Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 38: Bị ăn tát

Trước Sau

break

Vừa nghe hai chữ “đánh chết”, bà vú như bị rút mất linh hồn, cả người mềm nhũn, mặt mũi trắng bệch. Bà vú còn chưa kịp mở miệng xin tha đã bị người bịt miệng, kéo thẳng ra ngoài.

Xử lý xong chuyện của bà vú, Ôn Hiếu Khanh trừng mắt nhìn Ôn Tam Kim. Ông vừa định mở miệng dạy dỗ thì Ôn Giang Trúc lại bắt đầu quấy lên.

Trên trán thằng bé nổi một cục u tím bầm, mặt đỏ bừng vì sốt. Dường như đang nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, vừa khóc vừa quơ tay loạn xạ trong không trung.

“Hu hu hu, ta không dám nữa! Ta không dám nữa đâu! Đừng bắt ta, đừng bắt ta mà...”

“Thanh Chi tỷ tỷ cứu đệ với... Có quỷ... Có quỷ muốn ăn thịt đệ...”

Nghe con trai sốt đến mê man mà vẫn nhớ tới người tỷ tỷ kia, trong lòng Ôn Hiếu Khanh càng thêm bực bội.

“Ngươi nhớ tới nàng, chắc gì nàng đã nhớ tới ngươi!”

Bị phụ thân quát một tiếng, thằng bé càng khóc dữ hơn. Đám nha hoàn, bà tử trong phòng lại cuống cuồng dỗ dành một phen.

Trong sân nhốn nháo như cái chợ.

Ôn Tam Kim ngáp dài đến chảy nước mắt, không để ý tới người cha hồ đồ đang luống cuống xoay như chong chóng kia nữa. Nàng liếc sang nữ quỷ đứng bên giường của thằng nhóc, khẽ nháy mắt, ra hiệu đừng dọa nó quá tay rồi lờ đờ quay về ngủ tiếp.

Sáng hôm sau, dùng xong bữa sớm, Ôn Tam Kim chuẩn bị ra phố quẻ sư, vừa ra cửa đã gặp Ôn Giang Bách đang hớt hải trở về.

Thấy nàng vẫn bình yên vô sự, Ôn Giang Bách vừa ngạc nhiên vừa tức giận.

Mở miệng là mắng ngay: “Ngươi đúng là đồ sao chổi! Mới về nhà được mấy ngày đã quậy cho cả nhà gà bay chó chạy, còn chọc cho mẫu thân tức phải về nhà cữu cữu!”

“Giờ thì hay rồi! Không tới quỳ trước mặt mẫu thân xin mẫu thân quay về thì thôi, lại còn dám động tay với tiểu đệ! Đúng là đồ bất nhân bất hiếu!”

Hắn quay sang quát đám hạ nhân trong sân: “Người đâu! Trói con sao chổi này lại, đưa sang Liễu gia nhận lỗi với mẫu thân!”

Tiếng quát vang lên, nhưng đám người trong phủ chỉ cúi đầu nhìn mũi, nhìn đất, không ai nhúc nhích.

Mấy hôm nay Ôn Giang Bách ở nhà nhạc phụ cùng thê tử để chiều lòng nhạc mẫu. Nhận được thư của mẫu thân, hôm sau đã vội vàng quay về nên hoàn toàn không biết đêm qua trong phủ xảy ra chuyện gì.

Thấy mình gọi mà không ai nghe, hắn tức đến mức xông tới đá mạnh một tên hạ nhân gần nhất.

“Điếc rồi à? Gia đang gọi ngươi đấy!”

Tên hạ nhân bị đá một chân, vội vàng quỳ xuống xin tha nhưng không dám nói vì sao mình không dám động.

Ôn Giang Bách còn định nổi nóng thì quản gia đã vội vàng chạy tới.

“Đại thiếu gia, lão gia mời ngài qua.”

“Phụ thân hôm nay không vào triều sao?”

Quản gia chắp tay: “Hôm nay lão gia được nghỉ.”

Ôn Giang Bách lập tức mừng rỡ, chỉ thẳng vào Ôn Tam Kim.

“Con sao chổi kia, cứ chờ đấy! Lát nữa sẽ có quả ngon cho ngươi ăn!”

Lần trước nếu không phải Ôn Tam Kim phá đám, hắn đâu đến mức mất mặt trước mặt nhạc phụ.

Chính vì chuyện đó mà nhạc phụ cho rằng hắn phẩm hạnh chưa đủ, mặc cho hắn nói hết lời vẫn không chịu tiến cử vào triều.

Lần này ngay cả Thanh Chi cũng bị chọc giận đến bỏ nhà đi, phụ thân chắc chắn sẽ không tha cho con sao chổi này. Vừa hay hắn có thể nhân cơ hội dạy cho nàng một bài học.

Ôn Tam Kim không thèm để ý, vươn vai rồi đi thẳng ra ngoài, vừa ra tới cổng đã có người gọi lại: “Tam Kim tiểu thư! Tam Kim tiểu thư!”

Một gã sai vặt lanh lợi chạy tới chặn đường, hai tay dâng thư.

“Tiểu thư nhà ta muốn mời Tam Kim tiểu thư đến phủ chơi một chuyến.”

Trên phong thư có ghi tên người gửi: Sở Thi Dao.

Ôn Tam Kim nhận thư, nhưng không đi theo.

“Về nói với tiểu thư nhà ngươi, nếu có việc gấp thì tới phố quẻ sư tìm ta.”

“Vâng, tiểu thư!” Gã sai vặt vội vàng cúi người rồi chạy về báo tin.

Ôn Tam Kim tiếp tục đi tới phố quẻ sư.

Còn Ôn Giang Bách thì hùng hổ đi thẳng tới sảnh ngoài.

Phùng thị chạy theo phía sau, nhỏ giọng khuyên: “Phu quân đừng nóng vội, ta cảm thấy trong phủ có gì đó không ổn. Hay để ta hỏi thăm xem hôm qua xảy ra chuyện gì, rồi phu quân hãy nói với phụ thân chuyện của tiểu muội, được không?”

“Tiểu muội?” Ôn Giang Bách khó chịu quay đầu lại nhìn nàng: “Ta chỉ có một người muội muội là Thanh Chi. Con sao chổi kia tính là muội muội gì chứ?”

Chợt nhớ ra còn có Ôn Thanh Miểu, hắn hơi cứng họng.

“Đương nhiên còn có Thanh Miểu nữa.” Hắn ho khan một tiếng rồi tiếp tục bước đi.

“Ta chỉ có hai muội muội thôi. Không phải con mèo con chó nào cũng có thể làm muội muội của Ôn Giang Bách này. Duyệt nương đừng gọi sai nữa!”

Phùng thị còn muốn khuyên, nhưng nhìn thấy cha chồng đang đứng phía trước nên không dám kéo giữ phu quân nữa, đành phải từ bỏ.

Ôn Giang Bách bước vào sảnh ngoài, thấy nhị đệ cũng ở, hắn lạnh lùng liếc qua rồi mới chắp tay hành lễ.

“Cha, hài nhi đã về.” Vừa mở miệng hắn đã hỏi ngay: “Nghe nói hôm qua mẫu thân bị ép rời khỏi phủ, tiểu đệ còn bị con sao chổi Ôn Tam Kim đánh?”

“Ôn Tam Kim thật quá đáng! Đó là em trai của nó, nói đánh là đánh sao. Nó còn coi cha ra gì, coi mẫu thân ra gì không?”

“Theo ta thấy...” Ánh mắt hắn đầy vẻ hưng phấn kỳ lạ: “Nên trói con sao chổi đó lại, bắt nó quỳ trước Liễu gia nhận lỗi, cầu mẫu thân và Thanh Chi trở về, để cả kinh thành đều thấy Dũng Quốc phủ chúng ta coi trọng Thanh Chi thế nào!”

“Chẳng bao lâu nữa là tới Tiết Hàn Y. Chỉ cần Thanh Chi chủ trì thuận lợi Tiết Hàn Y năm nay, Dũng Quốc phủ chúng ta nhất định sẽ...”

Hắn đang thao thao bất tuyệt thì chợt nhìn thấy nắm đấm siết chặt cùng những đường gân xanh nổi lên bên cổ phụ thân.

Khí thế lập tức yếu đi, giọng nói cũng nhỏ dần.

“Phụ thân?”

Lồng ngực Ôn Hiếu Khanh phập phồng dữ dội,  nhìn đứa con trai cả trước mặt rồi cười lạnh.

“Tam Kim là muội muội của ngươi. Ngươi lại muốn trói nó sang Liễu gia nhận lỗi? Nếu đổi thành Thanh Chi, ngươi có nỡ làm vậy không?”

Ôn Giang Bách chẳng cần suy nghĩ: “Chuyện đó sao có thể giống nhau được! Con sao chổi Ôn Tam Kim làm sao có thể so với...”

Bang! Một cái tát giáng thẳng xuống mặt hắn. Những lời còn lại lập tức bị đánh ngược trở vào cổ họng, mùi máu tanh lan khắp khoang miệng.

Ôm bên má tê dại, Ôn Giang Bách ngơ ngác: “Phụ thân?”

Ôn Hiếu Khanh không mắng tiếp, chỉ bình tĩnh hỏi: “Hôm qua không phải ngươi còn sai người báo về nói muốn ở lại nhà nhạc phụ thêm vài ngày sao? Vì sao sáng nay lại vội vã trở về?”

“Ta...”

Ôn Hiếu Khanh nheo mắt nhìn chằm chằm: “Có phải mẫu thân ngươi gửi thư than khổ, bảo ngươi về chống lưng cho bà ấy không?”

Ôn Giang Bách: “...”

Lần đầu tiên hắn thấy phụ thân mang vẻ mặt như vậy, trong đó thậm chí còn thấp thoáng bóng dáng của tổ mẫu.

Hắn không dám nói dối: “Ta...”

“Nghịch tử!”

Ôn Hiếu Khanh đá mạnh một chân vào người hắn, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh trên trán giật liên hồi.

“Đó là em gái ruột của ngươi! Ngươi tình nguyện bảo vệ người ngoài còn hơn bảo vệ người nhà! Hay là ngươi cũng muốn theo mẫu thân ngươi, muốn đổi sang họ Liễu luôn đúng không!”

Lời này quá nặng.

Ôn Giang Bách lập tức quỳ ngay ngắn xuống đất, theo bản năng quay đầu nhìn nhị đệ đang ngồi uống trà bên cạnh.

Ôn Giang Tùng đối diện với ánh mắt vừa kinh hãi vừa khó hiểu của đại ca, chậm rãi nói: “Hôm qua mẫu thân gửi thư về xúi giục tiểu đệ, cố tình chia rẽ tiểu đệ với Tam Kim muội muội, khiến tiểu đệ bị thương, đến giờ vẫn còn sốt cao chưa khỏi.”

Ôn Giang Bách ngắt lời: “Mẫu thân chia rẽ tiểu đệ với sao... Ôn Tam Kim?”

Ôn Giang Tùng nhấc mí mắt nhìn hắn: “Bà vú của tiểu đệ tiếp tay làm bậy, đã bị xử ngay tại chỗ.”

Ôn Giang Bách: “...”

Không phải...

Những gì mẫu thân viết trong thư hoàn toàn khác mà!

Môi hắn run lên, nhìn về phía phụ thân. Nhưng phụ thân hắn chỉ lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt không còn chút tình cảm nào.

“Ta...” Hắn há miệng thở gấp.

Ôn Hiếu Khanh nặng nề nhắm mắt lại, sự giận dữ cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài bất lực.

“Giang Bách à, ngươi là trưởng tử đích tôn của Dũng Quốc phủ. Người thân hay người ngoài, nặng hay nhẹ, ngươi phải phân biệt rõ. Đừng để đến cả con đường ngay trước mắt cũng nhìn không ra.”

Ông quay lưng lại, cố gắng giữ vững tinh thần rồi phất tay.

“Đưa đại thiếu gia về. Trong ba ngày tới không được bước chân ra khỏi cửa nửa bước.”

Quản gia run rẩy gật đầu, nở nụ cười lấy lòng với Ôn Giang Bách.

“Đại thiếu gia...”

“Không cần các ngươi. Gia tự đi.” Ôn Giang Bách không dám nổi nóng, chỉ đè nén cơn giận trong giọng nói.

Phùng thị cũng nhanh chóng biết được đầu đuôi mọi chuyện, vội vàng tới an ủi phu quân.

Ôn Giang Bách vẫn đầy bụng bực tức.

“Phụ thân có ý gì chứ? Cái gì mà ta là trưởng tử đích tôn, không được nhìn lầm con đường phía trước?”

Hắn liên tục than phiền với thê tử: “Chỉ cần Thanh Chi vẫn là người của Dũng Quốc phủ, con đường phía trước của Dũng Quốc phủ sẽ sáng rực như ban ngày.”

“Ta mừng đến mức đêm không ngủ nổi, vậy mà phụ thân lại muốn tách riêng Thanh Chi ra khỏi Dũng Quốc phủ?”

“Theo ta thấy, người hồ đồ chính là cha mới phải!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương