Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 26

Trước Sau

break

Tô Kiến Thiết nghĩ đáng lẽ mình nên đòi một công việc ở Thủ đô, nhưng xét thấy Thủ đô quá xa, sợ sống không quen, nên ông ta vẫn muốn làm việc ở huyện gần nhà thì hơn.

Tô Liễu Nhi đã trợn mắt lườm đến tận trời xanh, may mà người Cố Phương Hưu che khuất tầm nhìn của cô, nếu không ánh mắt của cô đã nhấn chìm Tô Kiến Thiết rồi.

Cố Phương Hưu hỏi: “Ngoài công việc ra thì còn gì nữa không?”

Người da mặt dày như thế này chắc chắn sẽ không chỉ đòi mỗi một công việc.

“Bác còn muốn 500 tệ, hai chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc máy khâu và một chiếc xe đạp.”

“Ngoài ra, của hồi môn cho đứa con gái kia của bác cũng phải do nhà cháu lo. Xe đạp, máy khâu, quần áo mới, tất cả đều do nhà cháu chi trả.”

Sức chịu đựng của Cố Phương Hưu rất tốt, tố chất con người cũng rất cao.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, anh không muốn giữ gìn cái tố chất ấy nữa.

“Bác trai, bác đang gả con gái hay là bán con gái thế?”

Anh hoàn toàn có thể đáp ứng những thứ này, nhưng sẽ không giao vào tay Tô Kiến Thiết.

Sắc mặt Tô Kiến Thiết trầm xuống: “Có chút yêu cầu này mà cậu cũng không đáp ứng được, thế mà còn đòi cưới Liễu Nhi à?”

Cố Phương Hưu cười như không cười: “Những yêu cầu này đương nhiên tôi có thể đáp ứng.”

Nghe vậy, gương mặt Tô Kiến Thiết lập tức nở nụ cười.

“Cậu nói suông thì có tác dụng gì, phải đưa thành ý tận tay mới được.”

Cố Phương Hưu hỏi: “Bác muốn thành ý gì?”

Trùm bao tải đánh cho một trận có chịu không?

“Trước tiên đưa tiền sính lễ cho chúng tôi.”

Tô Liễu Nhi cười khẩy trong lòng, thầm cảm thán, quả nhiên người không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch!

Khóe miệng Cố Phương Hưu nhếch lên một nụ cười lạnh: “Bác vội cái gì? Liễu Nhi còn chưa đồng ý gả cho tôi đâu.”

“Tôi thay con bé đồng ý với cậu. Vậy cậu định bao giờ mang sính lễ đến nhà tôi? Còn cả chuyện công việc nữa, bao giờ cậu mới lo xong?”

Cố Phương Hưu nén giận, không trở mặt ngay.

“Bác đồng ý không tính, tôi đâu có cưới bác.”

Tô Kiến Thiết nhất thời nghẹn lời, nín nhịn một lúc mới mở miệng: “Tôi là bố nó, chuyện hôn nhân của nó là do tôi quyết định!”

“Bây giờ đề cao hôn nhân tự do, nếu bác trai không hiểu, tôi có thể nhờ thím Thái mời bác lên văn phòng nghe giảng đấy.”

Cố Phương Hưu thấy khó hiểu, tại sao lại có người bố như thế này, gặp phải ông ta có lẽ là bất hạnh của đời người nhỉ?

Trong lòng anh càng thêm đau xót cho Liễu Nhi.

Tô Liễu Nhi nhịn nãy giờ, sắp tức đến mức ung thư vú luôn rồi.

Cô đứng dậy, chỉ thẳng vào mũi Tô Kiến Thiết mà mắng: “Ông còn biết xấu hổ không hả?”

“Hôn sự của tôi mà do ông quyết định sao?”

“Nếu ông dám giở trò gì với tôi, Tô Liễu Nhi tôi đảm bảo ông sẽ chết không toàn thây đâu!”

Tô Kiến Thiết bị lời lẽ của Tô Liễu Nhi chọc tức: “Có ai nói chuyện với bố mình như mày không?”

“Ông cũng xứng làm bố sao?”

Cố Phương Hưu ngăn cái chân đang định đá tới của Tô Liễu Nhi lại, nói với ông ta: “Bác mau đi đi, nơi này sau này không chào đón bác đâu.”

Sắc mặt Tô Kiến Thiết lúc xanh lúc trắng: “Dù sao hôn sự của mày cũng do tao quyết định!”

“Sổ hộ khẩu của mày vẫn còn nằm trong tay tao đấy!”

Tô Liễu Nhi sững sờ, dám uy hiếp cô?

“Xem ra ông vẫn chưa hiểu lời tôi nói.”

“Nếu ông dám có ý đồ gì với tôi, tôi đảm bảo sẽ băm vằm ông ra trăm mảnh!”

Đến đây!

Uy hiếp đi!

Cùng làm tổn thương nhau đi!

Tô Kiến Thiết thấy Tô Liễu Nhi không giống như đang nói đùa, trong lòng bỗng dưng trào lên một nỗi sợ hãi khó hiểu.

Nỗi sợ hãi này khiến tính khí ông ta trở nên bạo lực, ông ta lao về phía Tô Liễu Nhi, định bóp chết cô.

Cố Phương Hưu đời nào để Tô Liễu Nhi bị Tô Kiến Thiết đánh, anh nhịn nãy giờ, nắm đấm đã cứng lắm rồi, chỉ vài đường quyền đã đánh Tô Kiến Thiết nằm rạp xuống đất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc