Khi nhìn thấy đứa con gái ruột đang đứng ngoài cổng, quần áo rách rưới, da dẻ vàng vọt, gầy gò như một con chuột nhắt, sự chán ghét của Liễu thị đối với đứa con này lập tức lên đến đỉnh điểm.
Ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, lại còn xấu xí khó coi, nhìn thế nào cũng khiến người ta ngán ngẩm.
Hại chết Tôn ma ma, lại còn chiếm lại thân phận của Thanh Chi, chuyện nào chuyện nấy đều trái với ý bà.
Bởi vậy vừa mở miệng, lời lẽ đã đầy mùi châm chọc: “Ta có lòng sai Tôn ma ma đi đón ngươi, ngươi hại chết bà ấy thì thôi đi, đến tận cửa phủ rồi còn bày đặt làm giá hả?”
“Ngươi thật sự cho rằng Dũng Quốc phủ đang cầu xin ngươi về nhà hay sao?”
Ôn Tam Kim liếc nhìn người phụ nữ ăn mặc quý phái trước mặt, rồi đưa tay chỉ về phía người đang nha nhẩn dọn chất thải ban đêm bên kia.
“Nếu phu nhân thích làm bạn với cứt đái thì cứ việc đi tới, làm gì mà phải kéo theo người ưa sạch sẽ như ta?”
Liễu thị quay đầu nhìn theo, lập tức nhíu mày ghét bỏ, lấy khăn che kín mũi miệng. Cơn giận trong lòng càng bốc lên dữ dội.
Nhưng bà vẫn luôn tự nhận mình là phu nhân nhà cao cửa rộng, thật sự không thể như Ôn Tam Kim, suốt ngày treo những thứ bẩn thỉu ấy trên miệng. Tức giận đến mức lồng ngực không ngừng phập phồng.
Thấy mẫu thân bị người ta nói móc, sắc mặt Ôn Giang Bách lập tức sa sầm, xắn tay áo lên.
“Ngươi nhìn chẳng khác gì một tên ăn mày. Cho ngươi bước vào cổng Dũng Quốc phủ đã là phúc tu từ kiếp trước rồi, vậy mà còn kén chọn đòi đi cổng chính?”
“Mẫu thân trực tiếp ra đón ngươi, ngươi còn thái độ này. Có tin ta thay mẫu thân dạy dỗ ngươi một trận không?”
Ôn Tam Kim liếc nhìn hắn một cái, lập tức đoán ra thân phận hắn.
“Thì ra là đại ca. Không nghĩ tới với thân phận là trưởng tử của Dũng Quốc phủ, ngươi lại thích thứ nghề nghiệp có mùi vị đặc biệt như thế kia. Quả nhiên là Dũng Quốc phủ, từ mẫu thân đến nhi tử đều cùng một khuôn đúc ra, đúng là giáo dục không phân biệt nòi giống.”
“Ngươi...” Ôn Giang Bách trợn tròn mắt, tức đến đầu óc không nghĩ ra được gì: “Ngươi... ngươi dám chửi ta?”
Ôn Tam Kim khẽ cười, không trả lời. Nhưng sự im lặng ấy còn khiến Ôn Giang Bách khó chịu hơn cả bị nàng mắng thẳng mặt.
Hắn nghiến răng, hai mắt đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc.
“Còn chưa nhận tổ quy tông mà đã dám ngang ngược như vậy. Nếu đã được ghi tên vào gia phả, chẳng phải sẽ càng không coi ai ra gì sao?”
“Hôm nay, ta là đại ca, nhất định phải thay phụ thân và mẫu thân dạy dỗ ngươi cho tử tế!”
Hắn siết chặt nắm đấm to như cái bát, vung mạnh về phía Ôn Tam Kim.
Thế nhưng ngay khi nắm đấm vừa rơi xuống, Ôn Tam Kim nhìn trông gầy yếu lại bất ngờ nghiêng người né tránh. Động tác nhanh đến mức khó tin.
Ôn Giang Bách sa sầm mặt mày. Vậy mà để con tiện nhân này lại tránh được!
Hắn vừa đứng vững định lao tới tiếp tục đánh thì bất ngờ bị đá mạnh một cái vào mông.
Lực đạo lớn đến mức hắn hoàn toàn không khống chế nổi cơ thể, nhào thẳng về phía trước.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, cả người hắn chúi đầu xuống, mặt đập thẳng vào bậc đá trước cổng.
Cơn đau điếng người ập tới, trong miệng lập tức tràn ngập vị tanh của máu.
Răng cửa của hắn!
Liễu thị thét lên: “Bách nhi!!!”
Bà vừa khóc vừa chạy tới đỡ con trai dậy. Thấy nửa khuôn mặt của con trai đầy máu, đau lòng đến mức cả người run lên.
“Ngươi! Cái đồ sao chổi!”
Hai mắt Liễu thị đỏ hoe, nhìn chằm chằm Ôn Tam Kim như muốn ăn tươi nuốt sống. Gân xanh trên trán nổi lên từng đường.
“Người đâu! Bắt lấy nó cho ta! Dùng gậy đánh vào miệng nó, đánh thật mạnh cho ta!”
“Vâng!”
Đám hạ nhân đồng loạt đáp lời, xắn tay áo bước tới.
Ôn Tam Kim không thèm để ý đến những người đang vây lại gần, chỉ xuyên qua vai đám người nhìn về phía Liễu thị.
Biểu cảm của đối phương đã méo mó vì tức giận, ánh mắt đầy ghét bỏ. Cái nhìn dành cho nàng chẳng khác nào đang nhìn kẻ thù giết cha.
Ôn Tam Kim không hiểu.
“Ta vừa mới về nhà, mà ngươi là mẹ ruột của ta. Chúng ta thậm chí còn chưa nói với nhau được mấy câu, vì sao ngươi lại hận ta đến thế?”
Liễu thị nghiến răng nhìn nàng: “Đồ sao chổi hại người! Ta thà rằng mình không phải mẹ đẻ của ngươi!”
Thế nhưng nhìn đôi mày đôi mắt giống mình như đúc trên gương mặt Ôn Tam Kim, Liễu thị muốn phủ nhận cũng không được.
Nỗi uất nghẹn trong lòng lập tức hóa thành lửa giận, bùng phát hoàn toàn.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đánh nó cho ta! Đánh mạnh vào!”
Đám hạ nhân siết chặt gậy, đang định cùng nhau xông lên thì bỗng nghe thấy một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Dừng tay!”
Ôn Thanh Chi vội vã chạy tới.
“Nương, con chỉ đi sai người đi lo hậu sự cho Tôn ma ma thôi, sao người lại cãi nhau với tỷ tỷ rồi?”
“Thanh Chi, muội đừng để bộ dạng đáng thương của nó lừa gạt!”
Ôn Giang Bách ôm chiếc mũi đang chảy máu cùng hàm răng đau nhức, nói không rõ tiếng, gần như sắp khóc.
“Nó vừa rồi còn sỉ nhục ta với mẫu thân nữa!”
Ôn Thanh Chi ra hiệu bảo hắn bình tĩnh, rồi chạy tới ôm cánh tay Liễu thị, nhỏ giọng làm nũng: “Nương, có chuyện gì cũng đừng cãi nhau ở ngoài cổng. Nhiều bá tánh đang đứng xem như vậy, để người ta nhìn Dũng Quốc phủ chúng ta thế nào đây?”
Lúc này Liễu thị mới phát hiện bên ngoài đã tụ tập kín người xem náo nhiệt.
Nghĩ đến bộ dạng mất hết bình tĩnh vừa rồi của mình đã bị đám bá tánh nhìn thấy, sắc mặt bà lập tức tối sầm.
Sự chán ghét dành cho đứa con gái ruột này lại tăng thêm một tầng.
Bà lườm Ôn Tam Kim một cái, cố nén cơn giận xuống vài phần rồi lạnh giọng quát: “Không phải ngươi làm giá đòi đi bằng cổng chính sao? Mau cút theo ta vào nhà, đừng đứng ngoài này làm trò mất mặt nữa!”
Từ ngoài cổng đi đến nội viện, Liễu thị được Ôn Thanh Chi nhỏ nhẹ dỗ dành suốt dọc đường, sắc mặt cuối cùng cũng dễ nhìn hơn đôi chút.
Bà ngồi ở vị trí chính giữa, trước tiên sai Ôn Thanh Chi đưa con trai đi xem thương thế, còn trong lòng thì âm thầm tính toán phải dạy dỗ đứa con gái ngỗ nghịch, sao chổi này thế nào.
Bà nhấp một ngụm trà, cũng không nhìn Ôn Tam Kim lấy một lần, chỉ thuận miệng hỏi cho có lệ: “Trước đây ngươi tên là gì? Trong nhà còn những ai?”
Ôn Tam Kim tự tìm cho mình một chỗ ngồi thoải mái, mặc kệ ánh mắt ghét bỏ của Liễu thị, nàng cầm một miếng bánh lên ăn rồi chậm rãi nói: “Từ nhỏ ta được sư phụ ở đạo quán nuôi lớn, trong nhà chỉ có sư phụ. Đầu năm sư phụ qua đời, từ đó trong đạo quán cũng chỉ còn lại một mình ta.”
“Lúc nhặt được ta, sư phụ từng xem mệnh, nói vốn dĩ ta nên mang họ Ôn, nên cho ta theo họ tổ tiên, đặt tên là Tam Kim.”
Tay Liễu thị run lên, tim như nhảy thót ba cái liên tiếp. Đến lúc này bà mới thật sự nhìn thẳng đứa con gái ruột của mình, hốt hoảng hỏi: “Kim nào? Kim trong hôm nay, hay kim trong so đo tính toán?”
“Đều không phải.”
Ôn Tam Kim ăn bánh ngọt thơm mà không ngấy, hơi nghẹn nên tiện tay bưng chén trà lên uống một ngụm.
“Là kim trong kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.”
“Kim trong ngũ hành?” Giọng Liễu thị đột ngột cao vút.
Chút hy vọng cuối cùng trong lòng bà cũng tan biến sạch sẽ, đôi mắt trợn trừng lên: “Không được! Ngươi không được dùng cái tên này!”
Bà gần như hét lên: “Thanh Chi mang mệnh thủy mộc, còn ngươi lại lấy cái tên toàn kim, chẳng phải là khắc nàng hay sao?”
Liễu thị hung dữ nhìn chằm chằm Ôn Tam Kim.
“Không được! Lập tức đổi tên! Tuyệt đối không được dùng cái tên này!”
Ôn Tam Kim im lặng.
Nhìn người mẹ ruột đang ngồi trên ghế chính giữa nhà, nàng bỗng cảm thấy miếng bánh trong tay cũng chẳng còn ngon nữa.
Hồi còn nhỏ, giống như bao đứa trẻ khác không có mẹ, nàng từng vô số lần tưởng tượng dáng vẻ của mẹ mình, cũng từng ôm biết bao mong chờ với lần gặp mặt này.
Nàng không để bụng thái độ của Tôn ma ma lúc đi đón mình. Chỉ là nàng không ngờ rằng, ngay cả mẹ ruột cũng như vậy.
Chưa gặp mặt đã tìm đủ cách ngăn chặn. Gặp rồi lại tiếp tục mỉa mai, châm chọc, thậm chí còn sai người đánh nàng.
Giờ thì càng quá đáng hơn. Không cho nàng ngồi thì thôi, lại còn bắt nàng phải tránh tên của Ôn Thanh Chi.
Ôn Thanh Chi chiếm thân phận của nàng, hưởng hết vinh hoa phú quý và cuộc sống thuận buồm xuôi gió suốt bao năm nay. Dựa vào đâu mà nàng phải nhường cả cái tên cho Ôn Thanh Chi?
Nàng ép xuống chút tủi thân vừa dâng lên trong lòng, nhét nửa miếng bánh còn lại vào miệng, rồi trợn mắt nhìn Liễu thị.
“Ta vốn mang mệnh kim, đương nhiên phải dùng tên thuộc kim. Hơn nữa sư phụ từng nói cái tên này hợp với ta, không được đổi. Ta cũng sẽ không đổi.”
“Ngươi không đổi?”
Liễu thị không ngờ đứa con gái ruột này lại còn dám tiếp tục làm trái ý mình, tức đến mức gương mặt xinh đẹp đỏ bừng.
Bà được chăm sóc rất tốt, hơn 30 tuổi mà vẫn như thiếu nữ đôi mươi. Ngày thường gương mặt đẹp như hoa sen ấy dù có ửng đỏ cũng mang theo vài phần quyến rũ.
Nhưng lúc này đối diện với con gái ruột, chỉ còn lại vẻ méo mó vì tức giận.
“Sư phụ của ngươi là cái thứ gì mà cũng dám chỉ bảo Quốc Công phủ chúng ta phải làm thế nào?”
Hai mắt Liễu thị trợn lên, nét mặt dữ tợn.
“Thanh Chi thân phận cao quý, sau này nhất định sẽ đính hôn với hoàng thất, tuyệt đối không được xảy ra bất cứ sai sót nào.”
“Ngươi nhất định phải đổi tên!”
Ôn Tam Kim im lặng một lát.
Nàng liếc nhìn người mẹ ruột xinh đẹp đang tức đến bốc khói trước mặt, chẳng thèm quan tâm, còn tiện tay bê luôn đĩa bánh về phía mình.
“Ta đã mang tên Ôn Tam Kim hơn mười năm rồi. Dựa vào đâu mà ngươi bảo ta đổi là ta phải đổi?”
“Chỉ bằng ta là mẹ ngươi! Ngươi phải nghe lời ta! Ta bảo ngươi đổi tên thì ngươi phải đổi tên!”
Ăn sạch cả đĩa bánh, Ôn Tam Kim nhìn người mẹ ruột như sắp phun lửa kia, chớp chớp mắt rồi miễn cưỡng lui một bước.
“Được rồi. Muốn ta đổi tên cũng được, nhưng ngươi phải bồi thường cho ta.”
Nàng giơ một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt Liễu thị.
“Một vạn lượng vàng.”
“Đưa ta một vạn lượng vàng, ta sẽ đổi tên.”