Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 8: Tới xem ta chết chưa à

Trước Sau

break

Mặc Ngọc cứng người, bàn tay đang nắm chuôi kiếm vô thức siết chặt hơn.

Gần trăm năm nay, Linh Việt quốc liên tục bị âm hồn quấy nhiễu. Vì thế khắp cả nước đua nhau xây đền dựng miếu, thờ phụng quỷ thần.

Nàng từng tận mắt nhìn thấy quỷ hồn nên hiểu rõ những thứ ấy quỷ dị và đáng sợ đến mức nào.

“Tiểu thư.” Giọng Mặc Ngọc vẫn bình tĩnh như thường ngày, nhưng nếu nghe kỹ sẽ nhận ra âm cuối hơi run: “Trong từ đường của mọi nhà có tổ tiên phù hộ, âm hồn không dám tới gần. Nô tỳ sẽ ở lại giữ chân âm hồn đó, ngài dẫn Thanh Từ chạy tới từ đường đi!”

Tiếng ngáp của Ôn Tam Kim dừng lại. Nàng cười híp mắt nhìn bờ vai hơi gầy của Mặc Ngọc trong bóng tối.

“Thế còn ngươi?”

“Tứ gia giao nhiệm vụ bảo vệ tiểu thư cho nô tỳ. Nô tỳ nhất định làm tốt nhiệm vụ ấy.”

Nàng nói rất bình tĩnh, nhưng Ôn Tam Kim lại nhếch môi cười.

“Mặc Ngọc, ngươi nói quá rồi. Người tốt thường gặp điều lành, quỷ thần cũng chẳng làm gì được chúng ta đâu.”

Nàng nằm trở lại giường, khẽ búng tay về phía chính giữa mái nhà. Một luồng sáng vàng thoáng chốc bao phủ cả căn phòng rồi lập tức biến mất.

“Đi gọi Thanh Từ tới. Hôm nay ba chủ tớ chúng ta không đi đâu cả, cứ ở đây thôi.”

Mặc Ngọc mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Vâng, nô tỳ đi ngay.”

Thanh Từ bước vào với vẻ mặt cố giữ bình tĩnh, nhưng lại không căng thẳng như Mặc Ngọc. Nàng lấy trong người ra một lá bùa vàng nhét vào tay Ôn Tam Kim.

“Tiểu thư đừng sợ. Đây là bùa hộ mệnh trước kia mẹ nô tỳ xin ở Trấn Quốc Tự. Chính trụ trì khai quang, rất linh nghiệm.”

Ôn Tam Kim khẽ nhướng mày, cúi đầu nhìn lá bùa có ánh vàng nhàn nhạt lưu chuyển, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn.

Hai nha đầu Hoắc Tu Từ đưa tới đúng là trung thành thật.

“Không cần đâu, ngươi giữ lấy mà dùng. Nhớ mang sát người.”

Nàng nhét lá bùa trở lại tay Thanh Từ, dang tay dang chân nằm thoải mái trên giường, giọng nói bắt đầu lơ mơ vì buồn ngủ.

“Người tốt thường gặp điều lành, hai ngươi cứ yên tâm ngủ đi. Mai là sinh nhật của ta, chúng ta còn phải đi dự tiệc nữa nha.”

Nói xong, nàng xoay người, nằm im không động đậy.

Thanh Từ và Mặc Ngọc nhìn nhau trong bóng tối, cùng lặng lẽ thở dài.

Có Ôn Thanh Chi - đệ tử của Quốc sư ở đó, ngày mai Quốc công phủ chắc chắn sẽ không để tiểu thư các nàng xuất hiện trước mặt khách khứa.

Thôi vậy, trước mắt sống sót qua đêm nay đã rồi tính tiếp.

Hai người đứng canh bên giường Ôn Tam Kim, không dám lơ là chút nào. Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng thở đều đặn của Ôn Tam Kim.

Thanh Từ nắm chặt lá bùa trong tay, mắt không chớp lấy một lần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.

Bên ngoài bóng trúc lay động, tiếng lá trúc cọ vào nhau trong gió hòa lẫn tiếng khóc của một người phụ nữ, ngày một đến gần. Giữa những tiếng khóc ấy còn xen lẫn tiếng gào thét đau đớn của trẻ con.

“Ta bị oan... Ta thật sự bị oan mà...”

“Cứu ta với... cứu con ta với... Ta không muốn chết...”

Những tiếng rên rỉ âm u từ từ tới gần.

Trong sân, trăng sáng treo cao, ánh trăng bạc đổ xuống mặt đất, đồng thời soi rõ những bóng đen méo mó đang giương nanh múa vuốt trên khung cửa sổ.

Con quỷ càng đến gần, trong phòng càng ngày càng lạnh hơn.

Thanh Từ và Mặc Ngọc đồng loạt nín thở, lông tóc sau gáy dựng đứng cả lên.

Bóng quỷ trên cửa sổ tiến sát từng chút một, tiếng trẻ con khóc cũng ngày càng rõ ràng.

Đột nhiên, một dấu bàn tay đầy máu của trẻ nhỏ in mạnh lên cánh cửa, máu đỏ sẫm đặc quánh men theo dấu tay từ từ chảy xuống.

Nhìn vết đỏ tươi như máu ấy, Thanh Từ và Mặc Ngọc lập tức chắn trước giường Ôn Tam Kim, cả hai cùng run lên.

Trong phòng của đám hạ nhân.

Đám nha hoàn nhỏ tuổi chen chúc trên chiếc giường lớn, nghe tiếng khóc ngoài sân dường như đang tiến về phía phòng của Đại tiểu thư, các nàng không nhịn được thì thầm với nhau.

“Nghe nói nữ quỷ ở Đông viện hung dữ lắm. Đại tiểu thư có khi đã bị nó ăn mất rồi ấy?”

“Ngươi còn hơi đâu lo cho nàng ta? Chúng ta cũng ở Đông viện đây này, lo cho mình trước đi!”

“Đừng sợ. Chúng ta có bùa của Thanh Chi tiểu thư cho, chắc chắn sẽ bình...”

“A!”

Lời còn chưa nói hết, ngoài sân đột nhiên vang lên một tiếng hét thảm thiết không giống tiếng người.

Ngay sau đó là tiếng khóc của nữ quỷ cùng tiếng gào của trẻ con, cùng lúc biến mất sạch sẽ.

Ngay cả tiếng gió cũng lặng đi, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.

Trong phòng im phăng phắc. Yên tĩnh đến mức ai cũng nghe rõ tiếng hít thở của người bên cạnh.

Qua một lúc lâu, một nha hoàn khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

“Tiếng vừa rồi... là tiếng Đại tiểu thư phải không?”

Có người định đáp lại, nhưng đúng lúc ấy có tiếng đập cửa vang lên.

Thùng, thùng!

Từng tiếng, từng tiếng một, như đập thẳng vào tim bọn họ.

Sắc mặt đám nha hoàn lập tức trắng bệch, không ai dám lên tiếng.

Không ai mở cửa, tiếng đập bên ngoài từ từ trở nên dồn dập, chẳng bao lâu sau đã biến thành tiếng phá cửa.

Đám nha hoàn co rúm trong chăn.

Tiếng đập mạnh đến mức cửa sổ cũng lung lay như muốn đổ.

Tất cả đều nhắm nghiền mắt, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, cửa bị phá tung.

Cả đám cứng đờ người.

Bọn họ nghe thấy rồi, có thứ gì đó từ ngoài bước vào.

Mùi máu tanh lẫn với mùi xác thối từ từ lan tới, tiến lại gần từng chút một.

Nha hoàn nằm gần cửa nhất co ro trong chăn, run như cầy sấy.

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh xuyên qua lớp chăn, áp sát bên tai nàng.

“Thì ra... ngươi không ngủ...” Một giọng nói xa lạ khẽ thở dài bên tai.

“Nếu ngươi không ngủ...” Giọng nói ấy đột ngột vút cao lên: “Vì sao ngươi không cứu ta? Vì sao giả vờ không nghe thấy?”

“Tại sao các ngươi thấy chết mà không cứu?”

Tiếng gào thảm thiết của người phụ nữ nổ tung trong căn phòng yên tĩnh.

Cùng lúc đó, những lá bùa mà các nàng nắm chặt trong tay, coi như báu vật giữ mạng, đồng loạt phát nổ.

“A!”

Đám nha hoàn bật dựng khỏi giường, bất chấp tay bị thương vì lá bùa nổ tung, cả đám vừa khóc vừa hét lao ra ngoài.

Trong nháy mắt, cả Đông viện rối loạn.

Mặc Ngọc và Thanh Từ vẫn đứng bên mép giường của Ôn Tam Kim, còn đang khó hiểu không biết vì sao con quỷ gõ cửa lại đột nhiên bị đánh văng đi. Sau đó nghe thấy trong sân vang lên tiếng khóc thét hỗn loạn.

“Cứu mạng! Có quỷ!”

“Cứu mạng... Cửa... Cửa sao mở không được!”

“Cái gì?”

“Cửa bị khóa từ bên ngoài rồi!”

Tiếng khóc của đám nha hoàn ngày càng tuyệt vọng. Nhưng người tuyệt vọng hơn cả bọn họ lại là Cầm Tâm đang bị nhốt trong phòng chứa củi.

Nàng nghe thấy tiếng động bên ngoài. Lúc đầu chỉ nghĩ tiếng hét đầu tiên là của Đại tiểu thư nên trong lòng còn vui vẻ.

Biết rõ Đông viện có ma mà vẫn dám nhốt nàng vào đây.

Đúng là độc ác!

May mà trên người nàng có lá bùa Thanh Chi tiểu thư cho. Có Thanh Chi tiểu thư che chở, nàng nhất định sẽ bình an qua đêm nay.

Thế nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, tiếng la hét của đám nha hoàn bên ngoài bỗng vang lên hỗn loạn.

Nụ cười yên tâm trên mặt Cầm Tâm lập tức cứng lại.

Bọn họ... Không phải mọi người đều có bùa của Thanh Chi tiểu thư sao?

Vậy tại sao vẫn...

Thùng! Thùng!

Lần này, tiếng gõ cửa đã đến lượt nàng.

...

Sáng sớm hôm sau, Dương ma ma thức dậy từ rất sớm. Việc đầu tiên bà làm sau khi tỉnh giấc là hỏi người gác cổng: “Đại tiểu thư có đang đứng ngoài chờ không?”

Bị quỷ dọa cả đêm, lúc này cũng nên nghĩ cách bò ra khỏi Đông viện rồi tới xin phu nhân tha thứ mới phải.

“Đại tiểu thư ạ?” Người gác cổng ngơ ngác: “Ma ma, ta không nhìn thấy Đại tiểu thư.”

Dương ma ma nhíu mày, trong lòng bắt đầu bất an.

Hay là con quỷ ở Đông viện quá hung dữ, đã hại chết Đại tiểu thư rồi?

Nhớ tới lá bùa tối qua chính bà dán ngoài cửa Đông viện, tim bà đập thình thịch.

Đó là lá bùa có thể khiến ác quỷ phát điên.

Nếu Đại tiểu thư chết trong Đông viện... Thật sự không phải không có khả năng.

Nghĩ tới đây, bà chẳng còn tâm trí nói gì nữa, vội vàng đi về phía Đông viện. Chưa tới nơi đã gặp Ôn Thanh Chi cũng đang gấp gáp đi cùng hướng.

“Thanh Chi tiểu thư?”

Dương ma ma dừng lại hành lễ.

“Sao hôm nay tiểu thư dậy sớm thế? Chẳng lẽ đêm qua không ngủ ngon hả?”

“Dương ma ma.” Ôn Thanh Chi dừng lại, quầng thâm hiện rõ dưới đôi mắt. Nàng dịu dàng mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ lo lắng: “Cả đêm qua ta cứ nhớ tới tỷ tỷ ở Đông viện nên không ngủ được. Sáng nay vừa thức dậy nên muốn tới thăm tỷ tỷ ngay.”

Mục đích của hai người giống nhau nên cùng đi tiếp.

Băng qua rừng trúc trước Đông viện, Dương ma ma đang định lên trước gõ cửa thì từ bên trong đã được mở ra.

Ôn Tam Kim vừa ngáp vừa bước ra ngoài. Nhìn thấy hai người đứng trước cửa, nàng cười híp mắt, duỗi người một cái.

“Hai vị sáng sớm đã tới tìm ta... Là tới xem ta chết chưa à?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương