Huyệt thái dương của Tô Kiến Thiết đau nhức liên hồi. Nghĩ năm xưa ông ta có ngoại hình như thế cũng chẳng dám tự khen mình là người đẹp trai nhất vùng, vậy mà tên Vân Khởi trông ra cái dạng chó má kia lại tự tin đến thế?
Ai cho cậu ta cái sự tự tin đó chứ?
Ông đã tốn bao công sức mới đưa được Liễu Nhi từ chỗ ông ngoại nó về đây, còn có chỗ hữu dụng lớn.
Chắc chắn là cô sẽ không gả cho loại đàn ông không biết liêm sỉ như Vân Khởi!
Ông ta mất kiên nhẫn đuổi khách: "Ở đâu chui ra thì cút về đó cho tôi!"
Tay không đến dạm hỏi, cậu ta coi ông là cái gì hả?
Muốn tay không bắt giặc thì cũng đâu phải dùng cái cách này.
Vân Khởi vẫn chưa từ bỏ ý định: "Bác trai, đây là cơ hội cuối cùng cháu dành cho hai bác, hai bác có đồng ý gả Liễu Nhi cho cháu hay không?"
Tô Kiến Thiết nổi trận lôi đình, thái độ trịch thượng của Vân Khởi y hệt mẹ anh ta: "Cút!"
Ông ta giật lấy chiếc giày trên tay Vương Tiểu Hoa, ném thẳng vào đầu Vân Khởi.
Tô Nguyệt nghe thấy tiếng Vân Khởi, cứ ngỡ anh ta đến tìm mình.
Vì vậy, khi cô ta bước ra và nhìn thấy Tô Kiến Thiết cùng Vương Tiểu Hoa cầm dép lê đuổi đánh Vân Khởi chạy ra ngoài, cô ta vội vàng lao tới chặn hai người lại.
"Bố mẹ, chuyện hủy hôn chắc chắn không phải là chủ ý của Vân Khởi đâu!"
"Hai người đừng có đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu anh ấy!"
Tô Kiến Thiết nhìn con gái với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Tô Nguyệt, mày có biết sáng sớm tinh mơ cậu ta chạy tới đây để làm gì không?"
Tô Nguyệt chớp chớp mắt: "Làm gì ạ?"
Chẳng phải là đến cầu xin cô ta nối lại tình xưa sao?
Sắc mặt Tô Kiến Thiết tức giận đến mức trắng bệch: "Cậu ta muốn dạm hỏi con Liễu Nhi!"
Tô Nguyệt sững sờ, mãi một lúc lâu vẫn chưa phản ứng kịp.
Một lúc sau, cô ta chửi ầm lên: "Chắc chắn là con Tô Liễu Nhi kia đã quyến rũ anh ấy trước!"
"Trước đây con đã thấy lạ rồi, tại sao lần nào đến Vân Khởi cũng nhìn chằm chằm vào Tô Liễu Nhi, hóa ra là do con hồ ly tinh này giở trò sau lưng!"
"Hu hu hu... Bố, con bị hủy hôn rồi, sau này không lấy được chồng thì phải làm sao?"
Suy nghĩ của Vương Tiểu Hoa lại khác với Tô Nguyệt, bà ta cho rằng không bằng để Tô Liễu Nhi gả cho Vân Khởi, còn Tô Nguyệt thì đến với gã họ Cố kia.
Bà ta đá mắt ra hiệu cho Tô Nguyệt, rồi quay sang nói với Tô Kiến Thiết: "Kiến Thiết này, hôm nay Vân Khởi một thân một mình tay không đến dạm hỏi, chứng tỏ trong lòng cậu ta nắm chắc phần thắng rằng ông sẽ đồng ý hôn sự giữa cậu ta và Liễu Nhi."
"Ông nói xem, liệu có phải con Liễu Nhi đã tằng tịu với cậu ta rồi hay không?"
Tô Nguyệt đứng bên cạnh nghe thấy vậy lại càng khóc to hơn.
Tô Kiến Thiết nhíu mày, Tô Liễu Nhi chắc chắn sẽ không ngu ngốc đến mức bỏ rơi Cố Phương Hưu để đi theo loại người như Vân Khởi.
Tô Nguyệt từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, chẳng được học hành bao nhiêu, tầm nhìn hạn hẹp nên mới thích Vân Khởi, điều này ông có thể hiểu được.
Nhưng nếu nói Tô Liễu Nhi để mắt đến Vân Khởi, ông cảm thấy chuyện đó khó mà xảy ra!
"Không có chuyện đó đâu, lần sau còn để tôi nghe thấy bà ăn nói hàm hồ, tôi sẽ cắt lưỡi bà đấy!"
Sở dĩ Tô Kiến Thiết nói những lời tàn nhẫn như vậy là vì lo lắng lời của Vương Tiểu Hoa bị người ngoài nghe thấy, sẽ ảnh hưởng đến việc tìm mối tốt cho Tô Liễu Nhi sau này.
Phó chủ nhiệm Chu không được thì sau này vẫn còn những nhân vật cỡ như chủ nhiệm, phó giám đốc nhà máy hay bộ trưởng kia mà!
Thấy Tô Kiến Thiết không có ý trách cứ Tô Liễu Nhi, Tô Nguyệt đành phải tự mình đi tìm cô ta để đòi lại công bằng.
Tô Liễu Nhi hại cô ta bị hủy hôn thì cô ta nhất định phải phá hoại tình cảm giữa nó và Cố Phương Hưu!