Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 23

Trước Sau

break

Ông ngoại cô có thể nuôi cô mười mấy năm, chắc chắn sẽ không ngại nuôi tiếp.

Nhắc đến chuyện này, Tô Liễu Nhi thở dài thườn thượt.

"Là Tô Kiến Thiết thường xuyên viết thư cho ông ngoại em, đòi đón em về nhà."

"Ông ngoại dù thân thiết với em đến đâu, cũng không phải là bố em."

"Ông không còn cách nào khác, đành phải đưa em về."

Cố Phương Hưu lại hỏi: "Em ở nhà ông ngoại lâu như vậy, ông ta có luôn viết thư bảo em về không?"

"Không có, chỉ nửa năm gần đây là đặc biệt thường xuyên. Ông ta nói lớn tuổi rồi, muốn con gái ở bên cạnh bầu bạn."

Tô Liễu Nhi biết mục đích Tô Kiến Thiết viết thư gọi cô về, tóm lại, đời này, cô sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa.

Nếu Tô Kiến Thiết dám bán cô cho người khác, cô sẽ tự tay xử lý ông ta!

Cố Phương Hưu nghe Tô Liễu Nhi nói xong, trong lòng cảm thấy chuyện này chắc chắn có điều mờ ám, quyết định âm thầm điều tra kỹ Tô Kiến Thiết.

Anh dặn dò Tô Liễu Nhi: "Liễu Nhi, ở nhà em nhất định phải đề phòng bố em, có chuyện gì nhớ phải nói với anh, đừng giấu giếm."

"Vâng, em biết rồi."

"Còn chuyện em trai em nữa, em nhớ đừng nói với người khác là em đang tìm em trai. Anh lo sẽ có người lợi dụng việc này để lừa em."

"Vâng, em biết mà."

Cố Phương Hưu phải đi trạm y tế xã mua thuốc, Tô Liễu Nhi muốn gửi thư cho cậu, hai người hẹn nhau ăn trưa xong sẽ xuất phát.

Nhà đại đội trưởng có xe đạp, đến lúc đó Cố Phương Hưu sẽ chở Tô Liễu Nhi đi.

Sau khi chia tay Cố Phương Hưu, Tô Liễu Nhi về đến nhà, thấy Tô Kiến Thiết đang ngồi đó với bộ mặt sa sầm, trong mắt cô thoáng qua vẻ nghi hoặc.

Rõ ràng Tô Kiến Thiết đang đợi cô về.

"Sáng sớm tinh mơ, mày đi đâu đấy?"

Hôm qua Tô Kiến Thiết tan làm về, không thấy Cố Phương Hưu đến nhà.

Sau khi nghe hai mẹ con Vương Tiểu Hoa mách lại, biết Cố Phương Hưu hoàn toàn không coi mình ra gì, tối qua ông tức đến mức suốt đêm không ngủ ngon.

Sáng ra, ông phát hiện Tô Liễu Nhi đã ra ngoài từ sớm, biết chắc chắn là cô đi tìm Cố Phương Hưu, hoặc có thể nói tối qua cô vốn dĩ không hề ngủ ở nhà.

Tô Nguyệt nói tối qua không thấy Tô Liễu Nhi về, dù sao thì hôm qua ăn cơm xong ông cũng đi ngủ ngay, không để ý xem Tô Liễu Nhi có ở nhà hay không.

Nếu thật sự như lời Tô Nguyệt nói, Tô Liễu Nhi đi suốt đêm không về, thì mặt mũi người làm bố như ông đều bị cô làm mất sạch rồi.

Tô Liễu Nhi không thèm để ý đến Tô Kiến Thiết, lấy chìa khóa mở cửa phòng mình, đi vào rồi khóa trái từ bên trong.

Loạt hành động này diễn ra liền mạch, Tô Kiến Thiết càng nhìn càng thêm tức tối.

Ra vào đều phải khóa cửa, cô coi những người khác trong nhà là cái gì hả?

“Tô Liễu Nhi, bố đang nói chuyện với mày đấy, mày có nghe thấy không?”

“Sau này các phòng trong nhà không được phép khóa cửa.”

Tô Liễu Nhi từ bên trong nói vọng ra: “Không khóa thì nhỡ mất đồ, bố đền cho con chắc?”

Tô Kiến Thiết nổi giận đùng đùng: “Mày coi cái nhà này là trộm cắp hết à?”

Tô Liễu Nhi hỏi ngược lại: “Chẳng phải phòng bên cạnh từng có một đứa ăn trộm rồi sao?”

Tô Nguyệt nằm trên giường, ánh mắt trở nên nham hiểm.

Tô Liễu Nhi đang ám chỉ cô ta, nếu cô ta thực sự trộm những thứ đó thì đã đành, vấn đề là cô ta đâu có lấy!

Tại sao mọi người đều không tin cô ta chứ?

Từ hôm ở nhà về, Vân Khởi cũng không đến tìm cô ta nữa.

Chẳng lẽ ngay cả Vân Khởi cũng không nhớ mong gì cô ta sao?

Trong lòng Tô Nguyệt vô cùng mâu thuẫn, sau khi biết Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu hẹn hò, cô ta bắt đầu cảm thấy coi thường người yêu mình là Vân Khởi.

Nhưng khi Vân Khởi không đến tìm, cô ta lại lo lắng không biết có phải anh ta đã chán ghét mình rồi hay không.

Bên ngoài lại vang lên tiếng của Tô Kiến Thiết: “Nói chuyện chính đây, bao giờ mày định dẫn thằng người yêu kia về nhà ra mắt?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc