Nhìn thấy Ôn Tam Kim mặc bộ quần áo vá chằng vá đụp đứng giữa đám khách khứa áo gấm váy hoa, Liễu thị suýt nữa không thở nổi.
Không được!
Hôm qua lão gia mới nhắc bà phải tổ chức tiệc sinh nhật thật chu đáo cho Thanh Chi, bà tuyệt đối không thể để con sao chổi này phá hỏng chuyện tốt của bà.
“Hạnh Nhi.”
Liễu thị gọi nha hoàn đứng cạnh mình, chính là người hôm qua mang cơm thiu cho Ôn Tam Kim.
“Ngươi đi ngăn nó lại, tuyệt đối không được để nó tới đây!”
Hạnh Nhi nhìn theo hướng ánh mắt của Liễu thị, thấy Ôn Tam Kim đang mặc bộ đồ cũ kỹ rách nát đi tới thì tim lập tức thắt lại.
Con bé ăn mày này sao lại ra được?
“Vâng, thưa phu nhân!”
Nàng ra hiệu cho mấy gã sai vặt bên cạnh. Đám người lập tức theo sau, lặng lẽ áp sát Ôn Tam Kim.
Chuẩn bị vây quanh Ôn Tam Kim, một gã sai vặt ánh mắt hung dữ, không nói hai lời định bịt miệng Ôn Tam Kim rồi lôi đi trong im lặng.
Thế nhưng vừa muốn ra tay, hắn chợt cảm thấy sau lưng nặng trĩu. Một luồng khí lạnh buốt từ phía sau len thẳng vào tận xương tủy.
Hắn kinh ngạc chớp mắt, rồi phát hiện trước ngực mình xuất hiện một đôi cánh tay xanh tái. Hai cánh tay ấy lủng lẳng buông xuống trước ngực hắn, như thể có người đang nằm trên lưng hắn rồi thả tay xuống vậy.
Toàn thân gã sai vặt tê dại.
Hắn run rẩy cúi đầu nhìn. Một đôi chân đang quấn quanh eo mình, siết càng lúc càng chặt.
Mắt hắn trợn trừng. Hắn gần như nghe thấy tiếng xương ở thắt lưng gãy răng rắc.
“Aaa!”
Cùng với một tiếng nứt xương vang lên từ phần eo, hắn ngã vật xuống đất.
Lúc này hắn chẳng còn tâm trí nghĩ xem hiện tại là trường hợp gì, cũng không lo lắng chủ tử có trách phạt hay không.
Mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, vừa bò vừa lết ra ngoài.
“Quỷ... có quỷ! Cứu với! Có quỷ!”
Âm thanh lớn như vậy khiến khách khứa xung quanh muốn không chú ý cũng khó.
Mọi người đều thấy một gã sai vặt bò lê bò càng trên mặt đất, tất cả vội vàng tránh xa, ai nấy đều lộ vẻ ghét bỏ.
Đến khi nghe rõ hắn đang la hét gì đó, một vị phu nhân đeo đầy châu báu cau mày khó chịu.
“Gã sai vặt nhà ai vậy? Dám ăn nói bậy bạ trong tiệc sinh nhật của đệ tử Quốc sư. Đây là Quốc Công phủ, sao có thể có ma quỷ được!”
Thiếu nữ đứng bên cạnh bà, diện mạo có vài phần giống nhau, cũng nhíu mày.
“Ôn Thanh Chi tiểu thư là đệ tử được Quốc sư coi trọng nhất. Ngoài hoàng cung ra, cả kinh thành này không nơi nào bị ma quỷ quấy nhiễu ít bằng Quốc Công phủ được. Ngươi đừng có ăn nói linh tinh!”
Thấy các vị khách quý bắt đầu không vui, Hạnh Nhi cũng không còn tâm trí để ý tới Ôn Tam Kim.
Nàng vội sai người kéo gã sai vặt kia đi, rồi liên tục cúi đầu xin lỗi hai vị khách.
Khó khăn lắm mới dỗ được họ rời đi. Vừa quay đầu lại, trước mắt nàng đột nhiên xuất hiện một gương mặt phóng to đen nhẻm.
Hạnh Nhi ngừng thở, cổ tay đột nhiên bị nắm lấy.
