Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 35

Trước Sau

break

Giọng điệu Tô Liễu Nhi trở nên lạnh lùng: "Vậy mời anh về cho, anh không thật lòng muốn có con đâu."

Người vợ vội kéo tay chồng mình: "Liễu Nhi, ý em là chỉ cần chồng chị cai thuốc, cai rượu là chị có thể mang thai sao?"

"Theo tình hình hiện tại, chỉ cần anh ấy cai thuốc, cai rượu, chú ý ăn uống và nghỉ ngơi điều độ thì đúng là như vậy."

Người vợ tỏ vẻ kích động: "Chị nhất định sẽ giám sát anh ấy chặt chẽ, cảm ơn Liễu Nhi nhé."

Tô Liễu Nhi vừa tiễn hai người họ ra về thì có người bế một đứa bé hớt hải chạy xộc vào.

"Liễu Nhi, cô mau xem giúp với, người con tôi nóng quá!"

Tô Liễu Nhi đưa tay sờ trán đứa bé, quả nhiên rất nóng.

"Mau đặt bé xuống đây để tôi xem."

Tô Liễu Nhi nhanh chóng kiểm tra cho đứa bé một lượt, rồi bảo Cố Phương Hưu lấy khăn ướt mang tới.

"Con tôi nóng thế này, liệu có bị sốt đến ngớ ngẩn không?" Mẹ đứa bé vừa khóc vừa hỏi.

Tô Liễu Nhi không trả lời, chỉ tập trung hạ sốt cho đứa bé.

Nếu đưa đến muộn chút nữa thì đúng là khó mà nói trước được điều gì.

Sau khi khăn ướt được mang tới, Tô Liễu Nhi nhờ Cố Phương Hưu giải tán đám đông, không thể để quá nhiều người tụ tập ở đây.

Cô đặt khăn ướt lên trán đứa bé, rót một cốc nước, rồi nhân lúc mọi người không chú ý, cô lấy hai viên thuốc hạ sốt từ trong không gian ra cho đứa bé uống.

Mọi biện pháp hạ sốt vật lý đều không hiệu quả bằng hai viên thuốc của cô, loại thuốc hạ sốt này có thêm thành phần đặc biệt, hoàn toàn khác với thuốc mua bên ngoài.

Cho uống thuốc xong, Tô Liễu Nhi lau sơ qua tay chân và nửa người trên cho đứa bé, sau đó đắp chăn cẩn thận để giữ ấm.

Thấy người đứa bé bắt đầu toát mồ hôi, cô lại dùng khăn khô lau người cho bé một lần nữa.

Làm xong xuôi mọi việc, cô gọi mẹ đứa bé vào.

"Chị Chương, chị lại đây giúp một tay."

Tô Liễu Nhi dặn dò chị ta phải thường xuyên lau mồ hôi cho bé, đợi mồ hôi toát hết ra thì tự nhiên sẽ hạ sốt.

Chương Thúy Hoa sờ trán con trai, thấy nhiệt độ đã giảm thật.

Chị ta cảm kích nói: "Cảm ơn em nhiều lắm, Liễu Nhi!"

"Không có gì đâu, chị chăm sóc bé cẩn thận là được, có chuyện gì cứ gọi em."

"Được, được."

Xong việc, Tô Liễu Nhi quay lại rút kim châm cứu cho ông Bảy.

"Ông bảy, hôm nay châm cứu xong rồi, hai ngày nữa ông quay lại châm cứu thêm lần nữa là ổn, ông nhớ chưa ạ?"

Ông Bảy lần mò trong túi áo lấy ra một tờ tiền, dúi vào tay Liễu Nhi.

"Liễu Nhi, thời gian qua làm phiền cháu quá."

Bác sĩ của đội khám bệnh thì không thu tiền, nhưng bệnh nhân thường xuyên mang rau nhà trồng biếu Tô Liễu Nhi, thậm chí có người giống như ông Bảy còn trực tiếp đưa tiền.

Rau thì cô thường nhận, chứ tiền thì không dám lấy.

Nếu bị người ta tố cáo thì hậu quả khôn lường.

"Ông Bảy cầm về đi ạ, tiền này cháu không nhận được đâu."

Thấy Tô Liễu Nhi kiên quyết từ chối, ông Bảy đành phải cất tiền đi.

Đến tối, ông lại bảo cháu trai mang năm quả trứng gà sang cho Tô Liễu Nhi, nhưng cô bắt cậu bé mang về, còn dặn dò kỹ là sau này đừng mang đồ sang nữa vì cô không thiếu thốn gì.

Bận rộn cả ngày, cuối cùng cũng khám xong cho bệnh nhân, Tô Liễu Nhi mệt mỏi nằm dài trên ghế.

Kế hoạch ban đầu của cô là buổi sáng đi hái thảo dược, buổi chiều khám bệnh, nhưng giờ bệnh nhân đông quá, cô xoay xở không kịp.

Thảo dược đều là do Cố Phương Hưu giúp cô hái về.

Cố Phương Hưu không biết về thảo dược, chỉ xem qua hình vẽ, cứ thấy cây nào giống thì hái mang về cho cô xử lý.

Những người đến khám bệnh đều không gặp vấn đề gì quá nghiêm trọng, bệnh nhân nặng nhất có lẽ chính là Cố Phương Hưu.

Sau khi kiểm tra kỹ hơn, Tô Liễu Nhi mới phát hiện vết thương trên cánh tay Cố Phương Hưu mãi không lành được chắc chắn có liên quan đến độc tố trong cơ thể anh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc