Bị kéo dậy một cách thô bạo, trong lòng Liễu thị đem Ôn Tam Kim ra mắng tới mắng lui không biết bao nhiêu lần.
Bà gượng gạo nở nụ cười, làm ra vẻ hiền từ bước tới bên cạnh Ôn Tam Kim, cố nén sự chán ghét mà nắm lấy tay nàng, tiện thể liếc xéo đứa con trai ruột một cái.
Chỉ trong chốc lát, bao nhiêu ý nghĩ đã xoay chuyển mấy vòng. Sau đó trên mặt bà lại hiện lên nụ cười tự nhiên, thân thiết khoác tay Ôn Tam Kim.
“Con bé này, mới hôm qua vừa về nhà, mẫu thân còn chưa kịp sai người đem quần áo sang cho con đâu. Mau lên, Hạnh Nhi.”
“Mau đưa đại tiểu thư đi thay quần áo, đừng làm lỡ giờ lành.”
Lúc này Ôn Giang Bách cũng nhận ra mình vừa nói hớ. Chỉ mấy bộ quần áo thôi, vậy mà nương thật sự chưa chuẩn bị cho nàng!
Nhưng hắn không muốn thừa nhận là bản thân suy nghĩ không chu đáo, đem hết lỗi lầm đổ lên đầu Ôn Tam Kim.
“Không có quần áo mặc thì không biết mở miệng hỏi à? Có miệng để làm gì? Ta thấy ngươi chính là không ưa Thanh Chi, cố ý gây chuyện với muội ấy!”
“Được rồi, Giang Bách, con bớt nói vài câu đi.”
Ôn Hiếu Khanh trừng mắt nhìn con trai cả, ra hiệu cho hắn im miệng.
Dù Thanh Chi là thể diện của cả Dũng Quốc phủ, nhưng thể diện của bản thân vẫn phải tự mình giữ lấy.
Trước mặt bao nhiêu khách khứa mà hắn thiên vị Ôn Thanh Chi như vậy, chẳng phải là tự chứng thực lời người ta vừa nói rằng, Dũng Quốc phủ đang nâng niu, lấy lòng Ôn Thanh Chi hay sao?
Phụ thân đã lên tiếng, Ôn Giang Bách không dám nói thêm nữa. Hắn lén lườm Ôn Tam Kim một cái rồi phất tay áo bỏ đi.
Sau khi Hạnh Nhi dẫn Ôn Tam Kim rời khỏi đó, tiền viện lại nhanh chóng trở nên náo nhiệt như cũ, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Hạnh Nhi vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Liễu thị. Trước khi Ôn Tam Kim trở về, trong ba trai hai gái của Liễu thị, người nàng yêu quý nhất chính là Ôn Thanh Chi cao quý, lương thiện.
Mấy ngày nay thường thấy Ôn Thanh Chi vì sự xuất hiện của Ôn Tam Kim mà buồn bã, nàng đã sớm không vừa mắt con bé ăn mày này rồi.
Giờ phu nhân sai nàng dẫn Ôn Tam Kim đi thay quần áo, nhưng phu nhân nào có chuẩn bị quần áo cho cô con gái ruột này?
Suy đi tính lại suốt dọc đường, cuối cùng nàng dẫn thẳng Ôn Tam Kim tới nơi ở của Ôn Thanh Chi.
Chỗ ở của Ôn Thanh Chi là vị trí đẹp nhất trong Dũng Quốc phủ, chỉ đứng sau viện của lão phu nhân cùng viện của lão gia và phu nhân.
Không những rộng rãi mà cảnh sắc còn độc đáo, người hầu kẻ hạ cũng đông nhất phủ.
Hiện giờ mới cuối thu đầu đông, vậy mà còn chưa tới gần sân đã thấp thoáng ngửi thấy hương mai trong gió.
Đi được một nửa, Hạnh Nhi liền không cho Ôn Tam Kim bước tiếp, sợ nàng làm bẩn sân của Thanh Chi tiểu thư.
“Ngươi đứng đây đợi, không được đi lung tung. Ta đi tìm quần áo cho ngươi.”
Chẳng bao lâu sau, Hạnh Nhi dẫn theo hai nha hoàn ôm mấy bộ quần áo đi ra. Nàng ngẩng cao đầu, hếch mũi nhìn Ôn Tam Kim như ban ơn bố thí.
“Đại tiểu thư thân hình nhỏ gầy, chỉ có thể mặc vừa quần áo của Thanh Chi tiểu thư từ hai năm trước thôi.”
“Đây đều là quần áo cũ của Thanh Chi tiểu thư, toàn dùng vải tốt nhất, bên ngoài muốn mua cũng không có. Người có phúc khí như Thanh Chi tiểu thư, biết đâu ngươi mặc quần áo này vào còn được hưởng ké vài phần phúc lành.”
“Đại tiểu thư à, đừng trách nô tỳ nhiều lời, ngươi phải nhớ ân tình của Thanh Chi tiểu thư đấy.”
Ôn Tam Kim vẫn cười tủm tỉm, gật đầu.
“Thì ra là quần áo cũ của muội muội. Nếu ta mặc ra ngoài, chắc các vị quan khách đều nhận ra đây là đồ của muội ấy. Mẫu thân cũng sẽ được tiếng là người biết tiết kiệm lo liệu trong nhà.” Nàng dang hai tay ra: “Nào, thay quần áo cho ta đi.”
Hạnh Nhi bỗng nhiên cứng đờ, nụ cười châm chọc trên khóe miệng cũng biến mất lúc nào không hay.
Tiếng thơm tiết kiệm lo liệu trong nhà ư? Rõ ràng là tiếng xấu bạc đãi con gái ruột thì đúng hơn!
Biểu cảm trên mặt của Hạnh Nhi thay đổi, vừa định quát tiểu nha hoàn đang chuẩn bị thay quần áo cho Ôn Tam Kim thì cái mông bỗng truyền tới một lực đạp.
“Ai da!”
Nàng bị đá ngã nhào xuống đất, đau tới nửa ngày không bò dậy nổi.
Quay đầu nhìn thấy gương mặt u ám của Dương ma ma, trong lòng Hạnh Nhi lập tức kêu khổ. Nàng cố nhịn đau đứng dậy hành lễ.
“Ma ma, sao ma ma lại tới đây?”
Dương ma ma cười lạnh.
“Ta mà không tới thì cũng không biết ngươi đang đào cho phu nhân một cái hố lớn như thế này! Dám lấy quần áo cũ của Thanh Chi tiểu thư cho đại tiểu thư mặc, ngươi thấy hôm nay phu nhân chịu nhục còn chưa đủ sao?”
“Không... không phải, ma ma.”
Hạnh Nhi vội vàng quỳ xuống dập đầu, mặt mày khổ sở.
“Thật sự là đại tiểu thư quá nhỏ gầy, mà phu nhân lại... Trong phủ không có quần áo mới nào thích hợp, nên nô tỳ mới không có cách nào...”
“Đồ ngu!”
Dương ma ma nhổ một ngụm nước bọt xuống đất.
“Dáng người đại tiểu thư gần giống tiểu tiểu thư, tiểu tiểu thư lại vừa may quần áo mới. Lấy một bộ không phải xong rồi sao?”
“Ngày quan trọng như thế này mà để đại tiểu thư mặc đồ cũ của Thanh Chi tiểu thư. Nếu bị người ta nhận ra, mặt mũi Dũng Quốc phủ đều bị kéo xuống đất cho người ta giẫm đạp!”
Hạnh Nhi cúi đầu, không dám hé răng.
Lấy đồ của tiểu tiểu thư ư?
Với tính tình ngang ngược đỏng đảnh của tiểu tiểu thư, nếu biết nàng dám vào phòng lấy quần áo mới, không xé xác nàng ra mới lạ! Nhưng những lời ấy nàng không dám nói.
Dương ma ma chưa cho đứng dậy, nàng chỉ có thể tủi thân quỳ đó, nửa câu cũng không dám mở miệng.
Có Dương ma ma đứng ra xử lý, rất nhanh đã có tiểu nha hoàn mang tới một bộ quần áo mới dày dặn.
Không biết có phải cố ý hay không, bộ quần áo mang đến màu lam nhạt dịu dàng. Mặc trên người Ôn Tam Kim lại càng làm làn da đen sạm của nàng thêm nổi bật.
Dương ma ma cười đểu: “Đại tiểu thư tạm chịu thiệt một chút. Đợi qua đợt bận rộn này, phu nhân nhất định sẽ cho người may quần áo vừa vặn hơn cho tiểu thư.”
Ôn Tam Kim qua loa gật đầu. Bàn tay nhỏ đen nhẻm vuốt ve lớp vải trên người, trong lòng vui như mở hội.
Phát tài rồi!
Bộ quần áo này tuy không hợp với nàng, nhưng lại rất hợp với túi tiền của nàng!
Vải vóc tốt thế này, hôm nào mang ra ngoài bán, ít nhất cũng được một trăm lượng bạc!
Nhìn Ôn Tam Kim cứ như chưa từng thấy việc đời, liên tục sờ tới sờ lui trên váy áo, Dương ma ma khẽ bĩu môi.
Với bộ dạng này, làm nha hoàn trong Dũng Quốc phủ còn khó, nói gì tới làm đại tiểu thư.
Có bộ quần áo này làm nền, khuôn mặt kia chỉ làm đám quyền quý trong kinh thành càng thêm chướng mắt. Sau này muốn tìm được một mối hôn sự tử tế cũng đừng nghĩ.
Phu nhân nhà họ quả là người tính toán khôn khéo!
Dương ma ma dẫn Ôn Tam Kim đã thay quần áo tới nơi, khách quý đều đã ngồi vào bàn.
Trước mặt mọi người, Liễu thị không dám tỏ vẻ cay nghiệt với Ôn Tam Kim, còn kéo nàng lại khen lấy khen để.
Khách ở mấy bàn gần đó tò mò nhìn sang. Nhìn thấy Ôn Tam Kim da ngăm đen mặc bộ váy lam nhạt, ai nấy đều không nhịn được mà giật giật khóe môi.
Một nha đầu xấu thế này, trong đám quý nữ ở kinh thành cũng hiếm gặp.
Những ánh mắt khác thường của mọi người không ảnh hưởng chút nào tới tâm trạng tốt đẹp của Ôn Tam Kim.
Nàng ngồi bên cạnh Liễu thị, ăn uống ngon lành, mỗi miếng ăn đều đầy thoả mãn.
Chỉ có điều, tiểu nha đầu bên cạnh đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, thật sự ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của nàng.
Ôn Tam Kim quay đầu nhìn.
Tiểu nha đầu mặc váy vàng nhạt, vóc người nho nhỏ như nàng. Diện mạo cũng giống năm sáu phần, đang căm tức nhìn nàng, nước mắt đọng lại mãi không rơi.
Thấy nàng nhìn sang, tiểu nha đầu hung hăng trừng mắt một cái, nhanh tay lau nước mắt, đe dọa trong im lặng: Cứ chờ đó!
Ôn Tam Kim lập tức hiểu ra. Xem ra đây chính là chủ nhân thật sự của bộ quần áo nàng đang mặc, cũng là em gái ruột cùng cha cùng mẹ của nàng.
Nàng cười ngây ngô, cũng không tiếng động đáp lại: Ta chờ.
Tiểu nha đầu trợn tròn mắt, nước mắt lại càng quay mòng mòng trong hốc mắt.
Mang theo tâm trạng vui vẻ vì bắt nạt trẻ con thành công, Ôn Tam Kim ăn thêm hai bát cơm nữa.
Ôn Thanh Chi ngồi ngay ngắn nhìn Ôn Tam Kim đang ăn uống thả ga phía đối diện, nụ cười dịu dàng trên mặt chưa từng đổi.
Theo phong tục Linh Việt Quốc, phần nhận lễ chúc mừng trong tiệc sinh nhật sẽ bắt đầu sau 15 phút khi khai tiệc.
Cơm còn chưa ăn xong, Ôn Thanh Chi với tư cách nhân vật chính của buổi tiệc đã được Liễu thị tươi cười dắt ra chính giữa, nhận quà mừng từ khách quý. Quá trình ấy kéo dài gần một canh giờ.
Cả quá trình kéo dài gần một canh giờ. Từ những quan lại nhỏ trong kinh thành cho đến các Quận chúa, Hầu gia, Công chúa, Vương gia có thân phận tôn quý, tất cả đều lần lượt sai người mang quà mừng tới.
Trong lúc tặng quà chúc mừng, khách quý qua lại không ngớt, vô cùng náo nhiệt. Bất kể quan chức lớn nhỏ, khi đối diện với Ôn Thanh Chi đều tỏ ra nhún nhường, tôn trọng vài phần. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy địa vị tôn quý của nàng trong kinh thành.
Ôn Thanh Chi được vô số quý nữ xinh đẹp cùng tuổi vây quanh, nàng luôn giữ nụ cười dịu dàng đoan trang. Diện mạo có lẽ chưa tới mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng dáng vẻ cao quý lại nổi bật hơn hẳn mọi người.
Đến lượt người nhà tặng lễ, Ôn Giang Bách trực tiếp trao quà cho Ôn Thanh Chi rồi trở về chỗ ngồi, cười đến mức không khép được miệng.
Nhìn cảnh Ôn Thanh Chi được mọi người nâng niu như trăng như sao, hắn vui vẻ như chính mình mới là người đang được khen tặng.
Khóe mắt hắn vô tình liếc thấy Ôn Tam Kim vẫn cúi đầu ăn cơm, lập tức khinh khỉnh bĩu môi: “Ăn mày, nhìn thấy chưa?”
“Thanh Chi có địa vị tôn quý trong kinh thành, đâu phải thứ ăn mày như ngươi có thể so sánh. Biết điều thì cứ ở yên trong sân của mình đi, đừng ló mặt ra nữa. Nếu không...”
Lời nói còn lại không cần nói cũng hiểu. Nhưng Ôn Tam Kim lại ngẩng đầu khỏi bát cơm, cười tươi hỏi: “Đại ca, nếu không thì sao?”
Vẻ thản nhiên của nàng khiến nụ cười trên mặt Ôn Giang Bách cứng lại. Hắn đang định mắng tiếp thì bên kia nghi thức nhận lễ đã kết thúc. Ôn Thanh Chi tạm biệt đám quý nữ rồi quay về chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, nàng liền nhìn thấy Ôn Tam Kim, biểu cảm trên mặt lập tức thay đổi.
Giống như một đứa trẻ vừa làm điều sai trái, nàng cẩn thận giấu hết niềm vui vừa rồi đi.
“Tỷ tỷ... Ta, ta không cố ý vui vẻ như vậy. Là ta không để ý tới cảm nhận của tỷ tỷ. Nếu không...”
Nàng cắn môi, chỉ về đống lễ vật chất đầy giữa sảnh.
“Hay là ta chia cho tỷ tỷ một nửa... không, tất cả đều cho tỷ tỷ.”
Vành mắt nàng đỏ hoe, vừa mong chờ vừa tủi thân nhìn Ôn Tam Kim.
“Chỉ mong tỷ tỷ đừng buồn...”
Ôn Giang Bách thấy tâm trạng Ôn Thanh Chi thay đổi, đau lòng đến gần như không thở nổi.
Những năm trước đây, sinh nhật luôn là ngày Thanh Chi vui vẻ nhất. Khi nào cần phải nhìn vẻ mặt người khác như bây giờ?
Hắn đập tay mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy, hung dữ trừng mắt nhìn Ôn Tam Kim.
“Thanh Chi, muội đừng để ý tới nàng ta! Muội nhận được nhiều quà thì chứng tỏ bạn bè trong kinh thành rất đông, cũng chứng tỏ các vị quý nhân cùng Quốc sư đều coi trọng muội. Nàng ta lấy tư cách gì mà ghen ghét muội?”
Hắn định tiếp tục mắng Ôn Tam Kim thì một bàn tay chìa ra trước mặt mình.
Ôn Giang Bách: “...”
Hắn ghét bỏ lùi lại hai bước.
“Làm sao?”
Ôn Tam Kim đặt đũa xuống, chớp chớp mắt, nàng nói vừa đủ để khách ở mấy bàn gần đó nghe rõ.
“Ta mới về kinh, dĩ nhiên không có bạn bè nào ở đây. Không nhận được quà cũng là chuyện bình thường.”
“Nhưng ta và người nhà xa cách hơn mười năm, bây giờ khó khăn lắm mới được đoàn tụ, lại đúng vào dịp sinh nhật.”
Nàng cười tươi như hoa.
“Đại ca chắc hẳn cũng chuẩn bị quà cho ta rồi nhỉ?”
“Vừa rồi ta thấy đại ca tặng Thanh Chi muội muội một chuỗi minh châu Đông Hải. Đối với em gái nuôi còn hào phóng như thế, vậy quà sinh nhật dành cho ta, cô em gái ruột này, chắc phải quý giá hơn nhiều.”
Nàng đưa tay tới gần hơn một chút: “Đại ca, lấy quà sinh nhật của ta ra đi.”