Ôn Tam Kim cười ngây ngô, giọng nói lại không hề nhỏ: “Ngươi là nha hoàn bên cạnh mẹ ta đúng không? Hôm nay là sinh nhật của ta, có phải mẹ ta sai ngươi tới đón ta không?”
Hai chữ sinh nhật vừa nói ra, khách khứa xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn. Ánh mắt họ dừng trên bộ quần áo của Ôn Tam Kim rồi lập tức lộ vẻ thất vọng.
Thì ra không phải Thanh Chi tiểu thư. Nhưng con bé ăn mày này từ đâu chui ra vậy?
Hôm nay Quốc Công phủ bị làm sao thế? Hết gã sai vặt phát điên lại tới ăn mày chạy loạn.
Hạnh Nhi gần như không dám nhìn sắc mặt đám khách quý. Nàng vội nắm lấy tay Ôn Tam Kim, gượng cười kéo người đi.
“Tiểu thư đừng quậy nữa. Hôm nay là ngày quan trọng, đừng làm phu nhân không vui. Nô tỳ đưa tiểu thư tới chỗ khác nhé.”
Nàng dùng sức kéo.
Không kéo nổi.
Kéo thêm lần nữa.
Kết quả chính mình lại bị Ôn Tam Kim lôi đi.
Ôn Tam Kim hớn hở nói: “Tỷ tỷ đi nhầm hướng rồi. Mẹ ta ở bên này cơ mà!”
Dưới ánh mắt tuyệt vọng của Liễu thị, Ôn Tam Kim giơ tay lên, giữa bao nhiêu khách khứa đang tò mò nhìn ngó, lớn tiếng gọi: “Nương! Ta tới rồi!”
Nương?
Cả sân tiệc nhìn nhau, ai nấy đều kinh ngạc.
Đây chính là cô con gái ruột bị bế nhầm nhiều năm của Dũng Quốc phủ sao?
Nhìn thấy bộ quần áo cũ kỹ đầy miếng vá trên người nàng, mọi người đều nhíu mày.
Ánh mắt nhìn về phía Dũng Quốc công và Liễu thị cũng trở nên khác lạ.
Dù là con gái mất tích nhiều năm, dù không thân thiết với cha mẹ, cũng không nên để người ta ăn mặc thế này được.
Không biết tiểu thư nhà nào bật cười trước. Giọng nói trong trẻo vang lên: “Dũng Quốc phủ dù gì cũng là gia đình có tiếng tăm ở kinh thành, sao lại đối xử tệ với con gái ruột như vậy chứ?”
“Hay là vì tức giận con gái ruột trở về cướp mất danh phận của Ôn Thanh Chi, lại tiếc nuối vì Thanh Chi không phải con ruột nên mới trút giận lên đứa con này?”
“Dù sao cũng là máu mủ của mình, vậy mà còn khắt khe đến thế. Chẳng lẽ muốn lấy lòng cô con gái nuôi là Ôn Thanh Chi sao? Đúng là mở rộng tầm mắt.”
Sắc mặt Ôn Hiếu Khanh lập tức tối sầm, nghiến răng nhìn Liễu thị bên cạnh.
Nụ cười trên mặt Ôn Thanh Chi cũng trở nên gượng gạo hơn vài phần. Vành mắt đỏ hoe, dáng vẻ cúi đầu yếu đuối như cành liễu lay trước gió khiến người ta không khỏi thương xót.
Liễu thị không dám nhìn chồng và con gái. Chiếc khăn cầm trong tay gần như bị vò nát.
Con sao chổi này! Quả nhiên là sinh ra để khắc bà!
Âm thầm nghiến răng, nhưng ngoài mặt bà vẫn phải làm ra vẻ người mẹ hiền t.
Bà bước nhanh tới, thân thiết nắm lấy tay Ôn Tam Kim rồi trách yêu: “Con bé này, sao lại ăn mặc thế này tới đây?”
Bà liếc xéo Hạnh Nhi, cố tình nói lớn để mọi người đều nghe thấy: “Ngươi làm việc kiểu gì vậy? Để tiểu thư mặc thế này tới đây sao? Còn không mau đưa tiểu thư về phòng thay quần áo!”
Ý là nói, không phải Dũng Quốc phủ bạc đãi con gái ruột, mà chính là con gái ruột cố tình mặc rách rưới tới bôi xấu Dũng Quốc phủ.
