Cô tự mình cảm thán: "Nếu không phải bố cháu nhốt cháu trong phòng, thì cũng khó nói lắm..."
Thím Thái rùng mình một cái: "Cái gì? Tô Kiến Thiết nhốt cháu trong phòng?"
"Tại sao cậu ta lại làm như vậy?"
Tô Liễu Nhi rũ mắt xuống, dáng vẻ trông thật đáng thương:
"Cháu không biết. Tô Nguyệt nói hôm nay là ngày vui của cháu, bảo cháu phải ngoan ngoãn phối hợp với họ."
Tô Nguyệt trợn tròn mắt. Đúng là cô ta đã nói câu đó, nhưng cô ta không ngờ Tô Liễu Nhi lại có cơ hội kể cho người khác nghe!
Chuyện này hoàn toàn khác với những gì cô ta tưởng tượng!
Tình huống gì thế này?
Đã bàn là Phó chủ nhiệm Chu sẽ đến dạm ngõ cơ mà?
Trong ngày dạm ngõ sẽ đưa người đi luôn, ngày mai lên huyện đăng ký kết hôn, tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa cả rồi!
Thím Thái liếc nhìn Tô Nguyệt một cái khiến cô ta hoảng hốt trong lòng.
"Tô Nguyệt, cô coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai phải không?"
"Còn cả cô và Vương Tiểu Hoa nữa, đã viết bản kiểm điểm xong chưa?"
Bà đã dặn dò con trai mình hôm nay cầm loa đi đọc khắp làng. Bà muốn để mọi người thấy rõ sự độc ác của hai mẹ con nhà này.
Tô Nguyệt ấp úng: "Kiểm điểm gì cơ ạ?"
Nửa đêm qua cô ta bị mẹ dựng dậy để bàn mưu tính kế chuyện gả bán Tô Liễu Nhi hôm nay, thế nên cô ta đã quên sạch chuyện viết bản kiểm điểm từ đời nào rồi!
Tô Nguyệt không viết, Vương Tiểu Hoa đương nhiên cũng chẳng viết. Bà ta một chữ bẻ đôi không biết, còn đang trông chờ Tô Nguyệt viết hộ mình kia kìa!
Mắt thím Thái như tóe lửa: "Xem ra buổi phê bình hôm qua vẫn chưa đủ sâu sắc!"
"Chuyện này tính sau, bây giờ tôi muốn hỏi các người là tại sao lại nhốt Liễu Nhi trong phòng?"
Vừa rồi mọi người chỉ quan tâm chuyện tại sao Tô Kiến Thiết bị đánh, mẹ con Vương Tiểu Hoa có biết chuyện hay không, chứ chưa ai nghĩ đến việc tại sao Tô Liễu Nhi lại bị nhốt bên trong!
Thím Thái nói vậy, mọi người mới sực nhớ ra vẫn còn chuyện này!
Tất nhiên Cố Phương Hưu đã nghĩ đến, nhưng anh định lát nữa sẽ hỏi riêng Liễu Nhi tình hình cụ thể.
Miễn là Liễu Nhi không sao là được.
Tô Nguyệt đâu dám nói ra chuyện Tô Kiến Thiết đã đồng ý gả Tô Liễu Nhi cho Phó chủ nhiệm Chu?
Cô ta không sợ Phó chủ nhiệm Chu trả thù, nhưng lại sợ bị Tô Kiến Thiết đánh chết!
Tô Kiến Thiết vẫn còn đang mong chờ được lên huyện làm công nhân đấy!
Sao cô ta dám tự tay phá hủy giấc mộng công nhân của ông ta?
Cô ta cuống đến mức bật khóc, nhưng thím Thái chẳng quan tâm cô ta khóc lóc thảm thiết thế nào, những câu hỏi cần trả lời thì một câu cũng không được thiếu!
Vương Tiểu Hoa thấy con gái mình bị người ta ép đến phát khóc thì lo lắng bất an, bà ta cũng sợ bị tra hỏi.
Thím Thái đương nhiên sẽ không buông tha cho bà ta. Tô Nguyệt không phối hợp thì bà sẽ bắt đầu từ chỗ Vương Tiểu Hoa.
Vương Tiểu Hoa là kẻ mồm mép lợi hại, tâm địa độc ác, nhưng thực chất lại là một kẻ rất nhát gan.
Thím Thái chỉ cần dọa đưa bà ta lên đồn công an, bà ta liền khai sạch sành sanh mọi chuyện.
Cụ thể đến mức Tô Kiến Thiết và Phó chủ nhiệm Chu đã bàn bạc số tiền sính lễ là bao nhiêu.
Những người có mặt tại đó không ai là không kinh ngạc. Đây đâu phải gả con gái, đây là bán con cầu vinh!
Tuy nói thời đại này người ăn không đủ no, mặc không đủ ấm vẫn còn rất nhiều, nhưng kẻ có thể bán con gái ruột để kiếm tiền sính lễ và tiền đồ thì vẫn là hiếm thấy.
Tô Kiến Thiết vẫn còn đang nằm trong trạm y tế, không hề biết rằng sau lưng mình đã bị nước bọt của mọi người nhấn chìm.
Người có học vài năm thì mắng ông ta là kẻ bại hoại đội lốt tri thức.
Người không biết chữ thì chửi ông ta là súc sinh! Cầm thú!
Thím Thái bàn bạc với chồng một chút, quyết định tổ chức họp thôn để thông báo phê bình hành vi độc ác của Tô Kiến Thiết, Vương Tiểu Hoa và Tô Nguyệt, đồng thời sẽ báo cáo trung thực lên công xã.