Cô lấy từ trong không gian ra, vẫn luôn để ở nhà Cố Phương Hưu, lúc nào rảnh rỗi thì lấy ra xem.
Tô Kiến Thiết thấy Tô Liễu Nhi cũng ở đó, vẻ mặt có chút sượng sùng.
Tô Liễu Nhi vốn chẳng coi ông ta ra gì, ông ta có nói gì hay nổi giận lớn đến đâu cũng vô dụng.
Tô Liễu Nhi sớm đã phát hiện có người đi vào, khóe mắt liếc thấy là Tô Kiến Thiết, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi.
Tô Kiến Thiết giỏi thật đấy, mò đến tận đây rồi.
Cô cũng tò mò muốn biết hôm nay ông ta đến đây để làm gì!
“Thằng người yêu của mày đâu?”
Tô Liễu Nhi cúi đầu đọc sách, không thèm đếm xỉa đến ông ta.
Tô Kiến Thiết không muốn tự làm mình mất mặt, nhìn quanh một lượt, thấy phía nhà bếp có động tĩnh bèn tự mình đi xuống đó.
“Khụ khụ khụ.”
Người chưa đến nơi, ông ta đã đánh tiếng để nhắc nhở Cố Phương Hưu.
Nghe thấy giọng người lạ, tay đang nấu ăn của Cố Phương Hưu khựng lại, lập tức cảnh giác.
Tô Kiến Thiết vừa bước đến cửa đã bị Cố Phương Hưu quật ngược tay siết chặt lấy cổ.
“Là bác! Bố của Liễu Nhi đây!”
Tô Kiến Thiết muốn chửi thề, nhưng lại không tiện chửi trước mặt Cố Phương Hưu.
Nếu Cố Phương Hưu mà biết người đến là Tô Kiến Thiết, chắc chắn anh sẽ dùng sức mạnh gấp đôi.
Anh buông Tô Kiến Thiết ra, lạnh lùng hỏi: “Ông đến đây làm gì?”
Chỉ thiếu điều viết mấy chữ "Tôi không hoan nghênh ông" lên trên mặt.
Tô Kiến Thiết quả thực không ngờ lại xảy ra tình huống này, chẳng phải ông ta đã xưng danh rồi sao?
Ông ta đành phải nhắc lại một lần nữa: “Bác là bố của Liễu Nhi, Tô Kiến Thiết.”
“Cháu biết, bác đến tìm cháu có việc gì?” Cố Phương Hưu thực sự không thể nào cười nổi với Tô Kiến Thiết.
Tô Kiến Thiết lúng túng đứng chôn chân tại chỗ, sờ sờ mũi, chuyện sính lễ có nên nói nữa hay không đây?
Ông ta do dự mãi, cảm thấy không thể đi về tay không được.
Nếu ở đây đàm phán không thành thì vẫn còn mối bên Phó chủ nhiệm bộ phận sản xuất của xưởng cơ khí.
Trong lòng ông ta bỗng chốc có thêm tự tin: “Hôm nay bác đến tìm cháu là muốn bàn chuyện sính lễ.”
Cố Phương Hưu ngớ người, Liễu Nhi còn chưa tính đến chuyện có gả cho anh hay không, thế mà hôm nay Tô Kiến Thiết lại đặc biệt đến bàn chuyện sính lễ?
“Bác muốn bàn chuyện sính lễ với cháu ư?”
“Ừ, chẳng phải cháu là người yêu của Liễu Nhi nhà bác sao?”
“Đúng là vậy, nhưng bọn cháu vẫn chưa quyết định kết hôn, bây giờ bàn chuyện sính lễ liệu có vội quá không?”
Cố Phương Hưu cảm thấy Tô Kiến Thiết có vấn đề, anh muốn nhân cơ hội này để hiểu rõ hơn về con người ông ta.
Tô Kiến Thiết lại không cho là vậy: “Hai đứa đã yêu nhau rồi, chuyện cưới xin chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
“Dù sao thì phải chốt xong sính lễ mới cưới được chứ.”
Cái vẻ mặt "nếu không chốt xong sính lễ thì tuyệt đối không đồng ý hôn sự" của Tô Kiến Thiết, trong mắt Cố Phương Hưu trông thật kinh tởm.
Cố Phương Hưu kìm nén cảm xúc trong lòng, mời Tô Kiến Thiết lên phòng khách nói chuyện chi tiết.
Lúc quay lại, anh ra hiệu bằng mắt cho Tô Liễu Nhi. Tuy cô có chút thắc mắc nhưng cũng không làm phiền anh tiếp đãi Tô Kiến Thiết.
Tô Kiến Thiết ngồi xuống, chờ mãi không thấy ai rót trà cho mình nên đành phải đi thẳng vào vấn đề.
“Phương Hưu này, cháu và Liễu Nhi yêu nhau, cháu định sau này sẽ đưa cho nhà bác bao nhiêu tiền sính lễ?”
Nếu không phải Cố Phương Hưu đưa tay ngăn cản thì Tô Liễu Nhi đã đứng phắt dậy chửi đổng lên rồi.
Cô chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến như vậy!
Cố Phương Hưu mặt không đổi sắc: “Bác trai, bác muốn bao nhiêu sính lễ mới chịu đồng ý hôn sự của bọn cháu?”
Tô Kiến Thiết cất công đến đây một chuyến cũng chỉ để đợi câu nói này.
Ông ta mặt mày hớn hở: “Bác muốn nhà cháu lo cho bác một suất công nhân ở huyện.”
Nhà Cố Phương Hưu ở Thủ đô, chút chuyện cỏn con này đối với họ chắc chắn là rất đơn giản.