Hạnh Nhi theo hầu Liễu thị nhiều năm, lập tức hiểu ý. Nàng vội kéo tay Ôn Tam Kim: “Tiểu thư, nô tỳ đưa ngài đi thay quần áo mới.”
Nghe nói có đồ mới để mặc, Ôn Tam Kim cũng không thèm so đo chút tâm tư kia của Liễu thị.
Nàng đang định ngoan ngoãn đi theo thì cổ áo bỗng bị người ta túm lấy. Bị ép quay đầu lại, nàng nhìn thấy khuôn mặt tức giận của đại ca Ôn Giang Bách.
Vết thương trên môi hắn còn chưa lành. Một chiếc răng cửa đã bị gãy, bây giờ nói chuyện còn lọt gió.
“Ta biết ngay con bé ăn mày nhà ngươi chẳng có ý tốt gì mà! Biết rõ hôm nay là sinh nhật của Thanh Chi, vậy mà còn mặc thế này tới đây. Nói đi, ngươi có phải cố tình giả đáng thương để làm Thanh Chi mất mặt không?”
Ôn Thanh Chi cắn môi, lén quay mặt đi lau nước mắt rồi nhẹ giọng khuyên: “Đại ca đừng như vậy, chắc tỷ tỷ không cố ý đâu...”
Dáng vẻ yếu đuối ngoan ngoãn của nàng khiến người nhà đều thấy đau lòng. Mọi người đang định trách Ôn Tam Kim thì lại thấy nàng giơ ngón tay cái với Ôn Thanh Chi, đôi mắt sáng rực: “Muội muội đúng là đệ tử Quốc sư, thông minh hơn cái đầu heo của đại ca nhiều!”
Động tác lau nước mắt của Ôn Thanh Chi khựng lại.
Ôn Giang Bách thì suýt nhảy dựng lên.
“Ngươi nói ai là đầu heo hả?”
“Đầu óc đại ca đã không dùng được, chẳng lẽ tai cũng có vấn đề rồi sao?”
Ôn Tam Kim ngây thơ nhìn Liễu thị: “Nương à, Dũng Quốc phủ nhà mình không ổn rồi. Trước thì nuôi đại ca thành người vừa điếc vừa mù, sau lại để ta và Thanh Chi muội muội bị bế nhầm. Nương là người quản việc trong phủ, phải để tâm hơn mới được!”
Liễu thị bị nàng nói thẳng giữa bao nhiêu người như vậy, suýt chút nữa tức ngất xỉu. Bà chỉ hận không thể lập tức sai người kéo con sao chổi này kéo đi.
Nhưng Ôn Tam Kim lại hất tay Hạnh Nhi ra. Nàng xoay một vòng trước mặt Ôn Giang Bách, để hắn nhìn rõ bộ quần áo đã bạc màu vì giặt quá nhiều, thỉnh thoảng còn có vài miếng vá nhỏ trên người mình.
Giọng nói trong trẻo, vang dội khắp sân: “Đại ca bảo ta cố ý á, nhưng từ nhỏ ta sống trong đạo quán, có cơm ăn áo mặc đã là may lắm rồi.”
“Đại ca trách bộ đồ này làm Thanh Chi muội muội mất mặt, nhưng đây đã là bộ tử tế nhất trong tất cả quần áo của ta rồi. Ta còn đặc biệt tìm ra để mặc tới đây.”
“Vậy xin hỏi ngươi, ta đã làm Thanh Chi muội muội mất mặt ở chỗ nào?”
Ôn Giang Bách không tin, cười nhạo: “Nói dối! Hôm qua ngươi đã về nhà rồi, sao nương có thể không chuẩn bị quần áo mới cho ngươi chứ?”
Nghe chính con trai ruột hỏi ra câu ấy, mắt Liễu thị tối sầm.
Bà chỉ muốn giả vờ ngất xỉu ngay tại chỗ để khỏi phải đối mặt với chuyện này, nhưng Ôn Hiếu Khanh mặt mày u ám đứng ngay bên cạnh.
Ông siết chặt cổ tay bà, không cho bà bỏ mặc mớ hỗn độn này mà trốn tránh. Ông nghiến răng, từng chữ như rít qua kẽ răng: “Phu nhân. Chuyện này là thế nào?”