“Cái gì? Một vạn lượng vàng?”
Liễu thị suýt nữa lồi cả mắt, giọng the thé chói tai.
“Đem ngươi bán đi cũng chẳng đến một vạn lượng vàng! Một cái tên của đứa ăn mày như ngươi, dựa vào đâu mà đòi giá như thế?”
Ôn Tam Kim ngẩng đầu lên, vẻ mặt đương nhiên như chuyện vốn là vậy.
“Dựa vào đây là tên của ta.”
“Tên của ta đáng giá bao nhiêu, đương nhiên do ta quyết định. Nếu ngươi thấy không đáng giá, vậy cứ để ta giữ nguyên tên là được. Dù sao ngươi bị thiệt chứ ta có mất gì đâu.”
Liễu thị nghẹn họng, tức đến đầu óc quay cuồng, vậy mà đứa con gái láo xược kia vẫn dung đùi ngồi uống trà.
Tức chết bà ta rồi! Đúng là muốn tức chết bà ta rồi!
Ấy thế mà thấy Liễu thị nhìn mình chằm chằm, Ôn Tam Kim còn vội vàng bổ sung thêm một câu: “Nương chính là phu nhân của Dũng Quốc phủ, thân phận cao quý, chắc không định mặc cả đấy chứ?”
“Ta không chấp nhận trả giá đâu nhé!”
Trước mắt Liễu thị tối sầm, suýt nữa ngất xỉu.
Từng lời từng tiếng đều xoay quanh tiền bạc, đầy mùi đồng tiền.
Bà rốt cuộc đã sinh ra cái thứ gì thế này?
Một tay đỡ trán, bà mệt mỏi dựa vào bàn, nặng nề thở ra một hơi, cảm giác như vừa bị chọc tức mất nửa cái mạng.
“Dương ma ma.” Liễu thị bực bội phất tay.
“Đưa con nha đầu này đi đi. Nhốt nó trong viện của nó, trông cho kỹ vào. Tuyệt đối đừng để nó chạy ra ngoài làm mất mặt Dũng Quốc phủ.”
Nói xong, bà lạnh lùng liếc Ôn Tam Kim một cái, ánh mắt tối tăm đầy vẻ uy hiếp.
“Chuyện đổi tên, lát nữa ta sẽ bảo cha ngươi nói chuyện với ngươi.”
Ôn Tam Kim lập tức chạy lên hai bước, ngang nhiên bê luôn đĩa bánh còn nguyên và ấm trà trên bàn của Liễu thị về phía mình, vẻ mặt hết sức kiên quyết.
“Ai tới cũng không được mặc cả. Cha ruột tới cũng không được.”
Nàng lắc đầu, nhìn Liễu thị bằng ánh mắt đầy thất vọng.
“Một vạn lượng vàng đã là giá ưu đãi vì nể mặt ngươi là mẹ đẻ của ta. Ta đã cho giá gia đình rồi, sao ngươi còn không biết đủ, lại còn muốn đổi người khác tới trả giá nữa.”
Liễu thị: “...”
Một hơi nghẹn lại trong ngực, không tài nào thở nổi.
Bà đập mạnh xuống bàn một cái.
“Còn đứng đơ ra đó làm gì? Mau đưa nó đi cho ta! Mau đưa nó đi ngay!”
“Vâng! Vâng, phu nhân!”
Dương ma ma vội vàng đi đến định thúc giục Ôn Tam Kim rời đi thì trong mắt Liễu thị bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
“Khoan đã!”
Bà lên tiếng ngăn lại, cơn giận trên mặt đã tan đi quá nửa, khóe môi đang chúc xuống bỗng cong lên, nở ra một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.
“Nếu đại tiểu thư đã cho rằng bản thân quý giá đến thế, vậy đương nhiên không thể ở trong viện mà người khác từng ở qua được.”
“Thế này đi, Dương ma ma.”
Liễu thị bày ra dáng vẻ hiền từ rộng lượng, hết lòng thương yêu con gái.
“Hãy cho người dọn dẹp viện phía Đông, để đại tiểu thư ở đó.”
Sắc mặt Dương ma ma lập tức cứng đờ.
“Viện phía Đông...”
Cái viện từng có ma quấy phá, còn khiến người chết đó, lại để đại tiểu thư vừa mới trở về phủ đến ở sao?
Liễu thị lập tức sa sầm mặt.
“Sao? Hay là ngươi muốn tới đó ở cùng đại tiểu thư?”
“Không không không!”
Mặt Dương ma ma trắng bệch, cuống quýt lắc đầu.
“Lão nô đưa đại tiểu thư qua đó ngay.”
Nói rồi Dương ma ma vội vàng thúc giục Ôn Tam Kim rời đi.
Thấy nàng còn muốn mở miệng nói gì đó, Dương ma ma lập tức kéo tay nàng lại.
“Đại tiểu thư đi đường xa vất vả, chắc vẫn chưa dùng bữa phải không? Để lão nô bảo nhà bếp làm ít đồ ăn đưa tới cho ngài nhé?”
Quả nhiên Ôn Tam Kim lập tức quên mất chuyện vừa rồi, đôi mắt long lanh nhìn Dương ma ma.
“Có món gì ngon không? Đắt không?”
Nụ cười trên mặt Dương ma ma cứng đờ.
“Đắt, đắt lắm.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Ôn Tam Kim vui vẻ đeo chiếc bọc nhỏ của mình lên lưng, đi theo Dương ma ma ra ngoài, còn không quên dặn dò: “Bao nhiêu năm nay ta không sống ở Dũng Quốc phủ, cũng chưa từng tiêu một đồng nào trong phủ các ngươi. Khó khăn lắm mới trở về được, cái gì đắt, quý cứ mang cho ta.”
“Nhà các ngươi là gia đình giàu có, đừng có keo kiệt đấy nhé!”
Nghe nàng lải nhải mãi rồi đi xa dần, Liễu thị đứng phía sau hít sâu một hơi, cầm chén trà đập mạnh xuống đất.
Choang!
“Đúng là đồ con gái quê mùa!”
“Ta sao lại sinh ra thứ như thế này chứ!”
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại...
Liễu thị chậm rãi thở ra một hơi tức nghẹn trong ngực, khóe môi bất chợt nhếch lên.
Con nhãi ranh Ôn Tam Kim kia, chẳng bao lâu nữa sẽ ngoan ngoãn thôi.
“Tiểu... tiểu thư, đây chính là Đông viện...”
Ôn Tam Kim theo Dương ma ma đi gần 15 phút đồng hồ, cuối cùng cũng tới một chỗ nằm tách biệt sau rừng trúc, vắng vẻ đến mức chim còn chẳng buồn ghé qua.
Nhìn cái sân trước mặt cỏ dại mọc um tùm, nàng nhìn Dương ma ma đang cắm cọc tại chỗ không chịu bước thêm nửa bước, cười hỏi: “Ma ma không đi vào cùng ta sao?”
“Vào... đi vào thì không cần thiết đâu.”
Hai chân Dương ma ma run lẩy bẩy, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Tiểu thư cứ vào nghỉ ngơi trước đi. Lão nô tới nhà bếp lấy đồ ăn ngon cho ngài.”
Bà cố nặn ra vẻ tươi cười.
“Mấy hôm nay lão thái quân sai người làm khá nhiều bánh dương canh (giống thạch). Thứ đó đến trong cung cũng hiếm có, giá thì rất đắt. Lão nô đi lấy cho tiểu thư một ít.”
Chưa nói hết câu, bà đã muốn chuồn đi ngay.
Ai ngờ vừa định nhấc chân đi thì một bàn tay đen gầy như móng vuốt đã nhẹ nhàng đặt lên vai bà.
Nhìn thì nhẹ như lông hồng, nhưng lại nặng như núi đè.
Dương ma ma dùng sức hất ra, vậy mà không tài nào thoát ra được.
Giọng Ôn Tam Kim vang lên phía sau: “Dương ma ma à, cỏ trong viện mọc cao thế này, sao mà ở được chứ. Ma ma không ở lại giúp ta dọn dẹp một chút sao?”
“Đại tiểu thư nói đùa.”
Nghĩ tới chuyện phải bước vào cái viện ma ám kia, trước mắt Dương ma ma lại tối sầm lại, bà gượng cười: “Phu nhân yêu thương tiểu thư, chắc chắn sẽ sớm phái người tới giúp ngài thu dọn thôi.”
“Bánh dương canh ở nhà bếp cũng không còn nhiều, lão nô vẫn nên đi lấy trước thì hơn.”
Phu nhân cố ý chọn cái viện hoang phế, ma ám này, chính là để vị đại tiểu thư không biết trời cao đất dày kia nếm chút khổ sở.
Nếu thật sự dọn dẹp sạch sẽ cho nàng ở thoải mái, chẳng phải thành ra giúp nàng hưởng phúc hay sao?
“Bánh dương canh à...” Ôn Tam Kim vừa ăn bánh trong chiếc đĩa tiện tay lấy từ lúc nãy, vừa chậm rãi nói: “Ta không sao cả. Ngược lại nhìn ma ma rất thân thiện, ta vừa gặp đã thấy có duyên rồi.”
Gương mặt đen nhẻm của nàng nở một nụ cười thành thật.
“Sau chuyện ở trước cổng, đám hạ nhân đều biết ta không được yêu quý. Chắc không ai chịu nghe lời ta nói cả.”
Tim Dương ma ma đập thình thịch.
Vừa nghĩ vị đại tiểu thư này hóa ra không ngu ngốc như vẻ ngoài thì đã nghe nàng tiếp tục nói: “Nhưng ma ma thì khác, ma ma là người lâu năm trong phủ nhỉ? Trong phủ chắc cũng có chút tiếng nói. Hay là ta xin mẫu thân cho ma ma tới hầu hạ ta?”
Dương ma ma giật nảy mình.
“Lão nô là người hầu trong viện của phu nhân, sao có thể tới chăm sóc tiểu thư được...”
“Ta vừa mới về phủ, mẫu thân chắc cũng muốn tìm người đáng tin để nhìn ta. Nếu ta tới xin mẫu thân cho ma ma sang đây...”
“Tiểu thư!” Giọng Dương ma ma run lên, vội vàng chụp lấy tay nàng, cười như khóc.
“Tiểu thư nói đùa gì vậy! Ngài chính là đại tiểu thư của Quốc Công phủ, đám hạ nhân kia sao dám không nghe lời của tiểu thư nói chứ?”
Dương ma ma vỗ ngực bốp một cái, nói như đinh đóng cột, chỉ sợ thật sự bị ném vào ở cùng Ôn Tam Kim trong cái viện ma ám này.
“Tiểu thư cứ yên tâm. Chuyện dọn dẹp cái sân này cứ giao cho lão nô. Có lão nô ở đây, đám nha hoàn quét dọn kia tuyệt đối không dám lười biếng!”
Ôn Tam Kim cười híp mắt gật đầu: “Vậy làm phiền ma ma rồi.”
...
Bên này Liễu thị đang chờ Dương ma ma trở về báo tin. Không ngờ chưa đợi được Dương ma ma thì lại đợi được trượng phu vừa hạ triều trở về.
“Lão gia!”
Hai mắt Liễu thị sáng lên, thu lại vẻ âm u trên mặt, tươi cười bước tới. Nhưng còn chưa kịp như mọi ngày đi lên nhận lấy mũ quan trong tay ông, ông đã ném mạnh chiếc mũ ấy về phía bà. Không lệch chút nào, đập thẳng vào mặt bà.
Đám nha hoàn và gã sai vặt xung quanh sợ đến mức nín thở, đồng loạt cúi đầu xuống.
Liễu thị vừa xấu hổ vừa tức giận, vành mắt đỏ hoe, ôm mặt hỏi: “Lão gia, ông làm vậy là có ý gì?”
“Ta làm gì ư? Phải là ta hỏi bà đang làm cái gì mới đúng!”
Trên đường hạ triều trở về, Ôn Hiếu Khanh đã nghe kể hết chuyện xảy ra trước cửa nhà mình.
Suốt dọc đường, ông phải chịu ánh mắt trêu chọc và chế giễu của các đồng liêu, nghẹn một bụng lửa giận.
“Một Quốc Công phủ to lớn như vậy, đặt ở kinh thành cũng là gia tộc có tiếng tăm. Đứa trẻ bị ôm nhầm hơn mười năm vừa mới trở về, bà đứng ngay trước cửa đòi đánh người.”
“Thanh Chi là đồ đệ của Quốc sư, là chỗ dựa lớn nhất của cả Quốc Công phủ chúng ta. Thân phận của con bé vốn dĩ đã không rõ ràng, bên ngoài đã có không ít lời nói ra nói vào. Vậy mà bà còn gây chuyện trước cổng. Hay là bà thấy những lời bàn tán Thanh Chi phải chịu vẫn chưa đủ nhiều?"