Tên nhóc mập Ôn Giang Trúc vốn dĩ không định khóc. Nhưng vừa nghe bà vú hoảng hốt kêu to, miệng nhỏ lập tức méo xệch, nước mắt rơi lã chã.
Bà vú càng gào dữ hơn, ôm chặt bàn tay của tên béo con này, đau lòng cũng rơi nước mắt theo.
“Đại tiểu thư, tiểu thiếu gia là em ruột của ngài, ngài không thể không mong điều tốt cho thiếu gia được!”
“Ngài thử nhìn xem, từ ngày về phủ tới nay, ngài làm trong nhà náo loạn còn chưa đủ sao? Lại còn chọc cho phu nhân và Thanh Chi tiểu thư bỏ đi!”
“Bây giờ lão phu nhân muốn tìm thêm người hầu hạ lão gia. Tiểu thiếu gia nhà chúng ta còn nhỏ như vậy, lỡ sau này có người đàn bà lợi hại vào cửa, thiếu gia không có mẫu thân che chở thì phải làm sao đây!”
Ôn Giang Trúc rưng rưng nước mắt, nghe mà mơ mơ hồ hồ. Hắn không cảm thấy trong nhà có người dám bắt nạt mình dưới mí mắt của tổ mẫu.
Nhưng vừa tưởng tượng đến cảnh mình thành đứa trẻ không có mẫu thân, lòng bỗng chua xót.
“Hu hu hu, ngươi là đồ xấu xa! Ngươi là sao chổi! Đều tại ngươi! Đều tại ngươi nên mẫu thân ta với Thanh Chi tỷ tỷ mới bỏ đi! Ngươi còn đẩy ta nữa! Ta sẽ mách tổ mẫu!”
Ôn Tam Kim nhíu mày nhìn bộ dạng gào khóc của Ôn Giang Trúc, cố nhịn muốn lấy gì đó nhét vào miệng hắn.
“Nam tử hán đại trượng phu, đổ máu đổ mồ hôi chứ không đổ nước mắt. Mà ngươi như cái cục đậu hũ, tay cũng chưa trầy da mà đã khóc như chết mẹ ruột. Nếu ta là mẫu thân ngươi, ta cũng chẳng cần ngươi nữa!”
Ôn Giang Trúc: “...”
Tiếng khóc nghẹn cứng trong cổ họng. Hắn không dám tin người này không những không sợ hắn khóc, còn dám bảo hắn là cục đậu hũ.
“Ngươi...”
Ôn Giang Trúc hai mắt đỏ hoe, ngón tay mũm mĩm run rẩy chỉ vào Ôn Tam Kim, vẻ mặt như vừa bị sét đánh.
“Ta không phải đậu hũ!”
“Không phải đậu hũ thì khóc cái gì?”
Ôn Giang Trúc vừa sụt sịt vừa định nén nước mắt lại thì đột nhiên bị bà vú ôm chặt.
Bà vú ôm khư khư cục vàng của mình, nước mắt rơi lã chã.
“Đại tiểu thư, tiểu thiếu gia bị thương rồi! Sao ngài có thể hung dữ với thiếu gia như thế? Thiếu gia mới có 8 tuổi thôi! Hay là ngài chọc phu nhân bỏ đi vẫn chưa đủ, giờ còn muốn bắt nạt tiểu thiếu gia nữa?”
Ôn Giang Trúc vừa nghe vậy, nước mắt mới nén được lại trào ra.
“Ngươi... Ngươi bắt nạt ta!” Hắn nghiến hàm răng sữa: “Mẫu thân ta nói rồi, ta là bảo bối của tổ mẫu, không ai được bắt nạt ta!”
Nói xong liền nhắm mắt, định dùng lại chiêu cũ, lao đầu vào Ôn Tam Kim.
Bà vú hoảng sợ, vội kéo hắn lại: “Tiểu thiếu gia!”
Nhưng thân hình mập mạp của Ôn Giang Trúc quá có trọng lượng, bà ta cố hết sức vẫn không giữ nổi.
Ôn Tam Kim đương nhiên không thể đứng yên cho hắn đâm vào, nàng hơi nghiêng người sang bên.
Ôn Giang Trúc lại ngã sấp mặt xuống đất, nhưng lần này nghiêm trọng hơn nhiều. Trán đập mạnh xuống nền, lập tức sưng lên một cục tím bầm.
“Tiểu thiếu gia!”
Bà vú sợ đến trắng bệch mặt, vừa bò vừa chạy tới ôm lấy hắn. Miệng vẫn không quên đổ tội cho Ôn Tam Kim.
“Đại tiểu thư! Ngài muốn hại chết tiểu thiếu gia sao!”
Bà ta ôm Ôn Giang Trúc khóc lớn, lần này không còn giả vờ nữa, hoàn toàn là sợ thật.
Người trong viện lập tức chạy đi báo cho lão phu nhân.
Hôm nay lão phu nhân vốn đã mệt mỏi, nghe tin đứa cháu cưng xảy ra chuyện, trước mắt bà tối sầm.
“Lão phu nhân!”
Đám người hầu cuống cuồng đỡ bà dậy, muốn dìu bà lên giường nghỉ ngơi nhưng bà nhất quyết không chịu.
“Giang Trúc! Giang Trúc của ta! Mau gọi đại phu! Mau đi xem Giang Trúc thế nào!”
“Lão phu nhân đừng lo, lão nô đi tìm đại phu ngay!”
Cả viện lập tức rối tung lên.
Ôn Hiếu Khanh vừa chợp mắt được một lúc, nghe tin mẫu thân ngất xỉu liền vội vàng chạy tới.
Lão phu nhân nằm trên giường, mặt tái nhợt như tờ giấy, nhưng trong lòng vẫn chỉ nhớ tới cháu nội.
“Hiếu Khanh à... Giang Trúc... Giang Trúc thế nào rồi?”
“Mẫu thân cứ yên tâm.” Ôn Hiếu Khanh nắm tay bà: “Thằng bé chỉ bị ngã, đập đầu một chút thôi. Đại phu xem rồi, nói không có việc gì.”
Lúc ấy lão phu nhân mới yên lòng, nhưng ngay sau đó lại nổi giận.
“Đám người hầu làm ăn kiểu gì vậy? Bao nhiêu người như thế mà không trông nổi một đứa trẻ!”
Bà siết chặt tay con trai: “Một lũ nô tài láo xược! Chắc chắn thấy Giang Trúc còn nhỏ nên coi thường nó, hầu hạ không tận tâm! Bán hết đi! Bán hết cho ta!”
“Vâng vâng vâng. Mẫu thân nghỉ ngơi đi, chuyện này để ta đi xử lý.”
Ôn Hiếu Khanh dỗ dành lão thái thái bình tĩnh lại xong, nổi giận đùng đùng đi thẳng tới chỗ ở của Ôn Giang Trúc.
Bà vú đang canh bên giường, thấy Ôn Hiếu Khanh bước vào, bà ta còn định khóc lóc kể lể.
Ai ngờ vừa mở miệng đã bị một cú đá thẳng vào ngực.
“Đồ vô dụng! Ngay cả tiểu thiếu gia cũng không chăm sóc nổi, giữ ngươi lại làm gì!”
Bà vú bị đá ngã lăn, nửa ngày không bò dậy nổi. Trong miệng toàn mùi máu tanh.
“Lão gia! Không liên quan đến nô tỳ!” Bà ta vừa khóc vừa ôm chân Ôn Hiếu Khanh: “Đều là đại tiểu thư! Chính vì đại tiểu thư nên tiểu thiếu gia mới thành ra thế này!”
Bà ta thêm mắm dặm muối, lược sạch đoạn mình chủ động dẫn Ôn Giang Trúc tới gây chuyện, biến thành Ôn Tam Kim nhân lúc chủ mẫu không có ở nhà mà ức hiếp em trai.
“Lại là con nha đầu Ôn Tam Kim đó nữa sao?” Gân xanh trên trán Ôn Hiếu Khanh giật liên hồi: “Gọi nó tới đây cho ta!”
Để sáng mai còn ra phố xem quẻ sớm, Ôn Tam Kim đã đi ngủ từ lâu. Bị tiếng đập cửa rầm rầm ngoài viện đánh thức, nàng vô cùng khó chịu.
Khi tới gặp Ôn Hiếu Khanh đang nổi giận đùng đùng, sắc mặt nàng cũng chẳng khá hơn là bao.
Nghe bà vú kể xong, nàng suýt nữa bật cười.
“Ta bắt nạt em trai ruột? Vậy bà vú nói thử xem, ta bắt nạt hắn vì lý do gì?”
Bà vú quỳ dưới đất, vừa khóc vừa sụt sịt: “Nô tỳ chỉ là kẻ hầu người hạ, sao dám đoán tâm tư của chủ tử?”
Nói rồi dập đầu thật mạnh, ngẩng lên với gương mặt đầy nước mắt.
“Lão gia, bất kể đại tiểu thư làm gì với tiểu thiếu gia, suy cho cùng cũng là do nô tỳ không trông nom chu đáo khiến thiếu gia bị thương. Xin lão gia trách phạt!”
Ôn Hiếu Khanh cau mày.
“Ngươi...”
Ôn Tam Kim cướp lời trước: “Lời hay lời dở đều bị ngươi nói hết rồi!”
Nàng không thèm nhìn vẻ mặt ông cha hồ đồ kia, chỉ tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi nói thử xem, ta bắt nạt Ôn Giang Trúc ở đâu?”
Bà vú vẫn không nói, chỉ quỳ dưới đất khóc lóc kể lể, ra vẻ một đầy tớ trung thành bảo vệ chủ nhân, bị oan cũng không oán hận.
Ôn Hiếu Khanh nhìn bộ dạng ấy, lửa giận với bà vú cũng vơi đi vài phần. Ngược lại nhìn Ôn Tam Kim ngồi nghiêng trên ghế, cơn tức càng lúc càng lớn.
Nói cho cùng, mọi chuyện hôm nay đều bắt nguồn từ đứa con gái vừa mới trở về này.
Ông vừa định đập bàn, ai ngờ Ôn Tam Kim còn nhanh hơn.
“Rầm!”
Nàng đập mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy, dọa Ôn Hiếu Khanh giật nảy người.
Nụ cười ngốc nghếch thường ngày biến mất sạch, trên mặt nàng chỉ còn vẻ bực bội vì bị đánh thức giữa giấc ngủ.
“Được, ngươi không muốn nói, vậy để ta nói thay ngươi.”
Bà vú vẫn trưng ra bộ mặt trơ lì kia: “Tiểu thư là chủ tử, muốn nói gì thì nói. Nô tỳ không dám cãi. Chỉ mong tiểu thư nể tình tiểu thiếu gia là em ruột mình mà đối xử tử tế với thiếu gia.”
“Xin đại tiểu thư tha cho thiếu gia một mạng!”
Lời nói này quá nặng. Rõ ràng là muốn chụp lên đầu Ôn Tam Kim cái tội giết hại em ruột.
Ôn Tam Kim bật cười, ngược lại không còn tức nữa.
“Mặc Ngọc.” Nàng chỉ vào bên trong phòng của Ôn Giang Trúc: “Trên giường tiểu thiếu gia có một cái hộp gỗ nhỏ, đi mang tới đây.”
“Vâng.” Mặc Ngọc cúi đầu nhận lệnh.
Bà vú lại sửng sốt, ngẩng phắt đầu lên, ra vẻ bị ức hiếp.
“Đại tiểu thư! Dù ngài là tỷ tỷ của tiểu thiếu gia, nhưng hiện giờ lão gia còn ở đây, sao ngài có thể tùy tiện lục đồ trong phòng thiếu gia chứ!”
Ôn Hiếu Khanh vừa định lên tiếng, Mặc Ngọc đã bưng chiếc hộp gỗ tới.
Trong hộp là những món đồ chơi, đồ vật nhỏ mà Ôn Giang Trúc yêu thích sưu tầm.
Nằm trên cùng là một bức thư của Liễu thị, Ôn Tam Kim cầm thư đưa cho Ôn Hiếu Khanh.
“Xem thử đi.”
Nàng liếc nhìn bà vú đang toát mồ hôi lạnh dưới đất.
“Tối nay bà vú đột nhiên dẫn Ôn Giang Trúc tới viện của ta. Đổ mọi chuyện Liễu thị rời phủ lên đầu ta, còn xúi giục Ôn Giang Trúc cãi nhau với ta.”
“Ta về phủ đã mấy ngày nhưng chưa từng gặp ngươi. Ngươi cố tình chia rẽ tình cảm giữa ta và em trai như vậy, không biết là nhận lệnh của ai đây?”
Trong lúc nàng nói, Ôn Hiếu Khanh đã đọc xong bức thư.
Bàn tay cầm thư khẽ run lên, ánh mắt sắc như dao cạo thẳng vào bà vú.
“Ác nô to gan! Dám đặt điều sinh chuyện, gây chia rẽ người trong nhà!”
Dù trong thư Liễu thị viết rất kín đáo, nhưng từng câu từng chữ đều đang xúi con trai út đi gây khó xử cho tỷ tỷ.
Ông vốn tưởng bà vú là người của lão phu nhân, còn định giao cho mẫu thân xử lý. Không ngờ từ lâu bà vú đã ngả theo Liễu thị, lại còn dám làm ra chuyện phản chủ như thế.
Sắc mặt Ôn Hiếu Khanh xanh mét.
“Người đâu! Lôi cổ điêu nô này xuống!”
“Đánh chết!”