“Cái gì?” Mặc Ngọc và Thanh Từ nhìn nhau, rồi đồng loạt quay sang nhìn Ôn Tam Kim.
Ôn Tam Kim phẩy tay: “Chuyện của người khác không liên quan gì tới chúng ta. Ta nghe nói bên phố quẻ sư đông người bày sạp lắm, mau đi chiếm chỗ đẹp thôi!”
Nói rồi nàng dẫn theo Mặc Ngọc và Thanh Từ nghênh ngang rời đi.
Ôn Thanh Miểu mắt sưng húp, trừng theo bóng lưng nàng, bĩu môi.
Ban đầu nàng còn tưởng Ôn Tam Kim đã mở miệng an ủi mình thì ít nhất cũng sẽ nói thêm vài câu. Ai ngờ người này vừa nói xong đã quay lưng bỏ đi.
Ôn Thanh Miểu tức đến giậm chân. Đợi gặp được mẫu thân, nàng nhất định phải mách lẻo!
“Xe ngựa ta cần đâu rồi? Sao còn chưa mang tới!” Nàng cau mày bắt nạt ba vú bên cạnh.
Bà vú quay sang hỏi nha hoàn vừa từ hậu viện trở về: “Xe ngựa tiểu thư muốn đâu?”
Nha hoàn không muốn chọc vào lúc Ôn Thanh Miểu đang nổi nóng, nhưng vẫn phải cắn răng nói: “Quản gia nói, lão gia không cho tiểu thư đi tìm phu nhân...”
“Không cho? Dựa vào đâu mà không cho?”
Đôi mắt sưng như hạch đào của Ôn Thanh Miểu trợn tròn. “Mẫu thân ta về nhà ngoại rồi, đương nhiên ta phải đi theo chứ!”
Nha hoàn bị quát chỉ biết cúi gằm mặt, không dám hé răng.
“Bà vú...” Ôn Thanh Miểu kéo tay áo bà, muốn nhờ bà nghĩ cách.
Bà vú nhìn đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn, lại biết lão gia và phu nhân đều không mấy để tâm tới nàng, trong lòng càng thêm thương xót.
Nhưng bà chỉ là người hầu, không thể làm trái ý lão gia, đành nắm tay Ôn Thanh Miểu dịu giọng dỗ dành: “Tứ tiểu thư ngoan. Chắc phu nhân đi vội quá nên không kịp dẫn tiểu thư theo.”
“Hay là tiểu thư viết một bức thư cho phu nhân đi, lão nô sẽ sai người mang tới. Biết đâu ngày mai phu nhân sẽ cho người đến đón tiểu thư.”
Mắt Ôn Thanh Miểu sáng lên.
“Được!”
Nàng lập tức viết thư xong đưa cho bà vú.
Đêm qua bị giày vò cả đêm, nàng đã mệt đến mức mở mắt không nổi. Vừa nằm xuống giường liền ngủ say, đến khi tỉnh lại đã là buổi chiều.
Ôn Thanh Miểu ngồi ngẩn người trên giường một lúc, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thôi thúc khó tả.
Nàng rất muốn, rất muốn đi tìm mẫu thân.
Nhân lúc bà vú không có mặt, đám nha hoàn trong viện đều đang bận rộn, nàng lén lút chuồn ra ngoài. Vừa hay cửa hông của phủ đang mở.
Mắt nàng sáng rực, lập tức chạy vụt ra ngoài, men theo con đường tới nhà cữu cữu. Nàng từng theo mẫu thân đến đó không ít lần, nằm ở phường Thanh Liêm.
Nàng nhớ đường!
...
Bên kia, Ôn Tam Kim vốn nghĩ mình tới đã đủ sớm, ai ngờ trên phố quẻ sư đã kín người.
“Tiểu thư, hình như chúng ta không còn chỗ nữa rồi?”
Ôn Tam Kim cũng không lo lắng, lấy mấy đồng tiền ra gieo một quẻ rồi chỉ về phía đầu phố.
“Chúng ta bày ở đây đi!”
Tuy là đầu phố, nhưng rất ít người dựng sạp ở đó, rõ ràng không phải vị trí đẹp.
Thấy tiểu thư đã quyết, Mặc Ngọc và Thanh Từ đành bày đồ xuống.
Hai người đều có gương mặt ưa nhìn, sạp vừa dựng xong đã có người bị nhan sắc của họ thu hút mà bước tới.
“Các ngươi bán gì vậy? Sao lại bày sạp ở phố quẻ sư?”
Mặc Ngọc và Thanh Từ đều là nha hoàn được nuôi dạy trong nhà quyền quý, đứng trước dân thường vẫn có chút giữ ý.
Nhưng Ôn Tam Kim thì khác, nàng chen lên trước hai người, niềm nở nói: “Vị khách quan này, đã bày sạp ở phố quẻ sư thì đương nhiên là xem quẻ rồi! Có muốn gieo một quẻ không?”
“Xem quẻ?”
Người nọ để râu, mặc trường bào màu bạc xám. Chất vải không phải hạng thượng đẳng nhưng cũng chứng tỏ gia cảnh khá giả.
Ông ta mở quạt giấy ra, vừa phe phẩy vừa đánh giá Ôn Tam Kim từ trên xuống dưới.
Ánh mắt đầy vẻ khinh thường: “Ngươi á?”
Con nha đầu vừa đen vừa gầy này, nếu không phải quần áo còn khá ổn, ông ta đã tưởng là nha hoàn nhà ai rồi.
Nhìn kỹ lại thì ngũ quan cũng khá đẹp, chỉ tiếc quá gầy, lại quá đen.
Ôn Tam Kim cười lộ hàm răng trắng bóng.
“Đúng vậy, chính là ta. Sạp của ta khác người khác, không chuẩn, không lấy tiền.”
“Không chuẩn không lấy tiền? Ăn nói mạnh miệng thật đấy!” Người mặc trường bào bạc xám cười nhạt: “Ta ngày nào cũng dạo phố quẻ sư này, chưa từng nghe có quẻ sư nào dám nói mình xem quẻ nào cũng chuẩn cả!”
Ông ta lại nhìn gương mặt thanh tú của nàng rồi chép miệng.
“Nha đầu, ta khuyên ngươi đổi nghề đi. Người ta xem quẻ còn biết nói nước đôi, ngươi không hợp nghề này đâu.”
Tuy coi thường nàng, nhưng lời này lại là lời thật lòng.
Ôn Tam Kim không tức giận, nàng ngồi xuống sau sạp, chỉ mấy đồng tiền trên bàn.
“Khách quan là vị khách đầu tiên hôm nay của ta, ta giảm giá cho ngài. Ta không chỉ xem quẻ mà còn giúp ngài giải quyết phiền phức. Không chuẩn, không cần tiền.”
Người đàn ông nhướng mắt nhìn nàng, trong mắt hiện lên chút hứng thú.
“Vậy một quẻ bao nhiêu tiền?”
Ôn Tam Kim giơ một bàn tay lên, xòe đủ năm ngón.
“Năm mươi văn?” Ông ta thở phào, ngồi xuống đối diện: “Được, xem giúp ta một quẻ.”
“Là năm mươi lượng.”
“Năm mươi lượng?” Ông ta bật khỏi ghế như lò xo, phất tay áo định bỏ đi: “Nha đầu nhà ngươi sao không đi cướp luôn đi! Một quẻ năm mươi lượng! Ngươi có biết đồ tôn của Quốc sư bày sạp ở đây thu bao nhiêu không? Một quẻ mới có ba trăm lượng bạc thôi!”
“Ngươi là môn phái vô danh nào chui ra, dựa vào đâu mà đòi năm mươi lượng?”
Tiếng quát của ông ta lập tức kéo không ít người tụ lại, tất cả đều nhìn Ôn Tam Kim bằng ánh mắt trách cứ, thiếu điều chỉ thẳng mặt nàng mà mắng là kẻ lừa đảo.
Dù sao sạp của nàng không treo danh hiệu gì, cũng không biết xuất thân từ đâu, thậm chí còn không giống một quẻ sư, mọi người tự nhiên không nể nang gì.
Ôn Tam Kim không bận tâm tới ánh mắt xung quanh, nàng nhìn thẳng người đàn ông trước mặt.
“Dù sao không chuẩn không lấy tiền. Nếu ngài thấy ta là kẻ lừa đảo, đến lúc đó không trả bạc là được. Ngược lại, nếu có chuyện gì muốn biết, ngài có thể thử xem một quẻ.”
Người đàn ông cười lạnh, quay người định đi. Nhưng mới đi được vài bước lại quay trở về, đặt cây quạt xuống bàn: “Ngươi nói cũng có lý. Nếu vậy ta sẽ thử xem.”
Ông ta còn nhấn mạnh: “Mọi người đều đang nhìn đấy nhé. Không chuẩn không lấy tiền!”
“Được.” Ôn Tam Kim cười gật đầu: “Vậy khách quan muốn hỏi chuyện gì?”
Người đàn ông áo xám suy nghĩ một lát rồi nhìn nàng. Bắt gặp đôi mắt đen láy kia, ông ta bỗng nảy ra một ý.
“Thuở nhỏ nhà ta nghèo khó, mẫu thân sức khỏe yếu, chỉ sinh được ta và một muội muội. Đáng tiếc năm đó lễ hội Phổ Độ Thần Quân, mẫu thân dẫn muội muội đi chơi, muội muội sơ ý nên đi lạc mất.”
“Hiện giờ phụ thân ta đã qua đời nhiều năm. Mẫu thân cũng bệnh nặng nằm liệt giường, chẳng còn sống được bao lâu. Mẫu thân ta ngày ngày chịu đau đớn giày vò nhưng vẫn cố gắng cầm cự, chỉ vì muốn gặp muội muội ta một lần.”
Ông ta nhìn Ôn Tam Kim: “Ta muốn biết vị trí của tiểu muội.”
“Được.” Ôn Tam Kim đồng ý ngay.
Mặc Ngọc và Thanh Từ kinh ngạc nhìn nàng.
Đám người xem náo nhiệt xung quanh cũng xì xào bàn tán.
“Thế mà nhận luôn?”
“Nhận thì nhận thôi, ai biết có phải lừa đảo không!”
“Một con bé không tên tuổi mà cũng đòi tìm người thất lạc bao nhiêu năm, đúng là nói khoác!”
Mọi người bàn tán không ngớt, nhưng chẳng ai chịu rời đi.
Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Ôn Tam Kim nhẹ nhàng tung mấy đồng tiền lên.
Đồng tiền xoay vài vòng giữa không trung rồi cạch một tiếng rơi xuống mặt bàn.
Nhìn quẻ tượng xong, nàng lấy bản đồ kinh thành ra xem. Chẳng mấy chốc đã xác định được một nơi.
“Muội muội ngài ở phường Thanh Liêm. Đi theo ta.”
Nói xong nàng đứng dậy dẫn đường.
Người đàn ông áo xám cùng đám người xem đều ngơ ngác.
“Nhanh thế đã tính ra rồi sao? Mấy lão quẻ sư kia còn phải ngẫm nghĩ hồi lâu mới đoán được chút manh mối, nàng ta dựa vào cái gì chứ?”
“Phường Thanh Liêm xa như vậy. Không phải định nhân cơ hội bỏ trốn đấy chứ?”
“Người thất lạc bao nhiêu năm rồi, sao tìm được nữa!”
“Đi đi đi! Cứ đi theo xem là biết ngay!”
Người đàn ông áo xám do dự chốc lát rồi vẫn theo sau.
Đám người xem cũng lục tục kéo theo. Cả đoàn cùng hướng về phường Thanh Liêm cách đó không xa.
Ôn Tam Kim dẫn Mặc Ngọc và Thanh Từ tiến vào phường Thanh Liêm.
Chưa tới nơi ở của muội muội người đàn ông kia, nàng đã nhìn thấy Ôn Thanh Miểu đang đứng trước một phủ đệ quyền quý, gõ cửa liên tục.
Cô bé khóc đến mắt đỏ hoe bị chặn ngoài cánh cổng sơn son. Vừa khóc vừa đập cửa, trông đáng thương vô cùng.
“Nương! Cho ta vào đi! Ta đi bộ cả quãng đường dài mới tới được đây, chân đau lắm rồi. Cho ta vào đi, ta sẽ ngoan, sẽ không gây phiền phức đâu!”
“Nương...”
Nàng vừa khóc vừa gọi, quanh đó đã có vài người tò mò đứng xem.
Cánh cổng lớn bất ngờ hé mở một khe, một người đàn ông có vài phần giống Liễu thị bước ra, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Tiểu cữu cữu!”
Ôn Thanh Miểu mừng rỡ lao tới, nhưng lại bị ông ta đẩy ra. Thái độ của Liễu tiểu cữu không hề tốt đẹp, trong giọng còn lộ rõ vẻ chán ghét.
“Thanh Miểu, mẫu thân ngươi vẫn đang nổi giận. Người nhà bên phủ các ngươi, nàng không muốn gặp ai cả. Ngươi về đi. Nếu muốn gặp mẫu thân, bảo cha ngươi tự mình tới.”
“Nhưng tiểu cữu cữu, ta đi bộ rất lâu mới tới được đây. Ta muốn uống nước...”
Ôn Thanh Miểu cuống quýt giải thích, nhưng còn chưa nói hết câu, cánh cổng nặng nề đã đóng sầm ngay trước mặt nàng.