Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 15

Trước Sau

break

Thím Thái thấy Tô Liễu Nhi đã bắt đầu rút kim, vội vàng về nhà nấu cơm: "Hôm nay nếu không còn việc gì thì thím về trước đây."

Bà là do Cố Phương Hưu mời đến giúp đỡ, lo lắng hai người họ ở riêng với nhau sẽ mang lại ảnh hưởng không tốt cho Tô Liễu Nhi.

Hôm nay bà đã phê bình mấy người bỏ đi, đoán chừng nhất thời sẽ không có kẻ thiếu tinh tế nào dám sán đến để bị mắng nữa.

"Hôm nay làm phiền thím rồi, thím Thái." Tô Liễu Nhi nhìn theo thím Thái đi ra ngoài.

"Không phiền đâu, hai đứa cứ làm việc đi. Liễu Nhi, cháu làm xong nhớ về sớm nhé."

"Vâng ạ."

Tô Liễu Nhi rút kim xong, đứng dậy định rời đi.

Cố Phương Hưu luyến tiếc hỏi: "Liễu Nhi, bao giờ em mới suy nghĩ xong chuyện kết hôn?"

Sau khi kết hôn, họ có thể quang minh chính đại ở bên cạnh nhau mỗi ngày.

Tô Liễu Nhi mỉm cười: "Lần đầu tiên hẹn hò, cảm xúc dâng trào quá, để em thư thả vài ngày đã."

"Vậy em nghĩ xong nhớ nói cho anh biết ngay nhé."

"Vâng vâng, anh vừa mới châm cứu xong, không được để nhiễm lạnh, mau mặc quần áo vào đi, em về trước đây."

Cố Phương Hưu nhanh chóng mặc quần áo, nhất quyết phải đưa Tô Liễu Nhi về mới yên tâm.

Tô Liễu Nhi không lay chuyển được anh, đành phải chiều theo.

Cũng tốt, trên đường có người đi cùng sẽ an toàn hơn một chút.

Hai người suốt dọc đường không nói gì nhưng cũng không cảm thấy ngượng ngùng.

Cố Phương Hưu đưa Tô Liễu Nhi đến tận cửa, nhìn thấy cô vào nhà rồi mới quay về.

"Liễu Nhi, sao giờ này con mới về?"

"Ở nhà không để phần cơm cho con đâu."

Thấy dáng vẻ giả tạo của Vương Tiểu Hoa, Tô Liễu Nhi lười để ý đến bà ta, đi thẳng về phòng, lẻn vào không gian, tự chiên cho mình một miếng bít tết làm bữa tối.

Mấy cái bánh rau dại kia, cô mới không thèm!

Buổi tối lúc đi ngủ, Tô Kiến Thiết nghe Vương Tiểu Hoa nói Tô Liễu Nhi và Cố Phương Hưu đã hẹn hò, trong lòng lập tức tăng thêm vài phần ưu việt.

Con rể tương lai của ông ta là người thành phố Kinh, sau này ông ta chắc chắn có thể trở thành người thành phố!

Người khác có con trai thì đã sao?

Còn không bằng một đứa con gái của ông ta!

"Ngày mai bảo Cố Phương Hưu đến nhà gặp tôi."

Tô Kiến Thiết ra vẻ nghiêm khắc của một bố vợ tương lai, Vương Tiểu Hoa không vạch trần sự giả tạo của ông ta.

"Được, ngày mai tôi sẽ bảo Nguyệt Nhi đi gọi cậu ta tới."

Tô Kiến Thiết nghi hoặc: "Đối tượng của Liễu Nhi, tại sao lại để Nguyệt Nhi đi gọi?"

Vương Tiểu Hoa thuận đà thở dài: "Liễu Nhi ấy à, tôi không có bản lĩnh sai bảo được nó."

Tô Kiến Thiết lười so đo: "Vậy ngày mai để Nguyệt Nhi đi gọi đi!"

Trong lòng ông ta đã âm thầm tính toán xem phải ra oai bố vợ tương lai như thế nào.

Vương Tiểu Hoa tính toán, ngày mai phải để Tô Nguyệt nắm bắt cơ hội thật tốt, một phát cưa đổ Cố Phương Hưu!

  Những chuyện khác không dám nói, chứ riêng khoản thu phục đàn ông, nhà bà ta có bí quyết gia truyền.

  Chỉ truyền cho con gái, không truyền cho con trai.

  Một đêm ngon giấc.

  Vương Tiểu Hoa đánh thức Tô Nguyệt dậy, tranh thủ lúc bà ta đang thì thầm dặn dò bên tai con gái, Tô Liễu Nhi đã ra khỏi nhà.

  Cô và Cố Phương Hưu đã hẹn hôm nay lên núi xem xét. Tô Liễu Nhi không nói cho Cố Phương Hưu biết mục đích lên núi của mình, anh cũng chẳng hỏi.

  Chỉ cần là việc Tô Liễu Nhi muốn làm, anh đều sẵn lòng đi cùng cô.

  Hồi nhỏ Tô Liễu Nhi chỉ chơi ở chân núi, mẹ cảm thấy trên núi nguy hiểm nên chưa bao giờ cho phép cô và em trai lên đó chơi.

  Trong ấn tượng của Tô Liễu Nhi, mẹ cũng không bao giờ lên núi, củi lửa trong nhà về cơ bản là mua lại của người khác, hoặc do cô nhặt ở chân núi về.

  Nực cười ở chỗ, mẹ lại ngã từ trên núi xuống, mất máu quá nhiều mà qua đời.

  Lúc cậu và mọi người đến nơi thì mẹ đã hạ táng, không cách nào kiểm chứng sự việc có thật hay không.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc