Dương ma ma bị nói trúng tim đen, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
“Ngươi đừng có vu khống bừa bãi!” Quế Lan, nha hoàn bên cạnh của Ôn Thanh Chi, tức giận lên tiếng: “Tiểu thư nhà ta lo cho ngươi đến mức cả đêm không ngủ ngon. Sáng sớm đã vội vàng tới thăm ngươi.”
“Vậy mà ngươi vừa mở miệng đã đổ oan cho tiểu thư nhà ta! Đúng là chó sủa bậy, không biết... Á!”
Lời còn chưa nói hết, Quế Lan đã ăn trọn một cái tát.
Quế Lan ôm mặt, kinh ngạc nhìn người đột nhiên xuất hiện bên cạnh Ôn Tam Kim.
Mặc Ngọc xoa nhẹ cổ tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quế Lan.
“Một nha hoàn nhỏ bé như ngươi cũng dám lớn tiếng với Đại tiểu thư trong phủ hả?”
Quế Lan há miệng định cãi: “Nàng ta tính là cái thứ gì... Á!”
Lần này Mặc Ngọc không hề nhẹ tay.
Quế Lan bị đánh ngã xuống đất, hai bên má sưng vù, nửa ngày cũng không bò dậy nổi.
Mặc Ngọc phủi tay, từ trên cao nhìn xuống.
“Đây chính là trong phủ Đại tiểu thư, không phải người để ngươi muốn gọi thế nào thì gọi. Lần sau còn để ta thấy ngươi bất kính với tiểu thư nhà ta, gặp lần nào ta đánh lần đó!”
“Ngươi...”
Quế Lan khóc lóc nhìn về phía Ôn Thanh Chi, nước mắt lưng tròng.
“Tiểu thư...”
Ôn Thanh Chi đỡ nàng ta dậy rồi quay sang nhìn Ôn Tam Kim với vẻ trách móc.
“Tỷ tỷ, ta biết tỷ tỷ không thích ta, hận ta chiếm mất vị trí vốn thuộc về tỷ. Nhưng nếu có điều gì không vừa lòng thì cứ nhằm vào ta, không cần phải trút giận lên những người xung quanh.”
“Hận ngươi á?”
Ôn Tam Kim chớp chớp mắt, nhìn nàng bằng vẻ chân thành.
“Sao ta lại hận ngươi được? Ta cảm ơn ngươi còn không kịp ấy chứ.”
Nàng nói rất nghiêm túc: “Ta nghe nói trước đây Quốc công phủ chỉ là một trong rất nhiều gia đình quyền quý bình thường ở kinh thành. Nhờ ngươi được Quốc sư để mắt tới nên cả phủ mới được nở mày nở mặt.”
“Ngươi có công lớn cho Quốc công phủ như thế, sau này ta còn phải nhờ ngươi mới sống sung sướng được, sao lại trách ngươi cơ chứ?”
Lời này quá thẳng thắn, Dương ma ma và Ôn Thanh Chi đều ngẩn người.
“Nếu là như vậy...” Dương ma ma mừng rỡ, vội hỏi: “Đại tiểu thư đồng ý đổi tên rồi hả?”
Ôn Tam Kim liếc Dương ma ma một cái rồi nhún vai: “Tiền đủ thì chuyện gì cũng dễ nói.”
Đôi mắt nàng sáng rực lên: “Ma ma đi nói với mẹ ta đi. Hôm nay là tiệc sinh nhật của ta và Thanh Chi muội muội. Chỉ cần bà ấy đưa ta một vạn lượng vàng, hôm nay Quốc Công phủ sẽ có chuyện vui nhân đôi.”
Dương ma ma cứng mặt.
“Đại tiểu thư đã nói chúng ta là người một nhà, sao lại nhắc tới tiền bạc được chứ? Chẳng phải làm phu nhân đau lòng sao?”
Nghe nhắc tới Liễu thị, Ôn Tam Kim lập tức tỏ vẻ nhớ đến: “Ma ma nói đến ta mới nhớ chuyện tối qua.”
Nàng thở dài đầy tiếc nuối, nhìn Dương ma ma bằng ánh mắt thất vọng.
“Nếu nói đến đau lòng thì người đau lòng trước phải là ta mới đúng. Mẹ ta biết rõ nơi này có ma quỷ mà vẫn để con gái ruột ở đây. Chẳng lẽ bà ấy không thích ta, cố ý muốn hành hạ ta sao?”
