Thím Thái nhìn biểu cảm của Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu thì biết họ đều không quen biết mấy người này.
"Hôm nay thím đang rảnh, để thím đưa hai đứa đi xem thử, Liễu Nhi xem xong rồi quyết định có nhận chữa cho họ hay không."
"Vâng ạ."
Thím Thái cất kỹ gói giấy dầu, dẫn hai người một trước một sau đi ra ngoài.
"Căn nhà phía trước là nhà ông Bảy, nghe bà Bảy nói mấy hôm nay chân cẳng ông Bảy khó chịu, đã không xuống giường được rồi."
Bà nói như vậy chủ yếu là muốn nhắc nhở Tô Liễu Nhi rằng bệnh tình của người bệnh không đơn giản, để cô chuẩn bị tâm lý.
"Vâng, lát nữa cháu sẽ vào kiểm tra xem tình hình thế nào."
Thím Thái thấy Tô Liễu Nhi không tỏ vẻ khó xử, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ đội vẫn cần phải có chút thực lực mới được dân làng chấp nhận.
Nhìn dáng vẻ này của cô, chắc là có tự tin, hy vọng biểu hiện của cô đến lúc đó sẽ không làm mọi người thất vọng.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến nhà ông Bảy.
Bà Bảy nghe nói có người đến kiểm tra sức khỏe cho ông Bảy thì vui mừng khôn xiết, lập tức mời bọn họ vào nhà.
Bọn họ bước vào một gian phòng nhỏ bên trong, ánh sáng lờ mờ, không gian ẩm thấp, lại còn bốc lên một mùi nấm mốc.
Thím Thái bịt mũi: "Bà Bảy à, không phải tôi muốn nói bà đâu, nhưng cái phòng này ở lâu ngày, người ta không sinh bệnh mới là lạ đấy."
Bà Bảy thở dài: "Biết làm sao được, con trai lớn rồi, cần phải cưới vợ. Nếu không nhường phòng lớn cho chúng nó ở thì con trai tôi sao tìm được vợ chứ."
Vấn đề thực tế này thím Thái cũng chẳng giúp được gì, chỉ đành bảo Tô Liễu Nhi vào xem tình hình ông Bảy thế nào.
Tô Liễu Nhi bước đến bên giường: "Ông Bảy, ông thấy khó chịu ở đâu ạ?"
Bà Bảy nhanh nhảu đáp thay: "Hai chân ông ấy đều đau nhức, lại còn bị sưng nữa."
Tô Liễu Nhi nhẹ giọng nói: "Ông Bảy, để cháu xem chân cho ông nhé."
Cô giúp ông Bảy xắn ống quần lên, quả nhiên hai chân ông sưng phù rõ rệt.
"Ông Bảy, ngoài bắp chân ra, ông còn thấy khó chịu ở đâu nữa không?"
Ông Bảy giọng yếu ớt: "Cả đùi tôi cũng thấy khó chịu."
Tô Liễu Nhi nhờ Cố Phương Hưu giúp ông Bảy cởi quần dài ra, rồi lấy chăn che người cho ông.
Lúc này Tô Liễu Nhi mới phát hiện nửa thân dưới của ông Bảy đều bị phù nề, ấn vào da thịt thì vết lõm rất lâu mới đàn hồi trở lại, tay chân ông còn bị lạnh ngắt.
"Ông Bảy, bình thường ông có hay cảm thấy mệt mỏi không?"
Bà Bảy đứng bên cạnh trả lời: "Đúng thế, ông nhà tôi thường xuyên kêu mệt. Hồi trẻ ông ấy làm việc cả ngày trời cũng chẳng than vãn câu nào, không biết có phải do tuổi tác cao rồi không."
Tô Liễu Nhi chẩn đoán sơ bộ ông Bảy bị phù thũng do tỳ dương hư, tỳ dương suy yếu khiến chức năng vận hóa nước bị tổn thương, thủy dịch tích tụ trong cơ thể.
"Tỳ vị của ông Bảy bị suy nhược, khả năng chuyển hóa nước kém nên cơ thể dễ bị phù nề, mệt mỏi, hơn nữa lượng nước tiểu cũng khá ít."
Trên mặt ông Bảy và bà Bảy đều thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Tô Liễu Nhi đâu có hỏi vấn đề đi tiểu của ông Bảy, sao cô ấy lại biết ông đi tiểu ít?
"Liễu Nhi, ông nhà tôi đành trông cậy cả vào cháu vậy."
Thím Thái và Cố Phương Hưu nhìn phản ứng của ông bà Bảy, trong lòng đều thầm thở phào nhẹ nhõm thay cho Liễu Nhi.
Tô Liễu Nhi lùi sang một bên dặn dò: "Với thể chất như ông Bảy, cần phải ăn những món dễ tiêu hóa để giúp phục hồi chức năng tỳ vị."
"Bà Bảy lúc nào rảnh rỗi cũng có thể xoa bóp cho ông để thúc đẩy tuần hoàn dịch thể."
"Cộng thêm châm cứu và uống thuốc điều tiết, chắc chắn sẽ giúp ông giảm bớt những triệu chứng này ở một mức độ nhất định."
Bà Bảy nắm lấy tay Tô Liễu Nhi, giọng điệu kích động: "Liễu Nhi, cảm ơn cháu nhiều lắm. Ông nhà tôi được cứu rồi!"
Trước đó bọn họ đã đi trạm y tế một lần, chi phí vừa cao lại chẳng có tác dụng gì, cho nên lần này ông Bảy khó chịu cũng chỉ đành nằm ở nhà chịu trận.