Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 33

Trước Sau

break

Tô Kiến Thiết gả Tô Liễu Nhi đi, mở miệng ra là đòi một công việc công nhân trên huyện, 500 tệ tiền sính lễ, lại còn nào là đồng hồ, xe đạp, máy khâu.

Nhà họ mà có những thứ này thì còn cưới Tô Liễu Nhi làm gì?

Cưới Liễu Nhi bằng vàng, Liễu Nhi bằng bạc về cũng được ấy chứ!

"Mẹ, sao mẹ lại đánh con nữa?"

Trên mặt Vân Khởi đã bị mẹ Vân đánh hằn lên hai dấu tay đỏ ửng.

"Không đánh mày thì nhà mình sẽ bị mày hại chết!"

"Tô Liễu Nhi là người thế nào?"

"Tô Kiến Thiết coi nó là thần tài, chúng ta có tiền cưới nó về không?"

Vân Khởi không cho là đúng: "Lúc con đính hôn với Tô Nguyệt, nhà mình chẳng phải không tốn một xu nào cũng chốt được đấy sao?"

Mẹ Vân dùng uy quyền áp chế: "Con đàn bà độc ác Tô Nguyệt đó có giống Tô Liễu Nhi không hả?"

"Tô Liễu Nhi mới là con ruột của Tô Kiến Thiết, còn Tô Nguyệt là của nợ do quả phụ Vương mang theo. Tống cổ được nó đi, chắc Tô Kiến Thiết đã tạ ơn trời đất rồi!"

Vân Khởi vẫn u mê không tỉnh. Anh ta luôn cho rằng mình vốn dĩ đã đính hôn với con gái nhà Tô Kiến Thiết, con gái lớn không hợp thì đổi sang con gái nhỏ chẳng phải cũng như nhau sao?

Mẹ Vân đánh cũng rồi, mắng cũng rồi, thấy vẫn không có tác dụng thì tức đến sôi máu, lăn đùng ra ngất xỉu.

Chưa đầy một ngày, thôn Vân Gia đã lan truyền tin đồn rằng Vân Khởi là đứa con bất hiếu, vì muốn cưới con gái độc ác nhà họ Tô mà chọc cho mẹ già tức đến ngất xỉu.

Danh tiếng của nhà họ Vân và nhà họ Tô dạo gần đây đều chẳng ra sao cả.

Những người biết chuyện đều lén lút bảo họ là cá mè một lứa, ngưu tầm ngưu mã tầm mã.

Người nắm quyền trong nhà họ Vân xưa nay vẫn là mẹ Vân. Sau khi sức khỏe hồi phục, việc đầu tiên bà ta làm là đi từ hôn!

Bà ta có thể quán xuyến tốt cả một gia đình, chẳng lẽ lại không quyết định được hôn sự của con trai?

Buổi sáng Vân Khởi vừa đi làm, bà ta liền một mình đi tới thôn Đại Đồng.

Tô Kiến Thiết đã từ trạm y tế về nhà tĩnh dưỡng, nói là tĩnh dưỡng nhưng thực ra là để trốn tránh mọi người.

Da mặt ông ta không dày như Vương Tiểu Hoa, mặc kệ người khác nói gì cũng không biết đỏ mặt.

Mẹ Vân đi đi lại lại trước cửa một lúc, không thấy ai, đành phải cất tiếng gọi: "Có ai ở nhà không?"

Dạo này, Tô Nguyệt và Vương Tiểu Hoa ngày nào cũng bị thím Thái bắt lên văn phòng nghe giáo huấn, nên sáng sớm đều không có nhà.

Tô Kiến Thiết nghe thấy tiếng động, đành phải ra mở cửa.

Nhìn thấy mẹ Vân đứng ngay trước cửa, ông ta giật mình thon thót.

Nếu không phải vì Tô Nguyệt thích Vân Khởi, chắc chắn ban đầu ông ta đã không đồng ý mối hôn sự này.

Mẹ Vân luôn coi thường người khác, lúc nói chuyện với họ giọng điệu cũng đầy vẻ mỉa mai, nên Tô Kiến Thiết chẳng hề thích gặp bà ta.

Ông ta tỏ thái độ lạnh nhạt: "Bà đến đây làm gì?"

Thái độ của mẹ Vân càng lạnh lùng hơn: "Hôm nay tôi đến để hủy hôn."

"Trước đây khi Vân Khởi nhà tôi và Tô Nguyệt đính hôn cũng chẳng đưa sính lễ gì, bây giờ tôi nói miệng thông báo cho ông biết, coi như là chính thức hủy hôn."

Tô Kiến Thiết nổi giận đùng đùng: "Hủy thì hủy, Nguyệt Nhi nhà tôi xứng đáng gả vào gia đình tốt hơn!"

Con gái mà bị hủy hôn, sau này muốn tìm được tấm chồng tốt sẽ càng khó khăn hơn.

Tuy Tô Kiến Thiết biết rõ tình cảnh này, nhưng ông ta vẫn già mồm.

Mẹ Vân cười khẩy: "Gọi 'Nguyệt Nhi nhà tôi' nghe thân thiết gớm, người không biết còn tưởng Tô Nguyệt là con do ông và góa phụ Vương sinh ra đấy!"

Gân xanh trên trán Tô Kiến Thiết nổi lên cuồn cuộn: "Bà nói nhảm cái gì thế? Tôi xé nát miệng bà bây giờ!"

Trước đây tính khí Tô Kiến Thiết vốn nóng nảy, nhưng trước mặt người ngoài thì ông ta vẫn có thể giả bộ được một lúc.

Những chuyện xảy ra gần đây khiến ông ta phiền lòng rối trí, nên giờ ông ta lười chẳng buồn giả bộ nữa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc