Tô Nguyệt ở bên ngoài ngửi thấy mùi thịt, thèm nhỏ dãi.
Cô ta không kìm được đưa tay gõ cửa: "Có ai ở nhà không?"
Gọi mấy lần cũng chẳng có ai trả lời.
Cố Phương Hưu và Tô Liễu Nhi đều nghe thấy, nhưng hai người rất ăn ý không thèm để ý đến cô ta.
Tô Nguyệt đứng đợi một lúc thấy chán, quyết định quay về mách lẻo.
Ăn mảnh à, để xem bố xử lý nó thế nào!
Tô Liễu Nhi gặm thịt thỏ, lơ đãng hỏi một câu: "Anh có quen người bên ngoài không?"
Cô biết người vừa ở bên ngoài là Tô Nguyệt.
"Không quen."
"Vậy sao người ta lại tìm đến tận cửa?"
"Không biết, dù sao thì phụ nữ lạ gõ cửa anh cũng không bao giờ mở, có chuyện gì thì cứ nói qua cánh cửa."
Tô Liễu Nhi hài lòng giơ ngón cái lên với anh: "Tiếp tục phát huy nhé!"
Hai người ăn no, gói một nửa thịt thỏ nướng chưa ăn đến bằng giấy dầu, chuẩn bị mang sang cho thím Thái.
Căn nhà này là của người ta, họ còn không chịu nhận tiền, Cố Phương Hưu có đồ ăn là lại mang sang biếu.
Tô Liễu Nhi nhớ tới việc Tô Nguyệt đến tìm Cố Phương Hưu, không nhịn được nhắc nhở anh: "Phương Hưu, sau này mấy người nhà em có đến tìm anh thì anh cứ mặc kệ."
"Được."
Tô Liễu Nhi cười tinh nghịch: "Anh không hỏi em lý do à?"
"Em nói như vậy chắc chắn là có lý do của em."
Tô Liễu Nhi quyết định giải thích vài câu: "Em do mẹ sinh ra, nhưng là ông ngoại và cậu nuôi lớn. Sau này nếu chúng ta kết hôn, nhà anh đưa sính lễ, anh nhớ là chỉ được đưa cho ông ngoại và cậu em thôi đấy."
Cố Phương Hưu bỗng cảm thấy hơi xót xa cho cô gái trước mặt, chuyện nhà cô anh cũng nghe nói ít nhiều.
Mẹ kế chị kế hình như còn suýt hại chết cô.
Cố Phương Hưu gật đầu thật mạnh: "Anh nhớ rồi."
Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu cùng đến nhà thím Thái. Thím Thái thấy họ đến liền vội vàng mời vào nhà ngồi.
"Thím cũng đang định đi tìm Liễu Nhi đây."
Hai người đại khái đoán được thím Thái muốn nói về chuyện bác sĩ của đội sản xuất.
Cố Phương Hưu đưa gói giấy dầu cho thím Thái: "Thím Thái, đây là thịt nướng. Vậy thím và Liễu Nhi cứ nói chuyện trước, cháu ra ngoài đợi Liễu Nhi."
Liễu Nhi kéo tay Cố Phương Hưu lại: "Anh không phải người ngoài, cùng nghe xem thím Thái nói gì đi?"
Thím Thái nhìn đôi tình nhân trẻ, cười tít mắt.
Phải cảm thán là nhìn rất xứng đôi vừa lứa.
"Cháu ở lại đây cũng không sao, thím và Liễu Nhi chỉ muốn bàn về chuyện bác sĩ của đội thôi."
"Liễu Nhi, tối qua thím đã nói chuyện với đại đội trưởng rồi, ông ấy bảo cần quan sát thêm mới quyết định có để cháu làm bác sĩ đội hay không."
Tô Liễu Nhi đã chuẩn bị tâm lý sẵn, chức bác sĩ đội sẽ không dễ dàng làm được như vậy.
"Thím Thái, đại đội trưởng có nói quan sát thế nào không ạ?"
"Có chứ, thôn mình chẳng phải có rất nhiều người già lớn tuổi sao?
Cơ thể họ chốc chốc lại đau chỗ này, nhức chỗ kia.
Chi bằng đến lúc đó chúng ta chọn ra ba người để cháu khám thử.
Nếu họ phản hồi rằng sau khi được cháu chữa trị, cơn đau trên cơ thể thực sự thuyên giảm, đại đội sẽ chính thức tuyển dụng cháu làm bác sĩ đội.
Tính theo mức 8 công điểm mỗi ngày, các phúc lợi khác cũng giống như dân làng."
Tô Liễu Nhi không do dự: "Được ạ."
"Vậy các cháu đã nghĩ ra chọn ba bệnh nhân nào chưa?"
Thím Thái không ngờ Tô Liễu Nhi đồng ý nhanh như vậy, nhìn ánh mắt cô là có thể thấy cô rất tự tin.
Lại nhìn sang Cố Phương Hưu, sau khi được châm cứu hôm qua, trạng thái của anh dường như đã tốt hơn một chút.
Thím Thái biết ông ngoại Tô Liễu Nhi là một thầy thuốc Đông y rất giỏi, những năm qua cô lớn lên bên cạnh ông ấy, y thuật cũng không tệ.
Chỉ là ba người mà chồng bà chọn lựa đều có vấn đề bệnh lý khá nan giải, không biết Liễu Nhi có xoay xở được không.
"Chọn xong rồi ạ, ông Bảy, bà Tám, bà Mười Một."