Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 39: Ăn bám mười vạn lượng bạc

Trước Sau

break

Phùng thị im lặng nghe chồng than phiền, nhất thời không biết nên khuyên nhủ thế nào.

Cha chồng nói không sai, người thân với người ngoài vốn phải có khác biệt. Phu quân và mẫu thân đối xử với Tam Kim muội muội quả thực có phần hơi quá đáng.

Nhưng nếu bảo nàng hoàn toàn đứng về phía cha chồng, nàng cũng muôn phần không muốn.

Thanh Chi muội muội từng giúp đỡ nàng, phần ân tình ấy nàng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Im lặng một lúc, nàng đưa tay vuốt nhẹ lưng chồng, dịu giọng an ủi: “Phu quân nói có lý. Thanh Chi muội muội là đồ đệ Quốc sư, cũng là chỗ dựa của phủ Dũng Quốc Công chúng ta. Sau này khi phu quân kế thừa tước vị, chắc chắn sẽ có lúc cần Thanh Chi muội muội giúp đỡ.”

Thấy sắc mặt chồng dịu đi đôi chút, nàng lại nói: “Nhưng bên Tam Kim... dù sao cũng chịu khổ bao năm mới được tìm về, cha thương muội ấy cũng là...”

“Cũng là cái gì?”

Lời còn chưa nói hết, bàn tay đang vuốt lưng chồng của Phùng thị đã bị hất mạnh ra.

“Phu quân...”

Phùng thị giật mình, vừa định chữa lời, đã thấy chồng nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt lạnh lẽo.

Bị cha ruột mắng mỏ, trong lòng Ôn Giang Bách tuy bực bội, nhưng vẫn không bằng những lời vừa rồi của người cùng chung chăn gối khiến hắn nổi giận.

“Duyệt nương, ngươi có ý gì? Ngươi cũng cho rằng Thanh Chi nên nhường chỗ cho Ôn Tam Kim, nên chịu những tủi thân này sao?”

Phùng thị không ngờ chồng lại nổi giận đến vậy, cuống quýt mắt đỏ hoe, vội nói: “Không phải, ta vừa rồi lỡ lời thôi...”

“Đủ rồi!”

Ôn Giang Bách không thèm nghe nàng giải thích, lớn tiếng quát ngắt lời. Hắn chỉ thẳng tay vào nàng như thể nàng vừa phạm phải lỗi lầm tày trời.

“Uổng cho Thanh Chi luôn xem ngươi như tỷ tỷ ruột, vậy mà sau lưng lại nghĩ về muội ấy như thế! Tốt lắm, Phùng Văn Duyệt, hôm nay ta mới biết ngươi là loại người này!”

Hắn tránh bàn tay Phùng thị đang đưa tới, phất mạnh tay áo.

“Đừng chạm vào ta! Ngươi không xứng làm đại tẩu của Thanh Chi, càng không xứng làm người nhà họ Ôn!”

Thậm chí hắn còn trút hết mọi uất ức mấy ngày qua phải chịu ở nhà nhạc phụ lên người Phùng thị.

“Còn nói bảo phụ thân ngươi giúp ta kiếm một chức quan. Thật ra ngươi cũng không muốn phụ thân ngươi giúp đúng không? Được! Không giúp thì thôi! Ôn Giang Bách ta đầy bụng tài hoa, không cần tới nhà họ Phùng các người!”

“Nhà họ Phùng các người cứ ôm cái tiếng thanh liêm ấy mà sống hết đời đi!”

Hắn sa sầm mặt bỏ đi.

Phùng thị cố sức níu giữ nhưng không được, bật khóc rồi ngã ngồi xuống đất, không biết phải làm sao.

Nước mắt giàn giụa trên mặt, nàng không khỏi bắt đầu nghi ngờ chính mình. Nàng siết chặt tay nha hoàn bên cạnh, mờ mịt hỏi: “Ta... Ta vừa rồi nói sai điều gì sao? Hắn rõ ràng biết phụ thân ta là người thế nào, sao lại có thể nói ta như vậy, nói nhà họ Phùng chúng ta như vậy?”

Nha hoàn là người lớn lên cùng nàng từ nhỏ, đương nhiên đứng về phía nàng. Thậm chí nha hoàn còn cảm thấy vị cô gia trước mắt như biến thành người khác, rõ ràng trước đây còn hết lòng yêu thương tiểu thư nhà mình.

Lúc này chỉ biết dỗ tiểu thư: “Tiểu thư, cô gia chỉ đang nóng giận nên nói năng không lựa lời thôi. Tiểu thư đã sinh con cho cô gia rồi, cô gia sao có thể thật sự giận người được?”

“Một lát nữa nô tỳ đi cùng ngài xuống bếp hầm canh. Ngài mang sang cho cô gia, tiện thể cho cô gia một bậc thang để xuống, cô gia tự nhiên sẽ hết giận thôi.”

Phùng thị rớm nước mắt nhìn về hướng chồng rời đi. Nàng không trả lời, cũng không lắc đầu. Chỉ cảm thấy trong lòng như bị khoét mất một lỗ lớn, gió lạnh rít qua, khiến cả người nàng lạnh buốt.

...

Phố quẻ sư.

Ôn Tam Kim ngồi xuống quầy hàng cũ hôm qua, đợi tên gã sai vặt kia tới. Nhưng người nàng gặp được trước lại là Sở Thi Dao đang ngồi xe ngựa phóng như bay tới.

Sở Thi Dao vừa xuống xe, Ôn Tam Kim đã nhận ra sự khác biệt trên người nàng.

Luồng khí đen trên người đã hoàn toàn biến mất. Quanh thân tuy vẫn bao phủ bởi sương mù hồng đậm đặc, nhưng phạm vi đã thu hẹp lại một vòng.

Sở Thi Dao ngồi xuống cạnh Ôn Tam Kim, trước tiên hàn huyên vài câu, rồi hỏi chuyện Liễu thị bỏ nhà ra đi hôm qua.

Chuyện này gây động tĩnh không nhỏ. Nàng lo với tính tình của Liễu thị, Ôn Tam Kim sẽ phải chịu thiệt.

Nàng hơi cung kính đẩy một đĩa bánh tới: “Mẫu thân ta nghe nói đại sư thích ăn bánh ngọt. Đây là bánh do đầu bếp mà ngoại tổ phụ ta đặc biệt tìm tới làm, đại sư nếm thử xem. Ngoại tổ phụ ta nói, lúc tâm trạng không tốt, ăn chút bánh ngọt sẽ thấy vui hơn.”

Ôn Tam Kim cắn một miếng bánh, liên tục gật đầu rồi xua tay: “Không đến mức tâm trạng không tốt đâu, nhưng bánh này đúng là ngon thật.”

Mắt Sở Thi Dao sáng bừng: “Đại sư thích là tốt rồi! Nếu muốn ăn mỗi ngày, ta tặng đầu bếp ấy cho đại sư. Nàng còn làm được rất nhiều loại bánh mới lạ nữa!”

“Thôi khỏi.” Ôn Tam Kim từ chối.

Liễu thị trở về rồi chắc chắn sẽ không đồng ý để tiền công nha hoàn ở Đông viện lấy từ quỹ chung nữa, vẫn phải tự nàng bỏ bạc ra.

Nàng đâu nuôi nổi một đầu bếp riêng.

Bánh mềm thơm mùi sữa, vừa vào miệng đã tan. Ôn Tam Kim cười híp mắt: “Đầu bếp thì ngươi cứ giữ đi. Khi nào muốn ăn bánh, ta sẽ tới Trung Quốc phủ tìm ngươi!”

Nghe ra sự thân thiết trong lời nàng, Sở Thi Dao mỉm cười, trong lòng vui sướng khôn tả.

Do dự một lát, nàng mới nói ra lý do hôm nay tới tìm Ôn Tam Kim.

“Hôm qua phủ Tướng quân cho người tới báo, nói Tề Nguyên Huy đột nhiên hộc máu rồi ngất đi. Bây giờ vẫn nằm trên giường, không xuống nổi.”

Động tác nhai bánh của Ôn Tam Kim khựng lại, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Nàng cười hỏi: “Ngươi đâu phải đại phu. Phủ Tướng quân tìm ngươi làm gì?”

Nhắc tới Tề Nguyên Huy, vành tai Sở Thi Dao vẫn đỏ lên như mọi khi, chỉ là ánh mắt không còn mờ mịt như trước nữa. Bị Ôn Tam Kim hỏi như vậy, trên mặt nàng còn lộ thêm vài phần ngượng ngùng.

“Ta... phủ Tướng quân tìm ta cũng không phải muốn ta chữa bệnh cho Tề Nguyên Huy.” Giọng Sở Thi Dao càng lúc càng nhỏ: “Chỉ là nói xa nói gần, luôn ẩn ý rằng thân thể Tề Nguyên Huy hao tổn quá nặng, cần dùng dược liệu quý để chữa trị.”

“Bọn họ muốn xin ta ít bạc.”

Ôn Tam Kim suýt nữa bị nghẹn: “Ngươi mới chỉ là vị hôn thê của Tề Nguyên Huy thôi, còn chưa thành thân đâu! Với lại, cho dù đã thành thân rồi, còn muốn tiêu tiền hồi môn của nương tử, hắn Tề Nguyên Huy còn biết xấu hổ hay không?”

Nếu là trước đây, hễ có ai nói Tề Nguyên Huy như vậy, Sở Thi Dao chắc chắn sẽ lập tức đứng ra bênh vực.

Nhưng từ lần ở tửu lầu trước đó, khi Tề Nguyên Huy đem số bạc nàng cho thẳng tay đưa cho Ôn Thanh Chi, còn nói rằng đó là nàng cứ nhất quyết nhét cho hắn, như thể số bạc ấy đã làm tổn thương lòng tự trọng của hắn vậy.

Từ lúc đó, Sở Thi Dao không còn muốn đưa bạc cho hắn nữa.

Nàng vừa hé miệng định nói, đã nghe Ôn Tam Kim hỏi: “Bên phủ Tướng quân thường xuyên ám chỉ như vậy để xin tiền ngươi sao?”

Sở Thi Dao nghĩ một lát rồi gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

“Cũng không phải bọn họ trực tiếp mở miệng xin. Phần lớn là Nguyên Huy than khổ với ta. Ta không đành lòng thấy hắn bị chuyện bạc tiền làm khó nên chủ động đưa.”

Ôn Tam Kim hỏi: “Vậy ngươi đã từng tính xem, bao năm qua ngươi đã cho hắn bao nhiêu bạc chưa?”

Sở Thi Dao cắn chặt môi.

Trước đây nàng chưa từng nghĩ tới chuyện này, nhưng từ lần trở về sau buổi gặp ở tửu lầu, nàng theo bản năng thử tính thử một lần.

Nàng run run giơ một ngón tay lên.

Ôn Tam Kim trợn tròn mắt: “Một vạn lượng?”

Sở Thi Dao không dám ngẩng đầu: “Mười vạn lượng...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương