Họ cũng đi hỏi thăm cư dân quanh đó, mọi người chỉ nói bà ngã từ trên núi xuống chứ không muốn mô tả nhiều.
Không ngờ đã mười hai năm trôi qua, chân tướng về cái chết của mẹ vẫn là một bí ẩn.
"Cần anh cõng em không?"
Tô Liễu Nhi hoàn hồn, lắc đầu: "Không cần đâu, nguy hiểm lắm."
"Anh đi quen đường núi rồi, không sao đâu."
"Anh xót em, được chưa?"
Cố Phương Hưu bị câu nói này của Tô Liễu Nhi chọc cho đỏ mặt. Tô Liễu Nhi thầm cảm thán, thế này đã là gì chứ!
Nếu cô nói hết mấy câu thả thính học được trên mạng một lượt, chắc anh đỏ mặt tới tận mang tai mất?
Hai người đi đến lưng chừng núi thì nghe thấy tiếng sột soạt.
Cố Phương Hưu ra hiệu "suỵt" với Tô Liễu Nhi. Tô Liễu Nhi không hiểu chuyện gì nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, giữ im lặng.
Cố Phương Hưu lần theo tiếng động tìm kiếm. Khá lắm!
Thế mà lại là một con thỏ rừng!
Những cô gái khác nhìn thấy thỏ có lẽ sẽ nói: "Thỏ đáng yêu như thế, sao anh nỡ ăn thịt nó?".
Tô Liễu Nhi chỉ muốn nói: "Bắt lấy nó! Tối nay nướng thỏ rừng ăn!"
Trong tiếng cổ vũ của Tô Liễu Nhi, Cố Phương Hưu như đạp Phong Hỏa Luân, lao vút về phía con thỏ rừng.
Tô Liễu Nhi tưởng bữa thỏ nướng tối nay đi tong rồi, nào ngờ từ xa đã thấy Cố Phương Hưu xách một con thỏ rừng màu xám quay lại.
Tô Liễu Nhi vui vẻ giơ ngón tay cái lên với anh!
Cố Phương Hưu trói chặt con thỏ, bỏ vào trong gùi.
"Liễu Nhi, chúng ta tiếp tục đi lên trên thôi."
"Được."
Sườn núi ở đây thoai thoải, không hề dốc, xung quanh cũng chẳng có vách đá nào.
Càng đi lên cao, Tô Liễu Nhi càng cảm thấy cái chết của mẹ có điểm kỳ lạ.
"Phương Hưu, anh cảm thấy nếu ngã từ trên núi xuống thì có chết được không?"
Nhắc đến vấn đề này, Cố Phương Hưu rất có tiếng nói.
Anh từng ngã một lần.
Tuần trước có mấy đứa trẻ lên núi đốn củi, một đứa không cẩn thận ngã xuống, để cứu người, anh cũng đành lăn theo.
"Nói chung là không đâu, dốc ở đây rất thoai thoải, khó mà ngã đến mức bị thương quá nặng."
"Nhưng nếu gáy chạm đất trước thì lại là chuyện khác."
Tô Liễu Nhi trầm ngâm suy nghĩ, không nói thêm gì nữa.
Cố Phương Hưu nhìn thấy phía trước có quả dại, bèn đặt gùi xuống đất, chạy đi hái cho Tô Liễu Nhi.
"Cẩn thận một chút!"
"Anh biết rồi."
Cố Phương Hưu nhanh nhẹn trèo lên cây, rung cho rụng xuống không ít quả, rào rào như mưa.
Tô Liễu Nhi đi tới, nhặt lên nếm thử.
Ôi mẹ ơi!
Chát thật.
Nhìn biểu cảm này của Tô Liễu Nhi, Cố Phương Hưu biết ngay quả không ngon.
Anh nhảy từ trên cây xuống, tự kiểm điểm: "Lần sau chắc chắn anh sẽ nếm thử trước rồi mới hái cho em."
Tô Liễu Nhi mỉm cười: "Được."
Hai người ở trên núi một lát, không phát hiện được gì đặc biệt nên quyết định xuống núi.
"Liễu Nhi, hôm nay có vui không?"
"Vui chứ, ở bên cạnh anh lúc nào cũng vui."
Cố Phương Hưu không chịu nổi sự trêu chọc, cứ hễ một tí là đỏ mặt.
Tô Liễu Nhi cười rạng rỡ ở bên cạnh anh.
Cố Phương Hưu quá thích nhìn dáng vẻ khi cười của Tô Liễu Nhi, sau này chắc chắn anh sẽ đối xử tốt với cô, để cô luôn được vui vẻ.
Hai người trở về chỗ ở của Cố Phương Hưu. Cố Phương Hưu phụ trách làm thịt thỏ, Tô Liễu Nhi ngồi một bên nhìn anh bận rộn.
Tô Liễu Nhi muốn vào giúp, Cố Phương Hưu liền ấn cô ngồi xuống.
Trong quan niệm của Cố Phương Hưu, con gái là để yêu thương, không phải để làm việc nặng.
Cố Phương Hưu nhìn qua là biết người quen làm việc, động tác nhanh nhẹn, làm sạch thịt thỏ rồi gác lên đống lửa.
Không biết qua bao lâu, giữa những câu chuyện cười nói của hai người, mùi thịt thơm phức đã bay lên.
"Chắc là sắp chín rồi."
Cố Phương Hưu cắt một miếng nhỏ, thổi nguội rồi đút cho Tô Liễu Nhi.
Tô Liễu Nhi vẻ mặt thỏa mãn: "Chín rồi. Ngon lắm!"
Nhìn dáng vẻ này của Tô Liễu Nhi, khóe miệng Cố Phương Hưu cong lên một nụ cười hạnh phúc.