Dương ma ma: “...”
Câu hỏi thật thà như vậy bảo bà trả lời thế nào đây?
Ôn Thanh Chi lại lên tiếng trước: “Tỷ tỷ gặp ma thật sao?”
Đã gặp ma rồi mà vẫn sống sót được?
Ôn Tam Kim cười ngây ngô.
“Nói ra cũng lạ. Rõ ràng ta và đám nha hoàn mà mẫu thân đưa tới đều ở trong Đông viện. Thế mà chẳng hiểu sao con quỷ ấy chỉ đuổi theo đám nha hoàn thôi. Giống như trên người họ có thứ gì đặc biệt thu hút nó vậy...”
Ôn Thanh Chi căng thẳng, khóe môi mím chặt. Mặt Dương ma ma thì trắng bệch.
“Vậy... vậy mấy nha hoàn đó...”
Cháu gái bà còn ở trong ấy mà! Bà cứ tưởng có bùa của Thanh Chi tiểu thư thì sẽ không sao cả!
Ôn Tam Kim ra hiệu cho bà yên tâm.
“Ma ma đừng lo lắng quá, bọn họ vẫn sống khỏe cả. Chỉ là bị dọa nên tinh thần hơi hoảng loạn thôi.”
“Có điều...” Nàng nghiêng đầu đầy khó hiểu: “Có một nha hoàn đặc biệt được nữ quỷ yêu thích. Bị nó đuổi theo suốt đêm nên giờ có vẻ hơi phát điên rồi...”
Chưa để nàng nói hết câu, Dương ma ma đã mặt cắt không còn giọt máu, lao thẳng vào bên trong.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của một nha hoàn, bà mới tìm thấy Cầm Tâm đang co ro trong góc phòng chứa củi. Tóc tai nàng rối bù, ánh mắt đờ đẫn, trên quần áo đầy những vết cào rớm máu. Vừa thấy người là lập tức gào hét lên, khóc lóc van xin đừng giết mình.
Nhìn đứa cháu gái hôm qua còn khỏe mạnh giờ thành ra thế này, Dương ma ma đau lòng đến đứt ruột.
Bà ôm lấy Cầm Tâm mà khóc nức nở, không biết sau này phải ăn nói thế nào với người nhà.
Ôn Tam Kim đi theo tới nơi, lắc đầu: “Tối hôm qua đám nha hoàn này vốn có thể chạy ra ngoài tránh đi nữ quỷ. Chỉ không biết kẻ thất đức nào lại khóa cổng Đông viện của ta từ bên ngoài...”
Tiếng khóc của Dương ma ma dừng lại, ngay sau đó càng thê lương hơn. Bởi vì người khóa cổng chính là bà.
Ôn Tam Kim nhìn bóng lưng hai cô cháu một lúc rồi chán nản quay đi. Ánh mắt nàng rơi lên một nha hoàn đang co rúm trước cửa phòng hạ nhân.
Nàng tiện miệng sai bảo: “Giờ cũng không còn sớm nữa. Đi nhà bếp mang bữa sáng của ta tới đây.”
Nha hoàn không muốn đi chút nào.
Ai trong phủ mà không biết Đại tiểu thư bị phu nhân ghét bỏ? Tới nhà bếp đòi đồ ăn cho nàng, chắc chắn không dễ dàng mà lấy được.
Nhưng nhớ tới cảnh nữ quỷ đêm qua không dám bước vào phòng Đại tiểu thư, nha hoàn cắn môi rồi ngoan ngoãn đi nhà bếp.
Dương ma ma khóc lóc đưa Cầm Tâm rời đi.
Thấy Ôn Thanh Chi cũng định đi theo, Ôn Tam Kim vội gọi lại.
“Thanh Chi muội muội, tiệc sinh nhật khi nào bắt đầu thế?”
Ôn Thanh Chi dừng bước.
“Phải chờ mẫu thân sắp xếp. Ta cũng không rõ giờ cụ thể. Chắc đợi khách tới gần đủ thì sẽ bắt đầu.”
Ôn Tam Kim gật đầu.
Quế Lan mặt vẫn còn sưng, lẽo đẽo theo sau Ôn Thanh Chi, nhỏ giọng lải nhải: “Ăn mặc chẳng khác gì ăn mày mà còn muốn dự tiệc sinh nhật. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”
Ôn Thanh Chi liếc nàng ta một cái rồi đau lòng thở dài.
“Ngươi đấy, cứ thích lắm chuyện. Bị dạy dỗ rồi thấy chưa?”
Quế Lan tức đến giậm chân.
“Nhưng nô tỳ không chịu nổi cái kiểu đó của nàng ta! Rõ ràng ai cũng biết vinh quang của Quốc Công phủ bây giờ đều nhờ tiểu thư, vậy mà nàng ta vẫn ngang ngược như thế. Dựa vào đâu chứ?”
“Thôi, cũng không trách tỷ ấy được. Là do ta không có phúc, không phải con gái ruột của mẫu thân...”
Nhìn vẻ mặt buồn bã của chủ tử, Quế Lan vừa thương vừa giận. Tiểu thư nhà nàng tốt đẹp như vậy, vậy mà chỉ vì Ôn Tam Kim xuất hiện mà danh tiếng bị ảnh hưởng.
Nghĩ tới chiếc hộp nhỏ chuyên đựng bùa chú của tiểu thư, rồi lại nhớ tới cái tát đau rát trên mặt, trong đầu Quế Lan chợt nảy ra một ý.
...
Ôn Tam Kim nhìn bát cháo và mấy đĩa rau được nha hoàn mang tới, nàng cũng không chê bai, ăn no xong liền vui vẻ ngồi đếm vàng rồi ngủ một giấc.
Thế nhưng chờ mãi đến khi mặt trời lên cao, vẫn chẳng thấy ai từ tiền viện tới gọi nàng dự tiệc sinh nhật.
Ngược lại, nha hoàn bên cạnh của Liễu thị lại mang cơm trưa tới một chuyến. Nàng ta đặt mạnh khay thức ăn xuống trước cổng viện rồi lạnh nhạt nói: “Phu nhân bảo tối qua Đông viện bị âm hồn quấy phá, không được may mắn. Để tránh va chạm với khách quý, Đại tiểu thư cứ dùng bữa trong viện, không nên mang điều xui rủi sang tiền viện.”
Nói xong, nha hoàn kia ngẩng cao đầu rồi quay người bỏ đi. Tiện tay còn khóa luôn cổng viện.
Thanh Từ đi lấy đồ ăn, vừa tới gần đã ngửi thấy mùi ôi thiu. Nàng tức giận quay lại: “Bọn hạ nhân đó quá đáng thật! Dám mang đồ ăn hỏng cho tiểu thư!”
Ôn Tam Kim ngồi trên ghế chống cằm. Đôi chân ngắn không chạm đất cứ đung đưa trong không trung. Nghe vậy cũng chẳng có phản ứng gì. Nàng chỉ lẩm bẩm: “Tiệc sinh nhật của ta mà lại không cho ta tham dự. Sao có thể nha? Ta còn phải đi nhận quà nữa chứ.”
Ánh mắt nàng dừng trên bức tường không quá cao bên cạnh, khóe miệng lập tức cong lên.
“Khách tới tham dự chắc ai cũng muốn gặp Đại tiểu thư chân chính của Quốc Công phủ. Ta không thể làm họ thất vọng được.”
...
Tiền viện.
Trong bữa tiệc, Liễu thị đang ngồi cạnh Ôn Thanh Chi. Bà nắm tay nàng, nghe khách đến liên tục khen ngợi Thanh Chi, tiện thể tâng bốc cả mình. Tâm trạng u ám suốt mấy ngày nay cuối cùng cũng khá hơn.
Vẫn là Thanh Chi hiểu chuyện. Vừa hiếu thuận, vừa gần gũi với bà, lại còn làm rạng danh Quốc Công phủ.
Nghĩ tới cô con gái ruột đang ở Đông viện, đáy mắt Liễu thị thoáng hiện vẻ chán ghét.
Giá như Thanh Chi là con gái ruột của bà thì tốt biết bao.
Còn con bé ở Đông viện, sớm muộn gì bà cũng...
Liễu thị đang nghĩ tới Ôn Tam Kim, vừa lúc bà ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Ôn Tam Kim đang đứng ở trong sân. Nàng cười tươi rói, còn vẫy tay với bà.
Liễu thị: “...”
Tim bà đập hụt một nhịp.
Là bà hoa mắt rồi sao?
Đến khi nhìn kỹ lại người đứng đó thật sự là Ôn Tam Kim, trong lòng Liễu thị phát ra một tiếng gào thét.
Con sao chổi này, sao lại xuất hiện ở đây?