“Mười vạn lượng bạc?” Ôn Tam Kim cao giọng lên.
Mười vạn lượng bạc đấy! Đổi thành vàng thì cũng phải một vạn lượng! Đủ để nàng đúc một pho tượng vàng cao ngang người rồi!
Sở Thi Dao không dám nhìn Ôn Tam Kim, ngượng ngùng gật đầu. Hai tay xoắn vào nhau, vừa lúng túng vừa khó xử, lại mang theo chút hoang mang.
“Trước đây ta chưa từng thấy đưa bạc cho hắn có gì không đúng, dù sao sau này chúng ta cũng sẽ thành người một nhà. Hắn gặp khó khăn, ta không thể mặc kệ được. Nhưng mà...”
Nghĩ tới ba ngàn lượng bạc bị Tề Nguyên Huy đem cho Ôn Thanh Chi, trong lòng nàng nghẹn lại, mặt cũng nóng bừng lên.
“Bây giờ ta lại cảm thấy mình... có hơi...”
Mặt nàng càng lúc càng đỏ, không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào.
Ôn Tam Kim liếc nàng một cái: “Giống kẻ bị người ta lợi dụng à?”
“Đúng! Bị người ta lợi dụng!” Sở Thi Dao ngẩng đầu, mắt sáng lên, vẻ mặt lại hơi khổ sở: “Chính là cảm giác đó! Cảm giác số bạc ấy mất đi thật vô nghĩa!”
Ngay khi nói ra câu ấy, lớp sương mù hồng dày đặc quanh người nàng lại tan đi quá nửa, giờ chỉ còn lại một lớp mỏng nhạt.
Ôn Tam Kim xoay đồng tiền trong tay, đau lòng thay cho số tiền kia.
“Vậy nếu sau này Tề Nguyên Huy lại tới xin bạc, ngươi còn cho nữa không?”
“Ta...” Sở Thi Dao mím môi suy nghĩ.
“Chắc ta vẫn sẽ cho, dù sao thân phận của hắn ở đó. Nếu không cho, ta sợ hắn sẽ ngầm giở trò, gây khó dễ cho nhà ta. Nhưng ta sẽ nói rõ với hắn, bắt hắn viết giấy nợ!”
Ôn Tam Kim cong mắt cười: “Ngươi còn nghĩ Tề Nguyên Huy sẽ giở trò sau lưng sao? Trước đây không phải ngươi luôn nói hắn là người ngay thẳng chính trực nhất à?”
“Cái gì?” Sở Thi Dao ngẩn người.
Ánh mắt nàng vô thức nhìn xa xăm, vẻ mặt dần trở nên khó hiểu.
Trước đây... Nàng thật sự từng nói những lời như vậy sao?
Bao năm nay, vì Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi mà nàng chịu không ít tủi thân. Rõ ràng Tề Nguyên Huy thân thiết với Ôn Thanh Chi, nhưng lại không chịu thừa nhận, còn trách nàng lòng dạ hẹp hòi.
Một người như vậy cũng gọi là ngay thẳng chính trực được sao?
Mà những lời đó lại còn do chính miệng nàng nói ra?
Lớp sương mù hồng trên người Sở Thi Dao ngày càng nhạt đi, trên mặt nàng dần hiện lên vẻ chán ghét.
“Có lẽ trước đây ta mắt mù thật.”
Đối với kết luận này, Ôn Tam Kim cực kỳ đồng tình.
Nàng lại cầm một miếng bánh lên, hỏi tới nhị ca của Sở Thi Dao là Sở Thừa Nghiệp.
“Trước đó nhị ca ngươi không phải đã nhờ Tề Nguyên Huy với Ôn Thanh Chi giúp đối phó đại ca ngươi sao? Hắn lại ra tay chưa?”
“Chưa.” Sở Thi Dao khẽ nhíu mày, lắc đầu: “Qua năm mới là kỳ thi mùa xuân, đại ca ta vẫn luôn ở thư viện chăm chỉ ôn bài. Sở Thừa Nghiệp cũng ngoan ngoãn được mấy ngày, nhìn không khác gì ngày thường.”
Nhưng càng như vậy, nàng càng bất an.
Làm gì có chuyện ngày nào cũng đề phòng được kẻ xấu? Sở Thừa Nghiệp càng kéo dài không ra tay, nàng càng sốt ruột.
Ôn Tam Kim cũng không cảm nhận được điều gì từ tượng đất mình để lại. Nhưng tượng đất đó đang ở trong phòng Sở Thi Dao, nếu Sở Thừa Vọng thật sự xảy ra chuyện, nàng cũng không thể biết được thông qua tượng đất ấy.
Hai người lại đợi thêm một lúc.
Thấy sắp tới giờ ngọ mà tên gã sai vặt hôm qua nói sẽ tới vẫn chưa xuất hiện, Ôn Tam Kim quyết định không đợi nữa.
Nàng phủi vụn bánh trên tay: “Đi thôi.”
Nàng bảo Mặc Ngọc và Thanh Từ thu dọn đồ đạc, rồi ngoắc tay với Sở Thi Dao.
“Hôm nay vừa hay ta rảnh, lại tới nhà ngươi xem thử.”
“Thật sao, đại sư?” Sở Thi Dao vui mừng khôn xiết: “Đa tạ đại sư!”
Nàng lập tức sai người về báo trước cho mẫu thân, bảo đặt tiệc ở Túy Tiên Lâu, tửu lầu lớn nhất kinh thành.
Vì còn sớm, nhớ tới việc Ôn Tam Kim mới trở về kinh chưa bao lâu, trên người vẫn mặc bộ váy xanh hôm tiệc sinh nhật, Sở Thi Dao liền định dẫn nàng đi dạo quanh mấy khu phố náo nhiệt nhất kinh thành, rồi tới giờ ngọ mới đi Túy Tiên Lâu.
Sở Thi Dao lớn lên ở kinh thành từ nhỏ. Cửa tiệm nào mới mở, cửa tiệm nào là tiệm lâu đời, nàng đều thuộc như lòng bàn tay.
“Tam Kim đại sư, ngươi quá gầy. Từ từ bồi bổ cho có da có thịt lại, mặc bộ váy này lên chắc chắn còn đẹp hơn Ôn Thanh Chi!”
Ôn Tam Kim bị nàng kéo vào một tiệm bán quần áo may sẵn.
Vừa bước vào, Sở Thi Dao đã chọn trúng hai bộ đồ, cầm lên ướm thử cho Ôn Tam Kim, càng nhìn càng thấy vừa ý.
Nhà ngoại nàng ngoài việc mở tiền trang còn kinh doanh nhiều nghề khác, dưới tay có không ít cửa hàng vải vóc và may mặc.
Mắt nhìn đồ của nàng rất tinh. Bộ nào cũng tôn nước da và dáng người hiện giờ của Ôn Tam Kim.
Hai người càng đi dạo càng hứng khởi, bỗng nghe thấy một tiếng gọi: “Đại tiểu thư, ngươi cũng tới cửa hàng này sao?”
Vương Liên Phù dẫn theo tiểu nha hoàn đứng phía sau họ, vui mừng nhìn Ôn Tam Kim.
Sở Thi Dao nhìn sang.
Ôn Tam Kim giới thiệu: “Đây là tỷ tỷ của ta, Vương Liên Phù. Còn đây là Sở Thi Dao, con gái của Trung Quốc Công.”
Có thế được Ôn Tam Kim giới thiệu, Sở Thi Dao cũng đoán được thân phận của đối phương.
Nàng cười tủm tỉm gật đầu: “Vương tỷ tỷ.”
“Sở muội muội.”
Nghe Ôn Tam Kim giới thiệu như vậy, Vương Liên Phù khẽ thở phào.
Con gái theo mẫu thân tái giá như nàng ở kinh thành rất hiếm, thân phận lại khá khó xử. Ôn Tam Kim chịu giới thiệu nàng như thế, nàng rất cảm kích.
Ba người trò chuyện vài câu, thấy thời gian cũng gần tới giờ, Sở Thi Dao dẫn Ôn Tam Kim tới Túy Tiên Lâu.
Vương Liên Phù mua xong đồ mẫu thân cần, cũng dẫn nha hoàn ra khỏi cửa hàng.
Mới đi được vài bước, phía sau đã có người gọi: “Liên Phù?”
Vương Liên Phù quay đầu nhìn lại, sắc mặt nàng thay đổi đôi chút rồi nhanh chóng trở lại bình thường, nở nụ cười như thường ngày.
“Thanh Chi tiểu thư.”
Ôn Thanh Chi sắc mặt nhợt nhạt, vén rèm xe ngựa nhìn ra, mỉm cười dịu dàng với nàng.
Hôm nay Ôn Thanh Chi mặc váy màu trắng ngà, dung mạo như trăng sáng giữa trời. Vẻ yếu ớt bệnh tật vừa vặn càng khiến nàng trông xinh đẹp hơn.
Ôn Thanh Chi được người dìu xuống xe. Qua khe rèm, Vương Liên Phù còn nhìn thấy Liễu thị đang ngồi bên trong.
Nhưng Liễu thị từ trước tới nay vốn không coi trọng nàng, nên nàng cũng không chủ động chào hỏi, chỉ khẽ cúi người với Ôn Thanh Chi.
“Thanh Chi tiểu thư.”
“Liên Phù, ngươi làm gì vậy?” Ôn Thanh Chi vội đỡ Vương Liên Phù dậy, kéo tay nàng rồi giả vờ trách móc: “Chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải khách sáo như thế?”
Vương Liên Phù chỉ cười cười, cúi đầu không nói gì.
Thấy nàng như vậy, vành mắt Ôn Thanh Chi lập tức đỏ lên: “Liên Phù, chẳng lẽ ngươi đang trách ta?”
Ôn Thanh Chi tủi thân cúi mắt, nhíu mày, lông mi run nhẹ. Dáng vẻ khiến người ta không nỡ trách cứ.
