Liễu thị ôm má, đứng ngây người tại chỗ.
Nghĩ lại thì, làm ầm lên như thế, quả thực chẳng có lợi gì cho danh tiếng của Thanh Chi.
Bà cúi đầu, trong lòng có chút hối hận. Đôi lông mày khẽ chau lại, hàng mi dài lay động, dáng vẻ yếu đuối khiến người ta nhìn cũng thấy thương.
“Ta chỉ hận con bé kia chiếm mất vị trí của Thanh Chi, nghĩ tới chuyện Thanh Chi phải chịu bao tủi thân nên mới không nhịn được mà làm khó nó một chút.”
“Phu quân, ta biết sai rồi…”
Ôn Hiếu Khanh nhìn dáng vẻ đáng thương của bà, cơn giận trong lòng cũng vơi đi đôi phần. Nhưng vừa nhớ tới đứa con trai cả y hệt mẹ nó, lửa giận vừa lắng xuống lại bùng lên.
“Ta nghe nói tên nghịch tử Ôn Giang Bách kia vừa gặp em gái ruột ngoài cổng đã muốn động tay động chân, kết quả lại bị đánh đến chảy cả máu miệng đúng không?”
Liễu thị còn tưởng trượng phu đau lòng cho con trai, vội vàng gật đầu: “Bách nhi chảy rất nhiều máu…”
“Đồ ngu!”
Ôn Hiếu Khanh quát lớn khiến mặt Liễu thị lập tức trắng bệch, vội ngậm miệng lại.
Ôn Hiếu Khanh tức đến mức trán nổi hằn lên gân xanh: “Hắn cũng đến tuổi vào triều làm quan rồi. Chuyện này mà truyền ra ngoài, đám quan lại trong triều sẽ nhìn hắn thế nào?”
“Đã làm cha rồi mà còn cư xử không chịu động não. Còn bà nữa, làm mẹ mà cũng không biết ngăn hắn lại!”
Ngay trước cổng nhà mình, giữa bao nhiêu con mắt đang nhìn, đánh em gái ruột mất tích nhiều năm mới tìm về, cuối cùng lại bị chính em gái đánh cho mặt mày bầm dập...
Ông thật không hiểu sao mình lại sinh ra đứa con trai mất mặt đến thế!
Nhìn Liễu thị chỉ được cái xác ngoài, Ôn Hiếu Khanh nhắm mắt lại, thầm trách năm xưa mình còn trẻ, không đủ chín chắn nên mới cưới người đàn bà này làm vợ cả.
“Nếu biết Bách nhi sẽ lớn lên thành cái dạng này, năm đó ta nên đưa hết bọn trẻ cho mẫu thân nuôi dạy, cũng còn hơn để bà nuôi chúng thành người vô dụng!”
“Ta…”
Hai mắt Liễu thị đỏ hoe, bàn tay siết chặt chiếc khăn. Bà vừa định mở miệng cãi lại thì Ôn Hiếu Khanh đã phất tay áo.
“Ngày mai là tiệc mừng sinh nhật của Thanh Chi, lúc ấy quyền quý trong kinh đều sẽ tới. Bà liệu mà trông coi cho cẩn thận, đừng để Quốc công phủ mất mặt thêm nữa!”
Liễu thị nhìn trượng phu quay người định đi tới phòng của di nương, muốn mở lời giữ lại, nhưng Ôn Hiếu Khanh đã đi xa.
Móng tay bà bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Từ trước tới giờ, lão gia có bao giờ nói với ta bằng giọng điệu nặng nề như vậy đâu. Vậy mà con nhỏ sao chổi ấy vừa về nhà…”
Đúng là sao chổi khắc bà ta mà!
Dương ma ma vất vả lắm mới sai người dọn dẹp xong Đông viện. Vừa quay về đã thấy lão gia ném mũ thẳng vào mặt phu nhân. Đợi lão gia đi khỏi mới vội chạy tới.
“Phu nhân!”
Dương ma ma đỡ Liễu thị ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt lưng giúp bà bình tĩnh lại.
Một lúc lâu sau, Liễu thị lau sạch nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn Dương ma ma.
“Con nhỏ sao chổi ấy đã dọn vào Đông viện rồi sao?”
“Dọn vào rồi. Chính mắt lão nô nhìn nàng chuyển vào.”
“Được.”
Ánh mắt Liễu thị tràn đầy oán hận. Bà xoay người lấy ra một món đồ nhét vào tay Dương ma ma.
“Đi chọn vài nha hoàn đưa sang Đông viện. Tiện thể dán thứ này lên trước cửa sân đấy.”
Dương ma ma nhìn vật nằm trong tay, khẽ run lên, vội cúi đầu xuống.
“Vâng, phu nhân.”
Dương ma ma dẫn mấy nha hoàn đã được lựa chọn đi về phía Đông viện. Đi được nửa đường thì gặp Ôn Thanh Chi vừa đi cùng Ôn Giang Bách xem đại phu về.
Vừa nhìn thấy nàng, bước chân Dương ma ma dừng lại. Trên mặt hiện lên vài phần thân thiết, bà mỉm cười hành lễ.
“Thanh Chi tiểu thư.”
Đám nha hoàn phía sau cũng lập tức nhìn nàng bằng ánh mắt ngưỡng mộ, đồng loạt cúi người.
“Thanh Chi tiểu thư.”
Ôn Thanh Chi mỉm cười gật đầu rồi dịu dàng hỏi: “Ma ma dẫn người đi đâu vậy?”
Dương ma ma còn chưa kịp trả lời thì một nha hoàn có vài phần giống bà đã nhảy lên trước, đôi mắt sáng rực nhìn Ôn Thanh Chi.
“Thanh Chi tiểu thư, cô cô của ta đưa chúng ta tới Đông viện, bảo chúng ta đi hầu hạ con bé ăn mày kia đấy ạ!”
“Cầm Tâm!” Dương ma ma đen mặt, trừng mắt nhìn cháu gái: “Không được ăn nói linh tinh!”
“Cô cô!” Nha hoàn tên Cầm Tâm bĩu môi không nghe theo: “Vốn dĩ nàng ta là ăn mày mà… À không, ăn mày trong kinh thành còn mặc đẹp hơn nàng ta ấy chứ!”
Dương ma ma giơ tay định véo nàng ta, Cầm Tâm lúc này mới ngậm miệng không nói nữa.
Ôn Thanh Chi mỉm cười, khoác lấy cánh tay Dương ma ma, nhẹ giọng nói giúp nàng ta: “Cầm Tâm còn nhỏ, tính tình hoạt bát một chút cũng là chuyện thường.”
“Có điều ở Đông viện không được an toàn cho lắm.”
Nhắc tới nơi nổi tiếng có ma ấy, trên gương mặt xinh đẹp của nàng hiện lên vẻ lo lắng như đang thương xót cho người khác.
Không đợi Cầm Tâm và đám nha hoàn mở lời, Ôn Thanh Chi bỗng nở nụ cười rạng rỡ, vừa thân thiết vừa tinh nghịch.
“Nhưng may mắn các ngươi gặp được ta nha!”
Nàng đưa tay về phía nha hoàn đằng sau, nha hoàn nhanh chóng để một chiếc hộp lên tay nàng.
Ôn Thanh Chi mở hộp, lấy từng lá bùa rồi ân cần phát cho đám nha hoàn.
“Đây là bùa bình an ta vừa vẽ xong, mang theo bên người thì ở Đông viện sẽ không gặp chuyện gì hết. Nhớ kỹ mang trên người.”
Cầm Tâm cùng đám nha hoàn vui mừng khôn xiết, vui vẻ đồng ý.
Ôn Thanh Chi lại lấy một lá bùa đưa cho Dương ma ma. Nụ cười có phần gượng gạo, nàng khẽ thở dài: “Ma ma, Đông viện không an toàn. Nếu chính ta mang tới, e rằng tỷ tỷ sẽ không nhận. Làm phiền ma ma giúp ta đưa lá bùa này cho tỷ tỷ.”
“Cũng xin ma ma nhắn lại với tỷ tỷ rằng, nếu có việc gì cần giúp đỡ, cứ tới tìm ta. Dù tỷ tỷ muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.”
Dương ma ma nhận lấy lá bùa vàng, trong lòng thở dài thay cho Thanh Chi tiểu thư. Thanh Chi tiểu thư vừa tài giỏi, vừa cao quý lại tốt bụng như thế, sao không phải con gái ruột của Quốc công phủ chứ?
“Thanh Chi tiểu thư đúng là có tấm lòng lương thiện. Lão nô hiểu rồi.”
Đợi Ôn Thanh Chi dẫn người đi xa, Cầm Tâm lén nhét lá bùa mới nhận được chung với lá bùa giữ mạng mà cô cô đã cho mình, rồi ghé sát tai Dương ma ma.
“Cô cô, cháu thật thấy bất công thay cho Thanh Chi tiểu thư. Người tốt như vậy mà lại bị một con bé ăn mày đè lên đầu.”
Dương ma ma không nói gì, nhưng vẻ mặt rõ ràng cũng nghĩ như thế.
Cầm Tâm đảo mắt một vòng: “Cô cô, lá bùa này… Cô cô thật sự định đưa cho con bé ăn mày ở Đông viện sao?”
Dương ma ma liếc nàng ta một cái, không nói gì. Nhưng câu trả lời thế nào thì ai cũng hiểu.
Cầm Tâm lại đảo mắt thêm một vòng nữa rồi không nói gì thêm.
...
Đông viện Quốc công phủ, sau một phen dọn dẹp, nơi từng hoang vu đổ nát giờ đã ra dáng hơn nhiều.
Đợi đám gã sai vặt chuyển hết đồ đạc dụng cụ vào trong phòng, Dương ma ma cũng dẫn đám nha hoàn tới trước cửa.
“Đại tiểu thư, đây là những nha hoàn phu nhân đã lựa chọn cho ngài. Từ nay các nàng sẽ chuyên môn hầu hạ tiểu thư.”
Bà quay sang đám nha hoàn.
“Đây là Đại tiểu thư, từ nay là chủ nhân của Đông viện. Còn không mau bái kiến chủ tử!”
Mấy nha hoàn chào hỏi hời hợt, cúi người hành lễ một cách miễn cưỡng.
Ôn Tam Kim đang vui vẻ uống trà ngon tiện tay lấy từ chỗ mẹ ruột, tùy ý liếc qua đám người ấy rồi âm thầm bĩu môi.
Đứa nào đứa nấy miệng rộng răng hô, xương hàm bè ra phía sau, nhìn là biết kiểu người khó quản, thích buôn chuyện, dễ gây họa. Có thể gom đủ một đám như thế cùng lúc, xem ra mẹ ruột nàng cũng rất quan tâm nàng.
Dương ma ma không muốn ở lại cái viện ma ám này lâu hơn nên vội vàng dặn dò vài câu rồi nhanh chóng rời đi.
Vừa thấy cô cô rời đi, Cầm Tâm lập tức hiện rõ vẻ khó chịu trên mặt.
Nàng ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu, bước ra khỏi đám nha hoàn. Đang định mở miệng châm chọc vị Đại tiểu thư ăn mày này vài câu thì bỗng nghe thấy tiếng thở đều đều kéo dài.
Quay đầu nhìn lại, Đại tiểu thư vừa rồi còn tỉnh táo ngồi uống trà, giờ đã say sưa đi vào giấc ngủ ngon lành.
Cầm Tâm cảm giác như đánh một cú vào không khí. Nhìn rõ gương mặt đen nhẻm gầy gò của đối phương, đáy mắt nàng ta hiện vẻ ghen ghét.
Cái đứa con gái chẳng ra gì, nhìn còn không bằng nàng ta, dựa vào đâu lại được làm Đại tiểu thư Quốc công phủ, còn đè lên đầu Thanh Chi tiểu thư chứ?
Ánh mắt nàng ta đảo một vòng rồi dừng lại trên chiếc ấm trà bên cạnh Ôn Tam Kim.
Hừ.
Mang bộ dạng ấy mà còn dám khiến Thanh Chi tiểu thư chịu tủi thân. Hôm nay nàng ta nhất định phải cho con bé ăn mày này một bài học.