Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 37

Trước Sau

break

Nhắc tới nhà họ Vân, Tô Liễu Nhi mãi mãi không quên chuyện tên sở khanh Vân Khởi từng sàm sỡ mình!

Nếu có cơ hội, cô chắc chắn sẽ chặt đứt đôi tay heo của hắn!

"Phương Hưu, anh về nghỉ ngơi trước đi."

Cố Phương Hưu không yên tâm hỏi lại: "Em chắc chứ?"

"Vâng, em cũng chuẩn bị đi ngủ rồi."

Tô Liễu Nhi đi lướt qua bọn họ như không có chuyện gì xảy ra, cô mở khóa, vào phòng, đóng cửa rồi khóa lại.

Chuyện bị hủy hôn đã giáng một đòn quá lớn lên Tô Nguyệt.

Cô ta theo bản năng quy hết mọi trách nhiệm cho Tô Liễu Nhi.

Nếu không phải Tô Liễu Nhi phá hoại danh tiếng của cô ta thì nhà họ Vân cũng không thể nào đến hủy hôn.

Một cô gái từng bị hủy hôn thì sau này còn tìm đối tượng thế nào được nữa?

Tô Nguyệt tức tối bò dậy từ dưới đất: "Tô Liễu Nhi! Mày ra đây cho tao!"

"Tất cả là tại mày!"

Tô Liễu Nhi mặc kệ cô ta, lẻn ngay vào không gian.

Cô quyết định tối nay ngủ luôn trong không gian cho yên tĩnh.

Mấy ngày nay cô giúp mọi người khám bệnh nên đã tiếp xúc với không ít dân làng.

Những người từng gặp mẹ cô đều nói cô rất giống bà.

Hễ nhắc đến mẹ cô là mọi người lại thở dài.

Một người đang yên đang lành, sao lại ra đi đột ngột như thế?

Tô Liễu Nhi đã dò hỏi mọi người và biết được người chị em thân thiết nhất của mẹ trong thôn trước kia là góa phụ Tống.

Bà thấy góa phụ Tống một mình nuôi con nên có gì cũng giúp đỡ một chút.

Qua lại nhiều lần, hai người dần trở nên thân thiết.

Tô Liễu Nhi không có ấn tượng gì mấy về góa phụ Tống, chỉ nhớ bà ấy rất hay cười, lần nào gặp mặt cũng cười tươi rói.

Việc em trai mất tích có liên quan đến Kiều Kiều, con gái của góa phụ Tống.

Tô Liễu Nhi vắt óc suy nghĩ nửa đêm và nảy ra một suy đoán táo bạo.

Liệu chuyện của mẹ và em trai có đều liên quan đến góa phụ Tống hay không?

Tại sao góa phụ Tống lại làm như vậy?

Mục đích là gì?

Động cơ là gì?

Vậy chú Lý kia lại là ai?

Ông ta và góa phụ Tống có quan hệ gì không?

Trong đầu Tô Liễu Nhi tràn ngập những dấu hỏi.

Ngày hôm sau, Tô Liễu Nhi dậy sớm như thường lệ rồi đến nhà cũ của đại đội trưởng để ăn sáng cùng Cố Phương Hưu.

Thấy cô có hai quầng thâm mắt, Cố Phương Hưu biết tối qua cô ngủ không ngon.

"Liễu Nhi, em có muốn đi ngủ thêm một lát không?"

Tô Liễu Nhi vừa ăn màn thầu nướng vừa lắc đầu.

Cô vẫn đang suy nghĩ về vấn đề tối qua.

Thấy cô trầm tư như vậy, Cố Phương Hưu không dám làm phiền.

"Liễu Nhi!"

"Thím còn sợ mình đến sớm quá thì cháu không có ở đây chứ!"

Dạo này thím Thái bị đau lưng, sáng nào cũng đến nhờ Tô Liễu Nhi châm cứu nửa tiếng rồi mới đi làm.

Tô Liễu Nhi gọi bà lại: "Thím Thái ăn chưa ạ? Hay là vào ăn cùng bọn cháu?"

Cô cũng muốn nhân cơ hội này hỏi thăm chuyện về góa phụ Tống.

"Mấy đứa ăn đi, thím ăn rồi."

Tô Liễu Nhi nuốt miếng màn thầu nướng cuối cùng, rửa tay rồi quay vào trong nhà.

Thím Thái tự giác nằm xuống, chờ Tô Liễu Nhi đến châm cứu.

Tô Liễu Nhi vờ như vô tình nhắc đến Kiều Kiều, con gái của góa phụ Tống, rồi hỏi thím Thái xem có ấn tượng gì về cô ấy không.

"Kiều Kiều mới kết hôn mấy năm trước, đương nhiên là thím có ấn tượng rồi."

"Thím nhìn con bé lớn lên mà."

"Sao tự dưng cháu lại nhắc đến nó thế?"

Tô Liễu Nhi cười đáp: "Ngày xưa chị Kiều Kiều hay sang rủ bọn cháu chơi nên cháu hỏi thăm chút thôi ạ."

Thím Thái hồi tưởng lại: "Thím nhớ mẹ cháu và góa phụ Tống có quan hệ rất tốt, hai nhà thường xuyên qua lại nên cháu mới có ấn tượng với Kiều Kiều."

Tô Liễu Nhi tò mò hỏi: "Thím Thái, sau này chị Kiều Kiều thế nào ạ?"

Thím Thái thở dài: "Kiều Kiều không ham học, học hết tiểu học là nghỉ rồi."

"Nó cứ ru rú ở nhà suốt ngày, cũng chẳng chịu giúp đỡ việc gì."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc