"Góa phụ Tống ngày nào cũng mắng mỏ, nhưng chẳng có chút tác dụng nào."
"Sau đó không biết thế nào mà nó quen được một người đàn ông ngoại tỉnh, nằng nặc đòi gả cho người ta. Nó còn đón cả góa phụ Tống đi cùng, mấy năm rồi chẳng có chút tin tức nào."
Tô Liễu Nhi lại hỏi: "Thím Thái, góa phụ Tống là người thế nào ạ?"
Cô muốn biết người chị em tốt của mẹ mình rốt cuộc là người ra sao.
"Đó là một người phụ nữ số khổ."
"Chồng chết sớm, lại không sinh được con trai, hồi mẹ chồng còn sống thì ngày nào bà ấy cũng bị mắng chửi."
"Bọn thím đều thấy bà ấy rất giỏi nhẫn nhịn, lại vô cùng kiên cường. Nếu là người khác thì chắc chắn đã ôm con tái giá từ lâu rồi."
Cố Phương Hưu ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe. Dạo này anh có nhờ người điều tra chuyện của Tô Kiến Thiết và em trai Tô Liễu Nhi nên đã phát hiện ra một số vấn đề.
Tuy nhiên do chưa làm rõ được mọi chuyện nên anh vẫn chưa kể với Tô Liễu Nhi.
Tô Liễu Nhi châm cứu cho thím Thái xong, chợt nhớ ra điều gì đó bèn hỏi: "Thím Thái, hôm mẹ cháu mất, thím có gặp bà ấy không?"
Vẻ mặt thím Thái trầm xuống: "Không, lúc thím biết tin thì mẹ cháu đã bị khâm liệm vào quan tài rồi."
Lúc đó bà đã cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ. Người nhà mẹ đẻ của Phó Đình Đình chưa ai đến nơi mà Tô Kiến Thiết đã vội vàng đòi chôn cất, lại còn viện cớ trời nóng, nếu không chôn ngay thì sợ thi thể bị phân hủy.
Bà sợ làm Tô Liễu Nhi đau lòng nên không nhắc đến chuyện này.
...
Tối qua đi làm về, Vân Khởi mới biết chuyện mình bị mẹ ruột đi hủy hôn.
Anh ta còn đang mơ tưởng đến chuyện rước người đẹp về cơ mà!
Một món hàng ngon như Tô Liễu Nhi, nếu bỏ lỡ thì sau này khó mà gặp lại được!
Vân Khởi làm loạn một trận ở nhà, bị mẹ Vân tát cho mấy cái mà vẫn không tỉnh ngộ.
Anh ta quyết định hôm nay sẽ tự mình đến dạm ngõ, nhất định phải cưới Tô Liễu Nhi về nhà!
Ở cái chốn quê mùa toàn dân chân lấm tay bùn này, liệu Tô Liễu Nhi có thể tìm được người đàn ông nào tốt hơn hắn sao?
Vân Khởi cứ thế tự tin xuất hiện trước cửa nhà Tô Kiến Thiết với hai bàn tay trắng. Vừa thấy Tô Kiến Thiết, câu đầu tiên hắn thốt ra là: "Bác trai, hôm nay cháu đặc biệt đến đây để cầu hôn, cháu muốn cưới Liễu Nhi về làm vợ!"
Tô Nguyệt khóc lóc cả đêm qua nên mệt lả, giờ này vẫn chưa dậy, nếu không chắc chắn cô ta sẽ bị Vân Khởi chọc cho tức đến ngất xỉu.
Vương Tiểu Hoa nghe thấy lời Vân Khởi nói thì tức đến mức tháo luôn chiếc giày dưới chân ra, cầm lăm lăm trên tay chuẩn bị phang người.
"Vân Khởi, mày có ý gì hả?"
"Hôm qua mày để mẹ mày đến hủy hôn, hóa ra là để hôm nay vác mặt đến hỏi cưới con Liễu Nhi đấy phỏng?"
"Mày tưởng mày là ai? Con gái nhà họ Tô chúng tao là để cho mày tùy ý chọn lựa, không thích đứa này thì đòi lấy đứa kia sao?"
Tô Kiến Thiết vốn chưa tức giận đến thế, nhưng nghe Vương Tiểu Hoa nói xong thì cũng lập tức nổi trận lôi đình.
"Mày cút ngay cho tao!"
"Liễu Nhi nhà tao mà cũng đến lượt mày cưới à?"
"Mày về nhà mà tự soi lại cái bản mặt mình đi, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
Vương Tiểu Hoa nghe vậy thì thấy chạnh lòng. Lời của Tô Kiến Thiết chẳng phải đang ám chỉ rằng Tô Nguyệt trước kia đã nhìn trúng một con cóc ghẻ sao?
Tô Nguyệt cũng đâu có kém cạnh Tô Liễu Nhi bao nhiêu đâu chứ!
Vân Khởi mặt không biến sắc, chủ yếu là do da mặt anh ta quá dày!
"Bác trai bác gái, hai người bình tĩnh lại đã."
"Cháu là kế toán của công xã, gia đình cũng có chút quan hệ. Còn về con người cháu thì hai bác cũng thấy rồi đấy, khắp mười phương tám hướng này đố mà tìm được ai anh tuấn hơn cháu."
"Gia đình cháu không đồng ý cho cháu cưới Tô Nguyệt, nhưng nếu hai bác không muốn bỏ lỡ mối hôn sự tốt này thì có thể cân nhắc gả Tô Liễu Nhi cho cháu!"