Mẹ Vân cũng chẳng phải dạng vừa, bà ta vung móng tay cào thẳng vào mặt Tô Kiến Thiết. Hai người lao vào đánh nhau túi bụi, nếu không có người đi đường ghé vào can ngăn thì chắc hai người đã giật trụi tóc của nhau rồi!
Hiện tại Tô Liễu Nhi đã là bác sĩ của đội, ban ngày cô khám bệnh cho mọi người ở nhà cũ của đại đội trưởng, đến tối Cố Phương Hưu sẽ đưa cô về.
Lúc có người chạy đến gọi cô về nhà, báo tin Tô Kiến Thiết đang đánh nhau với người ta, thì cô đang châm cứu cho ông Bảy.
Vớ phải một người bố như vậy, ai cũng thấy mệt mỏi thay cho Tô Liễu Nhi.
Tô Liễu Nhi lại tỏ ra ung dung, mặt không chút biểu cảm, tiếp tục châm cứu cho ông Bảy.
"Liễu Nhi, cô không về nhà xem bố cô thế nào à?"
"Yên tâm, chỉ là đánh nhau thôi, chắc chắn không chết được đâu."
Chết đi thì càng tốt.
Những người ngồi trong sân đều đang đợi Tô Liễu Nhi khám bệnh, việc cô không về nhà giải quyết rắc rối tất nhiên là tốt với họ.
Vì vậy cũng chẳng ai nói ra nói vào gì về Tô Liễu Nhi cả.
Người đàn ông đến gọi Tô Liễu Nhi về nhà đành ngượng ngùng quay về.
Châm cứu cho ông Bảy xong, Tô Liễu Nhi liền gọi bệnh nhân tiếp theo vào.
Hiện tại trong phòng khách có kê ba chiếc giường nhỏ và một cái bàn khám bệnh, tất cả đều do Cố Phương Hưu mang đến giúp cô.
Lúc Tô Liễu Nhi khám bệnh cho mọi người, Cố Phương Hưu luôn túc trực bên cạnh để phụ giúp.
Dù sao thì bất cứ khi nào Tô Liễu Nhi cần giúp đỡ, anh cũng đều có mặt.
Người bước vào lần này là một thiếu phụ trẻ tuổi.
Làn da cô ấy trông trắng hơn so với những người cùng trang lứa, chắc chắn bình thường cô ấy không phải ra đồng làm việc.
"Chị thấy không khỏe ở đâu à?"
Người phụ nữ ấp úng, liếc nhìn ông Bảy đang nằm trên giường.
Tô Liễu Nhi hiểu ý ngay lập tức, bèn mời cô ấy vào trong phòng nhỏ.
Căn phòng nhỏ này trước kia là phòng ngủ của Cố Phương Hưu, hiện tại anh đã chuyển sang ngủ ở căn phòng đối diện nhà bếp.
"Có chuyện gì chị cứ yên tâm nói đi."
Người phụ nữ khó khăn mở lời: "Liễu Nhi, không giấu gì em, chị kết hôn ba năm rồi mà vẫn chưa có thai."
Trước đây cô ấy từng đến trạm y tế kiểm tra nhưng không phát hiện ra vấn đề gì.
Nghe mọi người đồn đại y thuật của Tô Liễu Nhi rất cao siêu, nên cô ấy muốn đến đây thử vận may xem sao.
Tô Liễu Nhi bắt mạch cho cô ấy, đồng thời hỏi kỹ về chu kỳ kinh nguyệt, lượng kinh và cả chuyện sinh hoạt vợ chồng.
Theo quan sát hiện tại, sức khỏe của người phụ nữ này không có vấn đề gì.
Chuyện chăn gối của hai vợ chồng cũng bình thường.
Việc mãi không có con chưa chắc đã là vấn đề của phụ nữ, mà cũng có thể nguyên nhân nằm ở người đàn ông.
"Chồng chị có ở bên ngoài không?"
"Có."
"Chị bảo anh ấy vào đây một lát."
Một lát sau, một người đàn ông nông dân da ngăm đen bước vào.
Anh ta tỏ vẻ lo lắng: "Liễu Nhi, có phải sức khỏe vợ tôi có vấn đề gì không?"
Tô Liễu Nhi trả lời thành thật: "Sức khỏe chị ấy không có vấn đề gì cả."
Người đàn ông kinh ngạc: "Vậy tại sao chúng tôi kết hôn ba năm rồi mà vẫn không có con?"
"Thế nên tôi mới gọi anh vào để kiểm tra."
Người đàn ông theo bản năng tỏ ra kháng cự, bị nghi ngờ khoản kia yếu kém thì tôn nghiêm của anh ta để đâu cho hết?
Tô Liễu Nhi nghiêm túc phê bình: "Đi khám bác sĩ để có con chẳng có gì đáng xấu hổ cả, những kẻ cười nhạo chuyện này mới là kẻ đáng xấu hổ."
Dưới sự van nài khổ sở của người vợ, người đàn ông mới miễn cưỡng để Tô Liễu Nhi kiểm tra.
Tô Liễu Nhi vừa bắt mạch đã biết vấn đề nằm ở đâu.
"Cai rượu và thuốc lá trong ba tháng, sau đó quay lại tìm tôi khám."
Thuốc và rượu là mạng sống của đàn ông, nên anh ta nghe xong liền từ chối: "Làm gì có thằng đàn ông nào mà không hút thuốc, uống rượu chứ?"