“Ngươi cũng biết mà. Từ sau khi Tam Kim tỷ tỷ về phủ, bệnh của ta ngày một nặng. Hôm đó ngươi tới tìm ta, ta cứ mê man không dậy nổi. Nha hoàn lo cho sức khỏe của ta nên cũng không dám nói chuyện ngươi đã tới.”
“May mà Bạch di nương gặp dữ hóa lành, cuối cùng bình an vô sự. Nếu không...”
Nàng cầm khăn chấm khóe mắt, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Vương Liên Phù, áy náy cắn môi.
“Nếu không, ta thật không biết phải xin lỗi di nương thế nào. Rõ ràng là con mèo ta nuôi làm di nương hoảng sợ, đáng lẽ ta phải bù đắp mới đúng, vậy mà cuối cùng vẫn... haiz.”
Vương Liên Phù: “...”
Bị bàn tay mềm lạnh của Ôn Thanh Chi nắm lấy, nàng chỉ cảm thấy như bị một con rắn lạnh quấn quanh người, bất giác rùng mình.
“Thanh Chi tiểu thư nói quá lời rồi, Chuyện này sao có thể trách ngươi được. Là con súc sinh đó không có mắt, lỗi không thể đổ lên đầu ngươi.”
Địa vị của nàng trong phủ vốn khó xử. Giờ di nương lại đang mang thai, nàng đành phải cố nở nụ cười để đối phó với Ôn Thanh Chi.
Ôn Thanh Chi nghe vậy thì lộ vẻ hài lòng, lại hỏi: “Ta nghe nói đêm đó Bạch di nương bị hoảng sợ, được một đạo sĩ đi ngang qua cứu giúp phải không? Không biết vị đạo sĩ ấy ở đâu? Ngươi và di nương đều là người của Dũng Quốc phủ, nếu có dịp, ta cũng nên trực tiếp tới cảm tạ vị đạo sĩ đó.”
Vương Liên Phù hơi bất an, nhưng vẫn phải cảm kích nói: “Ta cũng không biết ân nhân là người phương nào, nhà ở đâu. Ân nhân chỉ nói hữu duyên tự khắc sẽ gặp lại, ngoài ra không nói gì cả.”
Ôn Thanh Chi lại hỏi tướng mạo của vị đạo sĩ đó, đã cứu Bạch di nương thế nào, dùng phương pháp gì, từ đầu đến cuối mất bao lâu.
Vương Liên Phù hỏi gì cũng không biết. Không phải vì căng thẳng quá nên quên mất, thì cũng là không nhìn thấy hoặc không rõ.
Hỏi mãi vẫn chẳng moi được chút tin tức nào, sắc mặt Ôn Thanh Chi có phần khó coi. Nhưng rất nhanh lại cười, siết nhẹ tay Vương Liên Phù rồi đổi đề tài: “Tam Kim tỷ tỷ tính tình khá bốc đồng. Hai ngày nay không có mẫu thân ta quản thúc, tỷ ấy có bắt nạt ngươi không?”
“Không có.” Vương Liên Phù cụp mắt, dáng vẻ dịu dàng đoan trang: “Ta và Tam Kim tiểu thư cũng không qua lại nhiều.”
“Vậy thì tốt rồi.” Ôn Thanh Chi khẽ thở phào: “Tỷ ấy không bắt nạt ngươi là tốt rồi. Ta chỉ sợ tính ngươi mềm mỏng, bị người ta bắt nạt mà thôi.”
“Tam Kim tỷ tỷ từ nhỏ sống quá khổ cực, nên đôi lúc coi tiền bạc quá nặng nề. Lần trước tỷ ấy va vào ta một cái, chiếc vòng tay Ngũ hoàng tử tặng ta liền không thấy đâu nữa. Sau này nếu ngươi gặp phải chuyện như thế thì nhớ phải...”
Nói đến đây thì chợt khựng lại, như vừa nhận ra mình đã lỡ lời, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
“Liên Phù, là ta nói sai rồi. Những lời vừa rồi, ngươi cứ xem như chưa nghe thấy nhé.”
Vương Liên Phù mỉm cười gật đầu: “Vâng, Liên Phù hiểu rồi.”
Sau khi kéo Vương Liên Phù trò chuyện thêm vài câu, Ôn Thanh Chi đột nhiên im lặng, trên mặt hiện lên vẻ khó xử.
Vương Liên Phù biết đây là muốn nàng chủ động hỏi, bèn lên tiếng: “Thanh Chi tiểu thư còn chuyện gì khác sao?”
“Quả thật có một việc...” Ôn Thanh Chi khẽ cười, dáng vẻ yếu đuối e dè: “Mấy ngày nay ta và mẫu thân ở nhà cữu cữu, lúc nào cũng lo lắng cho phụ thân. Không biết bao giờ phụ thân mới hết giận, mà cũng không liên lạc được với đại ca và đại tẩu.”
“Liên Phù, nếu ngươi về phủ, có thể nhờ đại tẩu gửi cho ta một bức thư được không?”