Cầm Tâm rón rén cầm lấy ấm trà, cười gian rồi gọi đám nha hoàn cùng nhau đi ra ngoài. Đợi bỏ đầy thuốc vào trong ấm, nàng ta mới xách trở lại.
Vừa bước vào cửa, nàng ta bất ngờ chạm phải một đôi mắt đang cười híp lại. Toàn thân run lên, suýt nữa làm rơi cả ấm trà trên tay.
“Con bé ăn... Đại tiểu thư, ngài tỉnh từ khi nào vậy?”
Ôn Tam Kim như không hề nhìn thấy vẻ gượng gạo của nàng ta. Nàng đứng dậy, vươn vai một cái.
“Vừa mới tỉnh thôi. Tiện thể thì các ngươi dọn dẹp nhà cửa một chút đi. Bên ngoài có người tìm ta, ta đi một lát rồi về.”
Ánh mắt Cầm Tâm lướt qua ấm trà trong tay, vội nở nụ cười.
“Đại tiểu thư vừa ngủ dậy, uống ngụm nước rồi hẵng đi ạ.”
“Có nước uống à? Tốt quá, rót cho ta một chén đi, ngươi chu đáo thật đấy.”
Ôn Tam Kim cảm động nhận lấy chén trà nàng ta đưa tới, rồi trước ánh mắt hả hê của Cầm Tâm, ngửa đầu uống sạch sẽ.
Cầm Tâm nhận lại chiếc chén trống không, rồi cười tươi nhìn Ôn Tam Kim ra ngoài.
Bóng Ôn Tam Kim vừa khuất, cả đám nha hoàn lập tức cười nghiêng ngả.
“Nàng ta uống rồi! Uống sạch luôn!”
“Các ngươi ác thật đấy, bỏ nhiều ba đậu như thế, ta còn sợ nàng ta uống vào sẽ nhận ra mùi khác thường cơ!”
Cầm Tâm vênh váo ra mặt.
“Một con bé ăn mày, cho nàng ta nước uống đã là nể mặt lắm rồi. Nàng ta có thể nếm ra... Á! Bụng ta!”
Bỗng nhiên sắc mặt Cầm Tâm thay đổi, vội ôm lấy bụng. Trong bụng đau âm ỉ từng cơn, ruột gan như bị khuấy tung lên.
Nhận ra chuyện gì đó, Cầm Tâm lập tức khép chặt hai chân.
“Nhà xí! Ta phải đi nhà xí!”
Cầm Tâm cố sức kẹp chặt hai chân, mặt mày méo xệch, khó nhọc lê từng bước về phía nhà xí.
Rõ ràng nàng đã bỏ ba đậu vào ấm trà của con bé ăn mày kia. Có đau bụng thì cũng phải là con bé đó đau bụng chứ. Sao lại thành nàng được?
Thế nhưng ngay lúc sắp đến gần nhà xí, phía sau đột nhiên có một lực mạnh lao tới, húc nàng văng sang một bên. Một nha hoàn khác từng cùng nàng bỏ thuốc ôm bụng lao vọt lên phía trước.
“Ta cũng phải dùng nhà xí! Ngươi chưa gấp thì đừng chặn đường!”
Cầm Tâm ngã mạnh xuống đất, gắng sức kẹp chặt hai chân, suýt chút nữa bật khóc.
Không chỉ hai người họ, từng nha hoàn trong viện đều lần lượt ôm bụng chạy đi. Có người còn suýt đánh nhau chỉ vì tranh xem ai được đi nhà xí trước.
Cầm Tâm không chen nổi với họ. Nàng quen biết khá nhiều người trong phủ, tùy tiện tìm một nhà xí ở viện khác dùng cũng được.
Vì thế nàng vừa kẹp chặt chân vừa méo mặt đi về phía sân gần nhất, không ngờ giữa đường lại gặp Nhị thiếu gia vừa tan học trở về.
Nếu là ngày thường, nàng nhất định sẽ dựa vào tính tình hiền hòa của Nhị thiếu gia để ở gần thêm một lúc, ngắm khuôn mặt tuấn tú ấy thêm vài lần. Nhưng lúc này, nàng chỉ mong Nhị thiếu gia đừng nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình.
Tiếc rằng ông trời không đứng về phía nàng.
Gã sai vặt bên cạnh Nhị thiếu gia Ôn Giang Tùng vừa liếc mắt một cái đã nhận ra nàng.
“Cầm Tâm!” Hắn giơ tay chào, rồi bỗng xoa mũi: “Mùi gì thối thế nhỉ?”
Cầm Tâm xấu hổ đến mức nước mắt tuôn ròng ròng, lập tức quay người bỏ chạy.
Vừa chui vào nhà xí, Cầm Tâm òa khóc.
Xong rồi!
Nhị thiếu gia đã nhìn thấy bộ dạng này của nàng.
Cả đời này nàng đừng mong được làm nha hoàn thông phòng bên cạnh Nhị thiếu gia nữa!
...
Nhìn lá bùa trong tay cháy thành tro, Ôn Tam Kim phì cười ra tiếng.
Muốn chơi khăm nàng hả? Đám nha hoàn ấy vẫn còn non lắm!
Tâm trạng đang rất vui vẻ, nàng ho khẽ hai tiếng, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên xa lạ trước mặt.
“Ông vừa nói gì? Ta không nghe rõ.”
Nụ cười trên mặt người đàn ông vẫn không đổi, hơi khom lưng rồi trả lời: “Lão nô là quản gia trong phủ của Tứ gia. Tứ gia sai lão nô tới đây thay ngài ấy gửi quà đáp lễ cho tiểu thư.”
Nói xong, ông ra hiệu cho người khiêng ra một chiếc rương khá lớn, sau đó tiếp tục chắp tay cười nói: “Tứ gia nhà ta cảm ơn vì tiểu thư đã ra tay giúp đỡ. Tứ gia lo lắng tiểu thư mới tới kinh thành, bên cạnh chưa có người dùng được nên đặc biệt chọn hai nha hoàn biết võ, cùng đưa tới hầu hạ tiểu thư.”
Chiếc rương quà được hai nha hoàn trẻ tuổi có dáng vẻ nhanh nhẹn tiếp nhận.
“Nô tỳ Mặc Ngọc.”
“Nô tỳ Thanh Từ.”
“Xin chào chủ nhân.”
“Được được được, nhớ thay ta cảm ơn chủ tử nhà các ngươi.”
Ôn Tam Kim không nhìn hai nha hoàn, vội vàng mở chiếc rương ra. Nhìn chiếc rương bên trong chất đầy vàng sáng chói mù mắt, khiến nàng tươi cười hớn hở.
“Nhiều thế này sao? Nhà các ngươi Tứ gia khách sáo quá rồi!”
Miệng thì nói vậy nhưng hai tay lại chẳng có ý định rời khỏi đống vàng.
Quản gia vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tiểu thư hài lòng là được.”
“Hài lòng, vô cùng hài lòng!”
Ăn của người ta thì khó mở miệng từ chối, nhận của người ta thì khó mà làm ngơ, huống chi nàng còn nhận nhiều vàng như thế.
Ôn Tam Kim xót của, mò mẫm trong ngực áo một lúc lâu rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
“Cái này đưa cho Tứ gia nhà các ngươi giữ cẩn thận, coi như quà đáp lễ của ta.”
Quản gia không dám từ chối, khom người nhận lấy.
Ôn Tam Kim dẫn theo hai nha hoàn Mặc Ngọc và Thanh Từ cùng đám người khiêng rương vàng trở lại Đông viện, đám nha hoàn lấy Cầm Tâm làm đầu đã tụ tập sẵn trong sân.
Bọn họ đều cho rằng chuyện đau bụng là do Ôn Tam Kim giở trò nên hùng hổ đòi nàng giải thích.
Vừa nhìn thấy nàng xuất hiện, Cầm Tâm nhớ tới mối nhân duyên tốt đẹp của mình vừa tan thành mây khói, hai mắt đỏ hoe, bước chân xông lên phía trước.
“Ngươi còn dám quay về à! Ngươi nói đi, vì sao chúng ta lại đau bụng... A!”
Chát!
Ôn Tam Kim còn chưa nghe rõ nàng ta nói gì thì Mặc Ngọc đã vung tay tát thẳng một cái.
Có lẽ trước đây Mặc Ngọc làm chuyện này nhiều rồi.
Người đánh thì nhẹ nhàng như không, nhưng Cầm Tâm lại suýt bị đánh văng ra ngoài. Nửa bên mặt sưng phù, khóe miệng rỉ máu.
Mặc Ngọc nhìn nàng ta ngã ngồi dưới đất, ghét bỏ cau mày.
“Đồ không biết trên dưới. Chủ nhân còn chưa lên tiếng, đến lượt ngươi mở miệng sao?”
Thanh Từ bước lên một bước, túm lấy tóc Cầm Tâm rồi nhấc bổng cả người nàng ta lên.
“Tiểu thư, con tiện tỳ này dám hỗn láo với ngài. Có cần cắt lưỡi nàng ta không?”
Ánh mắt Thanh Từ lạnh đến đáng sợ. Lời nói như đang hỏi hôm nay thịt lợn bán bao nhiêu tiền một cân.
Đối diện ánh mắt ấy, mặt Cầm Tâm trắng bệch. Nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây, nhìn Ôn Tam Kim lắc đầu.
“Không... không được! Ngươi không được động vào ta! Cô cô ta là Dương ma ma, ma ma được coi trọng nhất bên cạnh phu nhân! Nếu ngươi đụng tới ta, phu nhân sẽ không tha cho ngươi!”
Mặc Ngọc chắn trước mặt Ôn Tam Kim, cười khẩy.
“Một con nha đầu thân phận thấp kém, thứ có thể dựa vào cũng chỉ là một bà ma ma thân phận thấp kém. Vậy mà tưởng rằng mình là chủ nhân hay sao?”
Dù nói như thế, Mặc Ngọc và Thanh Từ đều là người có quy tắc, không hề tự ý quyết định thay Ôn Tam Kim.
Ôn Tam Kim rất hài lòng với hai nha hoàn Hoắc Tu Từ đưa tới, giúp nàng đỡ tốn không ít sức.
Nàng giơ tay chỉ vào Cầm Tâm đang sưng mặt như đầu heo.
“Thanh Từ, nhốt nàng ta vào phòng chứa củi, ba ngày sau mới được thả ra. Trong thời gian đó, ai dám lén mang đồ ăn thức uống cho nàng ta thì nhốt chung luôn.”
Sau chuyện này, đám nha hoàn lười biếng và hay giở trò trong Đông viện lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn. Ai nấy đều hận không thể biến mình thành người vô hình, chẳng ai muốn đi theo vết xe đổ của Cầm Tâm.
Chẳng mấy chốc trời tối.
Người trong Quốc công phủ lần lượt nghỉ ngơi, khắp nơi chìm vào yên tĩnh.
Trong chủ viện, Liễu thị nghe tin lão gia lại muốn nghỉ ngơi ở trong phòng di nương, tức giận đập vỡ một chén trà.
“Con sao chổi ấy! Đều tại con sao chổi ấy!”
Bà nhìn Dương ma ma bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Chuyện ta bảo ngươi làm, ngươi đã làm xong chưa?”
“Phu nhân cứ yên tâm.”
Dương ma ma vừa bóp trán cho Liễu thị vừa thong thả đáp: “Lão nô đã sắp xếp xong xuôi hết cả rồi. Trải qua một đêm kinh hồn tối nay, sáng mai đảm bảo Đại tiểu thư sẽ khóc lóc xin phu nhân đổi viện.”
Sắc mặt Liễu thị dịu đi đôi chút, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạo.
Con ranh ấy tốt nhất bị dọa đến ngu dại, bị dọa đến phát điên, ăm thêm chút khổ sở mới được!
Bên phía Đông viện có một cơn gió lạnh thổi qua, rừng trúc um tùm ngoài viện phát ra những tiếng xào xạc liên hồi. Xen lẫn trong đó là tiếng khóc ai oán của một người phụ nữ, lúc gần lúc xa vang lên trong đêm.
Đám nha hoàn trong phòng của hạ nhân chẳng ai dám ngủ.
Cả đám chen chúc trên chiếc giường lớn, mắt mở thao láo, tay nắm chặt lá bùa hộ mệnh Thanh Chi tiểu thư đã cho, cả người run lẩy bẩy.
Mặc Ngọc là người đầu tiên tỉnh dậy trong lúc canh đêm bên mép giường Ôn Tam Kim.
Nàng nghiêng tai lắng nghe một lúc, vừa định rút kiếm lao ra ngoài thì đột nhiên cảm thấy trên vai có một bàn tay đặt xuống.
“Đừng đi ra ngoài.” Ôn Tam Kim lười biếng ngáp một cái: “Có qủy tới rồi.”