Tô Liễu Nhi cười khẩy, Tô Kiến Thiết đúng là không coi mình là người ngoài.
Người yêu của cô không cần thiết phải đến gặp ông ta.
Không thấy ai trả lời, Tô Kiến Thiết đành phải hỏi lại một lần nữa.
Tô Liễu Nhi vội vàng viết xong lá thư, nhét vào phong bì, gấp gọn rồi bỏ vào túi áo.
Tô Kiến Thiết cố tình đợi để hỏi cô chuyện này, nếu cô không trả lời, ông ta chắc chắn sẽ không dễ dàng để cô đi.
Thấy Tô Liễu Nhi từ trong phòng đi ra rồi lại khóa cửa, Tô Kiến Thiết biết cô định ra ngoài.
“Mày vừa mới về, giờ lại định đi đâu đấy?”
“Tô Kiến Thiết, dạo này ông ăn no rửng mỡ à?”
Tô Kiến Thiết không hiểu mô tê gì: “Mày có ý gì?”
“Tôi thấy ông quá rảnh rỗi đấy.”
Tô Liễu Nhi không muốn ở lại cái nhà này thêm một giây nào nữa, cô định đi tìm Cố Phương Hưu, buổi trưa cũng sẽ ăn cơm ở đó luôn.
“Mày đứng lại cho tao!”
“Thằng người yêu của mày ấy, mày định bao giờ mới dẫn về nhà ra mắt?”
Tô Liễu Nhi rảo bước đi thẳng ra ngoài, Tô Kiến Thiết muốn đứng dậy ngăn cản nhưng không kịp nữa.
Nhìn bóng lưng Tô Liễu Nhi rời đi, ông ta thở dài một tiếng.
Con gái lớn rồi, trong mắt chẳng còn người bố này nữa.
May mà ông ta vẫn còn Nguyệt Nhi, cô con gái hiếu thảo và tâm lý.
Lần này ông ta gọi Tô Liễu Nhi từ nhà ông ngoại về là có mục đích riêng.
Trước đó có người từng đến tìm ông ta, nói là đã nhắm trúng Tô Liễu Nhi, sẵn sàng đưa 100 te65 tiền sính lễ, lại còn có thể điều chuyển ông ta sang xưởng cơ khí làm công nhân.
Tuy nghề nhân viên bán hàng ở Hợp tác xã mua bán rất oai, nhưng chắc chắn là không thể sánh bằng vị trí công nhân được.
Khắp làng trên xóm dưới, có mấy nhà mà có người làm công nhân được chứ?
Bản thân Tô Kiến Thiết đã mười mấy năm không gặp Tô Liễu Nhi, đâu ngờ cô đã trổ mã, còn xinh đẹp hơn cả mẹ cô lúc còn trẻ?
Sau khi Tô Liễu Nhi trở về, ông ta đã thương lượng với đối phương, muốn tăng tiền sính lễ lên hai trăm đồng, lại còn đòi mua thêm cho mình một chiếc xe đạp.
Chiếc xe đạp của ông ta đã cũ nát rồi, ông ta muốn đổi một chiếc mới.
Tô Kiến Thiết không ngờ điều kiện như vậy mà người kia sau đó cũng đồng ý.
Trong lòng ông ta tiếc đứt ruột, lẽ ra phải nâng tiền sính lễ lên cao hơn nữa mới đúng.
Ông ta chần chừ chưa trả lời người ta, còn đang do dự xem làm cách nào để đòi thêm tiền sính lễ, thế mà Liễu Nhi lại có người yêu rồi?
Chỉ cần chưa kết hôn thì ông ta chẳng lo lắng chút nào.
Sổ hộ khẩu vẫn còn nằm trong tay ông ta cơ mà!
Tô Kiến Thiết nóng lòng muốn gặp Cố Phương Hưu là để chốt xong chuyện sính lễ.
Nếu nhà Cố Phương Hưu không đưa ra được sính lễ cao hơn, chắc chắn ông ta sẽ không đồng ý cho hai người qua lại.
Tô Liễu Nhi xinh đẹp như vậy, ông ta tin rằng cô xứng đáng với mức sính lễ cao hơn.
Tô Kiến Thiết suy tính một hồi, quyết định đích thân đi tìm Cố Phương Hưu.
Nếu Cố Phương Hưu muốn cưới Liễu Nhi, nhất định phải lo cho ông ta một công việc ở huyện, sính lễ phải là 500 tệ, cộng thêm hai chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc máy khâu và một chiếc xe đạp.
Ông ta tính toán đòi thêm một chiếc đồng hồ là để sau này Nguyệt Nhi kết hôn sẽ cho con bé làm của hồi môn.
Đúng vậy, của hồi môn của Nguyệt Nhi cũng phải do cậu ta lo liệu.
Tô Kiến Thiết sốt ruột không chờ được nữa, đứng dậy đi ngay ra ngoài.
Khi đi đến nhà Cố Phương Hưu, hai tay ông ta luôn chắp sau lưng, lưng thẳng tắp, mặt mày nghiêm nghị.
Ông ta muốn dằn mặt con rể tương lai một phen.
Đến nơi, thấy cổng sân đang mở, ông ta chẳng thèm gọi ai mà cứ thế đi thẳng vào.
Cố Phương Hưu đang nấu cơm trong bếp, còn Tô Liễu Nhi thì ngồi ở phòng khách đọc một cuốn sách cũ.
Đó là một cuốn sách về thảo dược.