực tay, hất văng cả người Tô Nguyệt ra ngoài.
Khi Vương Tiểu Hoa chạy tới nơi thì Tô Nguyệt vừa vặn ngã ngay trước chân bà ta.
"Tô Liễu Nhi! Mày muốn làm cái gì hả?"
Bà ta vội vàng đỡ Tô Nguyệt dậy: "Nguyệt Nhi, con sao rồi? Có bị ngã đau ở đâu không?"
Thím Thái cảm thấy đau cả đầu, nếu không phải đến đây châm cứu thì bà đã chẳng có cơ hội tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của cặp mẹ kế con chồng này.
"Ở đây là nơi khám chữa bệnh, hai người muốn gây sự thì mời ra ngoài cho!"
Tô Liễu Nhi cất kim châm cứu rồi đỡ thím Thái ngồi dậy.
Tô Nguyệt khóc lóc thảm thiết như hoa lê dính hạt mưa: "Thím Thái, thím không biết đâu, Tô Liễu Nhi đã quyến rũ vị hôn phu của cháu!"
Thím Thái chẳng cần suy nghĩ gì thêm liền mắng: "Phì!"
"Cô tưởng ai cũng mù quáng như cô chắc?"
"Tô Nguyệt, xem ra đợt giáo dục tư tưởng vừa rồi vẫn chưa đủ sâu sắc đối với cô!"
Tô Nguyệt thút thít: "Thím Thái, cháu không hề nói dối!"
"Vân Khởi vừa mới đến nhà dạm hỏi, anh ấy muốn cưới Tô Liễu Nhi!"
Sắc mặt của Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu đồng thời trở nên khó coi, hai người ăn ý nhìn nhau một cái.
Cố Phương Hưu bước lên chắn trước mặt Liễu Nhi, đưa tay ra phía sau tìm tay cô.
Thấy vậy, Tô Liễu Nhi liền đưa tay nắm lấy bàn tay anh.
Cô có thể cảm nhận được Cố Phương Hưu siết chặt tay mình hơn một chút, anh đang muốn truyền thêm sức mạnh cho cô.
Cô dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, ra hiệu bảo anh hãy yên tâm, cô không sao cả.
Tô Nguyệt quay sang nhìn Cố Phương Hưu: "Anh đã nghe thấy chưa?"
"Người yêu của anh lén lút sau lưng anh đi quyến rũ người đàn ông khác đấy!"
Cố Phương Hưu quát lớn: "Cô ăn nói cho sạch sẽ một chút!"
"Cô tưởng Liễu Nhi cũng dơ bẩn như cô sao?"
Quả thực Tô Nguyệt đã bị câu nói của Cố Phương Hưu làm cho đờ đẫn cả người.
Trên người gã đàn ông này toát ra khí thế rất mạnh, khiến người ta không kìm được nỗi sợ hãi.
Tô Nguyệt không dám nhìn anh nữa, đành quay sang cầu cứu thím Thái.
Thím Thái bực dọc nói: "Vân Khởi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, tự mình vác xác đến dạm hỏi.
Còn Tô Nguyệt, chưa kiểm chứng rõ ràng đã vu khống là Liễu Nhi quyến rũ cậu ta.
Trong tháng này, ngày nào cô cũng phải đến văn phòng nghe giáo dục phê bình cho tôi!"
Tô Nguyệt không muốn đến văn phòng Hội Phụ nữ nữa, cô ta mím môi, định bụng lườm nguýt Tô Liễu Nhi một cái thật sắc. Nhưng Tô Liễu Nhi đã được Cố Phương Hưu che chở, Tô Nguyệt căn bản chẳng có cơ hội nào để trừng mắt nhìn cô.
Vương Tiểu Hoa vội vàng cầu xin giúp: "Thím Thái, thôi bỏ đi mà, Tô Nguyệt đã đi suốt mấy ngày nay rồi, giờ mà đi nữa thì người ta lại dị nghị lời ra tiếng vào."
Thím Thái sa sầm mặt mày nghiêm nghị: "Cô không biết dạy con gái cho tốt thì cũng phải đi! Đúng lúc tôi đang định qua đó đây, hai người đi cùng tôi luôn!"
Bà một tay lôi một người, cứ thế dứt khoát kéo cả hai đi.
Trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Cố Phương Hưu ra ngoài đóng chặt cổng sân, khi quay vào thì thấy Tô Liễu Nhi vẫn bình thản như không có chuyện gì, đang lúi húi phân loại đống thảo dược anh hái về hôm qua.