Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 32

Trước Sau

break

Báo cáo lên công xã đồng nghĩa với việc hành vi độc ác của họ sẽ từ thôn Đại Đồng truyền đi khắp công xã Chính Dương. Người quen hay người lạ đều sẽ biết thôn Đại Đồng có ba kẻ làm ra những chuyện mờ ám đáng xấu hổ như vậy.

Ngay cả Phó chủ nhiệm Chu, người chuẩn bị đính hôn với Tô Liễu Nhi, cũng buộc phải chấp nhận điều tra.

Chuyện này ảnh hưởng đến Phó chủ nhiệm Chu ở chỗ ông ta phải đến văn phòng Hội Phụ nữ huyện để tiếp nhận phê bình giáo dục trong một tuần và viết một bản kiểm điểm dài 1000 chữ.

Còn đối với Tô Kiến Thiết, ảnh hưởng chủ yếu là về mặt danh dự. Công việc ở Hợp tác xã mua bán của ông ta còn giữ được, nhưng hôn sự của Tô Nguyệt thì sắp không giữ nổi nữa rồi.

Gia đình Vân Khởi vốn dĩ đã không đồng ý cho Tô Nguyệt về làm dâu. Do Vân Khởi nhất quyết không chịu đi xem mắt, ngày nào cũng làm loạn ở nhà nên mẹ Vân mới miễn cưỡng đồng ý cho họ đính hôn.

Đính hôn thì đính hôn, nhưng đã lâu như vậy mà họ chưa từng nhắc đến chuyện kết hôn hay sính lễ một lần nào.

Mẹ Vân hy vọng thời gian trôi qua lâu dần, Vân Khởi sẽ chán ngán Tô Nguyệt, đến lúc đó bà chỉ cần kiếm cớ hủy hôn là xong.

Giờ đây, những chuyện mà gia đình Tô Nguyệt làm đã truyền đi khắp mười dặm tám làng.

Bà ta là thông gia tương lai, bao nhiêu người nhìn thấy bà đều không nhịn được mà mỉa mai vài câu, chọc cho bà ta tức đến mức muốn chạy ngay đến nhà họ Tô để từ hôn!

Lúc đính hôn chẳng có gì cả, nên khi từ hôn cũng chỉ cần nói miệng một tiếng là được.

Ban đầu Vân Khởi vẫn không đồng ý, anh ta nói chắc chắn Tô Nguyệt bị họ lừa gạt. Cô ấy không biết Phó chủ nhiệm Chu còn lớn tuổi hơn cả Tô Kiến Thiết, đủ tuổi làm bố Tô Liễu Nhi, và chắc chắn cũng không biết Phó chủ nhiệm Chu là kẻ vũ phu đánh chết vợ.

Mẹ Vân đang cơn giận dữ bốc lên đầu, chẳng màng đến nhiều thứ nữa, vung tay tát Vân Khởi một cái.

"Chắc chắn với chả chắc chắn!"

"Con ranh Tô Nguyệt đó đã cho mày ăn bùa mê thuốc lú gì mà mày lại tin lời nó như thế hả!"

Em gái Vân Khởi cũng không vui: "Anh cả, nếu anh cưới người phụ nữ đó về thì sau này em sẽ không gả được vào nhà tử tế đâu!"

"Anh không biết người bên ngoài nói về nhà mình khó nghe thế nào đâu."

"Họ bảo Tô Nguyệt là loại người như thế thì anh chắc chắn cũng chẳng phải người tốt đẹp gì!"

Mẹ Vân ngày nào cũng đóng cửa ở nhà nên những lời ra tiếng vào bà ta nghe được không nhiều bằng Vân Lai. Nghe Vân Lai nói vậy, bà ta tức giận tát thêm cho Vân Khởi hai cái nữa.

"Tao phải đánh cho mày tỉnh ra!"

Không biết có phải mấy cái tát đã phát huy tác dụng hay không mà Vân Khởi bắt đầu dao động.

Có phải anh ta thực sự nhất định phải cưới Tô Nguyệt không?

Hình như là không...

Anh ta nhớ lại lần trước đi tìm Tô Nguyệt, đúng lúc Tô Liễu Nhi đang phơi quần áo. Anh ta giả vờ giúp đỡ, thuận tay sờ vào tay Tô Liễu Nhi một cái, da dẻ mềm mại như búng ra nước khiến anh ta nhớ mãi không quên.

Nếu không phải lo lắng bị Tô Nguyệt phát hiện thì anh ta còn muốn véo má Tô Liễu Nhi và cả chỗ đầy đặn kia nữa.

Nghĩ đến đây, Vân Khởi như bị ma nhập: "Mẹ, hay là con cưới Tô Liễu Nhi nhé!"

Dù tiếng tăm Tô Liễu Nhi có không tốt thì gia cảnh nhà ngoại cô ấy vẫn rất khá, biết đâu sau này có thể kéo nhà họ lên một chút!

Mẹ Vân trở tay tát Vân Khởi thêm hai cái nữa.

Hôm nay bà ta không đánh chết thằng ngu này thì bà ta cũng bị nó chọc cho tức chết!

Với Tô Kiến Thiết, Tô Liễu Nhi là cục vàng!

Tô Kiến Thiết người ta còn đang trông chờ vào việc bán con gái để cầu tiền đồ tốt đấy!

Cuộc sống của nhà họ Vân trong thôn tuy được coi là tạm ổn, nhưng cũng chẳng khá hơn người khác là bao.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc