Lão thái thái tức đến đỏ cả mắt, không còn giữ nổi nụ cười trên mặt nữa, đập mạnh tay xuống bàn.
“Hay lắm Liễu thị! Chẳng lẽ ngoài Ôn Thanh Chi ra, những đứa con khác đều không phải con ruột của nàng hay sao!”
Ôn Hiếu Khanh không nói gì, nhưng môi run lên vì tức giận, nắm tay siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.
Ông lập tức sai quản gia đi mời đại phu, rồi tìm những vị đại sư quen biết với phủ Dũng Quốc Công đến gọi hồn cho đứa trẻ. Sau đó chắp tay với lão thái thái.
“Mẫu thân nói đúng. Những năm qua Liễu thị sống quá yên ổn nên đầu óc đã hồ đồ rồi. Chuyện nạp người mới, xin mẫu thân để tâm giúp, chọn thêm vài người biết quán xuyến việc nhà.”
Thấy con trai như già đi mấy tuổi chỉ trong chốc lát, lão thái thái cũng thấy xót lòng. Dù có tầm thường đến đâu thì vẫn là con ruột của bà.
Bà khẽ thở dài: “Ngươi còn nhớ biểu muội Tử Uyển chứ? Con bé ấy số cũng khổ. Gả xuống phương Nam, bị chồng với mẹ chồng hành hạ đủ đường. Khó khăn lắm mẹ chồng mất, cuộc sống vừa dễ thở hơn chút thì chồng lại qua đời.”
“Ta biết rõ tính tình nàng, hiền lành lại có năng lực. Coi như vì chuyện quản gia đi, nương định đón nàng vào phủ làm di nương cho ngươi.”
Sắc mặt Ôn Hiếu Khanh vẫn không đổi: “Mọi việc xin mẫu thân quyết định.”
“Được, ngươi đi đi. Sang xem Thanh Miểu thế nào. Hôm nay đứa nhỏ đó chịu thiệt rồi.”
Hôm nay lão thái thái nói quá nhiều, sớm đã mệt mỏi. Bà ho khan mấy tiếng rồi phất tay bảo ông lui xuống.
Ôn Hiếu Khanh vội vàng đến viện của Ôn Thanh Miểu, vừa tới nơi đã mắng đám bà tử, nha hoàn trong viện một trận. Sau đó lại đi hỏi đại phu.
Đại phu nói: “Tiểu thư bị kinh sợ nên lên cơn sốt cao. Lão phu đã kê đơn thuốc. Đại nhân cứ sai người đi bốc thuốc, sắc xong cho tiểu thư uống là được.”
“Làm phiền đại phu rồi.”
Ôn Hiếu Khanh bảo quản gia đưa người đi nhận thưởng, đồng thời ngầm nhắc vị đại phu già không được đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài.
Thế nhưng ông nằm mơ cũng không ngờ rằng, chuyện xảy ra trong phủ Dũng Quốc Công hôm nay đã như mọc cánh, đã lan truyền khắp kinh thành.
Hậu quả rõ ràng nhất là những vị đại sư có giao tình với phủ Dũng Quốc Công, hoặc nói chính xác hơn là có giao tình với Ôn Thanh Chi, đều từ chối tới gọi hồn cho Ôn Thanh Miểu.
Quản gia đứng trước ánh mắt như muốn ăn thịt người của Ôn Hiếu Khanh, mồ hôi lạnh túa đầy lưng.
“Lão gia, tiểu nhân đã tới cầu xin hết các đại sư ấy rồi, nhưng ai nấy đều bảo có việc bận, không tiện tới đây.”
Nói là không tiện, thực chất chính là đang tỏ thái độ, là đứng về phía Ôn Thanh Chi.
Nhận ra điều đó, trong lòng Ôn Hiếu Khanh bùng lên một ngọn lửa không tên, thiêu đốt toàn thân bỏng rát, khó chịu.
“Hay! Hay lắm!” Ông nghiến răng ken két: “Thì ra cái họ Ôn của phủ Dũng Quốc Công này không phải họ Ôn của tổ tông nhà họ Ôn chúng ta! Mà là họ Ôn của riêng Ôn Thanh Chi!”
“Rầm!”
Ông đập mạnh xuống bàn, dọa quản gia giật bắn mình.
“Đi! Bẩm với lão phu nhân một tiếng, bảo biểu tiểu thư lập tức lên đường. Phủ Dũng Quốc Công chúng ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng, đường đường chính chính đón nàng vào cửa!”
Quản gia vội vàng nhận lệnh: “Vâng, lão gia!”
Liễu thị hoàn toàn không biết Ôn Hiếu Khanh đã nổi điên.
Bà đang ở trong khuê phòng cũ trước khi xuất giá, cùng Ôn Thanh Chi nhàn nhã thưởng thức những món bánh đang thịnh hành nhất kinh thành. Muốn thoải mái bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Bà chỉ chờ xem đến khi nào Ôn Hiếu Khanh chịu cúi mình, trực tiếp tới đón hai mẹ con về phủ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ ngồi chờ như vậy quá bị động. Thế là bà viết thư cho con trai cả và con trai út, kể hết mọi tủi thân của mình và Ôn Thanh Chi.
Riêng người con trai thứ hai thì bà tuyệt đối không dám gửi thư xúi giục.
...
Mặc Ngọc dò hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện rồi về kể lại cho Ôn Tam Kim.
“Tiểu thư, chuyện bên Tứ tiểu thư, chúng ta có quản không?”
Với Ôn Thanh Miểu, Mặc Ngọc vừa ghét vừa thương.
Ở nhà thì ngang ngược, đỏng đảnh. Người hầu trong phủ ai cũng nói vị Tứ tiểu thư này khó hầu hạ nhất.
Nhưng giờ xảy ra chuyện, lão gia chỉ mời đại phu. Không mời được đại sư, cũng không nghĩ cách khác nữa.
Mặc Ngọc kể: “Hôm nay ta đi theo Tứ tiểu thư trở về, trên đường có gặp một nhà đang đưa tang. Có lẽ vì còn nhỏ nên Tứ tiểu thư bị dọa sợ. Nàng cứ cảm thấy phía sau có thứ gì đó đang đuổi theo mình, cố gắng chạy một mạch về đến phủ rồi ngất đi.”
Ôn Tam Kim ngồi trong Đông viện.
Bên ngoài, rừng trúc xào xạc trong gió.
Nàng vừa ăn bữa tối nhà bếp đưa tới, vừa nghe Mặc Ngọc nói.
Từ khi Liễu thị không còn nắm quyền trong nhà, đồ ăn ở Đông viện tốt lên trông thấy. Ngay cả món bánh dương canh mềm mà nàng chỉ được ăn đúng một lần ngày mới về phủ, giờ nhà bếp cũng đều đặn mang tới hai miếng mỗi ngày.
Ôn Tam Kim nhấc mắt nhìn Mặc Ngọc. Nhìn ra sự mềm lòng trong mắt nàng, Tam Kim phất tay.
“Muội muội này của ta bị Liễu thị dạy hỏng rồi. Từ nhỏ thiếu tình thương của cha mẹ, Liễu thị lại nắm đúng điểm ấy nên muốn sai khiến thế nào thì sai khiến thế ấy. Để nó chịu khổ một chút, nhớ đời một chút cũng không phải chuyện xấu.”
Ăn xong, Ôn Tam Kim vui vẻ lấy năm mươi lượng bạc kiếm được hôm nay ra, lén bỏ vào chiếc hộp nhỏ đựng tiền riêng của mình.
Tên gã sai vặt hôm nay gặp mang trên người sát khí rất nặng, chủ nhân nhà hắn chắc đang bị thứ gì đó quấn lấy.
Nàng phải tranh thủ tối nay chuẩn bị thêm ít bùa chú, ngày mai còn kiếm thêm một món lớn nữa.
Tam Kim cầm bút vẽ bùa, vừa vẽ xong hai tờ thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.
“Ai thế?” Thanh Từ đi xem rồi quay về bẩm báo: “Tiểu thư, là tiểu thiếu gia.”
Trong phủ Dũng Quốc Công, người được gọi là tiểu thiếu gia chỉ có một. Đó là ngũ đệ Ôn Giang Trúc, từ nhỏ được lão thái thái nuôi bên cạnh, nâng niu như tròng mắt.
Nhớ tới dáng vẻ thằng bé được lão thái thái ôm trong lòng, Ôn Tam Kim ngạc nhiên.
“Hắn tới đây làm gì?”
Về phủ lâu như vậy, nàng còn chưa từng nói chuyện với đứa nhóc ấy.
Nàng dẫn Mặc Ngọc và Thanh Từ đi ra.
Vừa mở cổng viện, một bóng người tròn vo như quả pháo lập tức lao thẳng vào, nhắm ngay Ôn Tam Kim mà đâm tới.
Nhìn ra ý đồ của đối phương, nàng lập tức lách người sang một bên. Đứa nhỏ không kịp dừng lại ngã lăn xuống đất, mặt úp xuống như chó gặm bùn.
“Ngươi... ngươi...”
Thằng bé có đôi mắt và đôi lông mày rất giống Ôn Tam Kim.
Da trắng, người mũm mĩm, nhìn là biết được nuôi lớn trong nhung lụa. Lúc này ngã đau quá nên mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Hắn chỉ vào Ôn Tam Kim hồi lâu mà không nói nên lời. Ngược lại bà vú của Ôn Giang Trúc lại đổi sắc mặt trước.
Bà ta vội vàng chạy tới đỡ Ôn Giang Trúc dậy, rồi quay đầu nhìn Ôn Tam Kim với vẻ không vui.
“Đại tiểu thư, ngài tránh làm gì? Tiểu thiếu gia mới có 8 tuổi thôi, bị va một cái thì ngài có mất miếng thịt nào đâu? Ngài nhìn xem...”
Bà ta đau lòng tách bàn tay của Ôn Giang Trúc ra, đưa tới trước mặt Ôn Tam Kim. Trên lòng bàn tay mũm mĩm ấy chỉ có hai vệt trắng do cọ xuống đất, thế nhưng bà vú lại như trời sập tới nơi. Bà ta xuýt xoa không ngừng.
“Ngài nhìn đi! Bởi vì đại tiểu thư mà tiểu thiếu gia đã ngã thành thế này rồi!”