Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 34: Tam thúc

Trước Sau

break

“Tiểu cữu cữu!”

Ôn Thanh Miểu suýt không tránh kịp, thiếu chút nữa bị cánh cửa đập trúng sống mũi.

Nàng theo bản năng lùi lại hai bước, nào ngờ cổ chân bị trẹo, ngã phịch xuống đất. Mắt cá chân đau nhói, lòng bàn tay cũng bị trầy rách chảy máu.

“Đau quá...”

Cảm nhận cơn đau buốt từ mắt cá truyền tới, lại nhìn lòng bàn tay rướm máu, Ôn Thanh Miểu cúi đầu, nước mắt tí tách rơi xuống mặt đất.

Nàng ngồi đó nhìn bàn chân mình rất lâu. Hiếm hoi thay, lần này nàng không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ lau nước mắt, tập tễnh quay về theo đường cũ.

Bóng lưng nhỏ bé nhanh chóng khuất giữa dòng người, Ôn Tam Kim đứng nhìn từ đầu tới cuối, đám người đi theo sau nàng đương nhiên cũng chứng kiến tất cả.

“Ôi chao, nhìn quần áo đứa bé kia, chắc là tiểu thư nhà quyền quý nào đó nhỉ? Sao không có lấy một gia đinh đi theo?”

“Nhà này làm cữu cữu kiểu gì vậy? Đứa trẻ đã tìm tới tận nơi mà còn đuổi đi!”

“Có khi mẫu thân nàng bị bỏ rồi nên nhà ngoại không muốn nhận. Haiz, hóa ra nhà giàu cũng có chuyện như thế.”

Ôn Tam Kim khẽ gọi: “Mặc Ngọc.”

Mặc Ngọc hiểu ý, gật đầu rồi lặng lẽ bám theo Ôn Thanh Miểu.

Người đàn ông mặc trường bào màu bạc xám đứng cạnh Ôn Tam Kim. Từ lúc bước chân vào phường Thanh Liêm, trái tim vốn chẳng còn hy vọng của ông ta đã bắt đầu đập dữ dội.

Lúc trước nghe Ôn Tam Kim nhắc tới phường Thanh Liêm, ông ta không có phản ứng gì. Nhưng tới nơi mới phát hiện, đây chính là nơi muội muội ông ta thất lạc năm xưa. Chỉ là mấy chục năm trước, nơi này còn mang tên phường Thanh Thủy!

“Tiểu đại sư.” Ông ta đổi cách xưng hô, không nhịn được thúc giục: “Muội muội ta ở đâu? Mau dẫn ta đi tìm đi!”

Đám người theo xem náo nhiệt phía sau không nhận ra sự thay đổi trong thái độ của ông ta.

Đi bộ cả quãng đường dài như vậy mà vẫn chưa được xem điều muốn xem, ai nấy đều bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Đúng vậy, đừng kéo dài thời gian nữa.”

“Con bé đen gầy này có khi chẳng tính ra được gì, chỉ đang dắt chúng ta đi lòng vòng trong kinh thành thôi!”

“Ta thấy cũng giống thế...”

Ôn Tam Kim không phản bác, nàng cũng không tiếp tục đi về phía trước.

Chỉ đưa tay chỉ vào toà nhà nằm cạnh nhà mẹ đẻ của Liễu thị.

“Muội muội ngươi ở trong đó.”

Tòa nhà ấy lớn hơn nhà họ Liễu rất nhiều, bài trí cũng xa hoa hơn hẳn. Trên cổng treo một tấm biển đen viền vàng.

Hai chữ lớn hiện rõ: Ôn phủ.

Người đàn ông áo xám vội vàng lao tới định gõ cửa, nhưng bị Ôn Tam Kim kéo lại.

“Khoan đã.”

“Tiểu đại sư, còn đợi gì nữa!” Ông ta sốt ruột đến đỏ mắt: “Muội muội ta thất lạc bao nhiêu năm rồi, ta không chờ nổi nữa!”

Ôn Tam Kim liếc bộ quần áo khá tươm tất trên người ông ta: “Ngươi chắc với thân phận hiện giờ của mình, tới đòi người thì họ sẽ trả muội muội lại cho ngươi sao?”

Người đàn ông áo xám nhìn theo ánh mắt nàng, rồi lại nhìn cánh cổng nguy nga trước mặt, trái tim lập tức lạnh đi một nửa.

Ông ta ngây người nhìn phủ đệ, lý trí dần trở lại, trong lòng chua xót vô cùng.

Nếu muội muội thật sự ở trong phủ này, chỉ e đã bị bán thân làm nô tỳ từ lâu rồi.

Nghĩ đến ánh mắt không yên lòng của phụ thân trước lúc chết, người đàn ông trung niên lập tức đỏ hoe mắt.

“Vậy... Vậy ta phải đợi đến bao giờ?”

“Rất nhanh thôi.”

Ôn Tam Kim dẫn mọi người tới cửa sau của Ôn phủ, lặng lẽ nhìn cánh cửa đóng kín.

Chưa tới nửa tuần hương, cửa sau bất ngờ bị đẩy tung ra.

Hai gia đinh lực lưỡng kéo một người đầy máu me từ trong ra ngoài, thô bạo quăng xuống đất. Đi cùng họ còn có một phụ nhân béo mập, mặt mày đầy vẻ con buôn.

Mụ ta cười lấy lòng, nhưng ánh mắt nhìn người nằm dưới đất lại đầy ghét bỏ.

“Hai vị gia, người này sắp chết rồi, có cứu sống được cũng phải tốn không ít bạc. Cửa hàng nha hành của ta chỉ là mua bán nhỏ...”

“Biết rồi, sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu.”

Hai gia đinh được gọi là “gia” nên tâm trạng khá tốt.

“Mệnh lệnh của Tam gia nhà ta, người này ngươi cứ mang đi miễn phí. Sống hay chết từ nay không còn liên quan tới Ôn phủ nữa.”

Nghe không cần bỏ bạc mua người, mụ béo thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu cảm tạ.

Tiễn hai gia đinh đi rồi, nụ cười trên mặt mụ béo lập tức biến mất. Ánh mắt âm độc rơi xuống người đầy máu dưới đất, hung hăng nhổ một bãi nước bọt.

“Tiện nhân! Dám quyến rũ chủ tử, bị đánh chết cũng đáng đời!”

Mụ béo đang định gọi người kéo nữ nhân ấy tới bãi tha ma thì trước mặt bỗng xuất hiện một cô nương vừa đen vừa gầy.

Mụ béo nhíu mày khó hiểu. Nhưng khi nhìn thấy quần áo của Ôn Tam Kim, nhanh chóng đổi sang gương mặt tươi cười.

“Xin chào tiểu thư. Tiểu thư muốn mua nô tỳ sao? Chỗ ta có không ít hàng tốt...”

“Không cần giới thiệu.” Ôn Tam Kim chỉ người đang hấp hối dưới đất: “Ta muốn nàng.”

Muốn mua một người sắp chết?

Mắt mụ béo đảo liên tục, lại nhìn thấy người đàn ông áo xám đứng phía sau với vẻ mặt kỳ lạ. Trong đầu lập tức xoay chuyển đủ loại suy tính.

“Người này à...” Mụ nhiệt tình chào hàng: “Tiểu thư đừng nhìn nàng ta thế này, dung mạo trước kia rất đẹp. Từng là người trong phòng của quý nhân, nếu không phải...”

Mụ béo còn chưa nói hết, trước mặt đã xuất hiện một bàn tay nhỏ, trong lòng bàn tay là năm đồng tiền.

Ôn Tam Kim thản nhiên nói: “Ta mua nàng vì thấy sắp chết, có chút tác dụng. Nếu ngươi còn cố nâng giá, vậy tự mình tốn sức kéo người tới bãi tha ma đi.”

Mụ béo âm thầm bĩu môi, đang định mặc cả thêm, ai ngờ con bé đen gầy kia quay đầu bỏ đi thật.

Vừa đi vừa kéo người đàn ông áo xám theo.

“Một người sắp chết mà năm văn tiền ta còn thấy đắt. Hay chúng ta tới bãi tha ma xem thử, biết đâu lại nhặt được miễn phí một người.”

Mụ béo ban đầu còn tưởng họ đang trả giá, ai ngờ hai người thật sự đi rồi.

“Ấy ấy ấy! Tiểu thư đợi đã! Lão gia đợi đã!”

Thấy người dưới đất sắp tắt thở, mụ béo vội vàng chạy tới chặn lại.

“Được rồi được rồi! Năm văn thì năm văn! Hôm nay Vương bà tử ta cũng làm việc thiện, bán người này cho tiểu thư với giá năm văn!”

Nhận lấy năm đồng tiền Ôn Tam Kim đưa, mụ béo nhét ngay vào ngực rồi mới tò mò hỏi: “Không biết tiểu thư mua người này để làm gì?”

Mụ cười nịnh nọt.

“Người này từng là người trong phòng của Tam gia Ôn phủ, chọc giận Tam phu nhân nên mới bị ném ra ngoài. Tam gia Ôn phủ, tiểu thư biết chứ? Đó là em trai ruột cùng mẹ đẻ ra của Dũng Quốc Công đấy!”

Ôn Tam Kim: “...”

Vậy chẳng phải là Tam thúc của nàng sao?

Mụ béo tiếp tục: “Quý nhân bảo ta ném nàng vào bãi tha ma, tức là không muốn nàng sống nữa. Nếu tiểu thư chữa khỏi rồi lại để nàng ta xuất hiện trước mặt quý nhân thì...”

“Chuyện đó không cần lo, sẽ không liên lụy tới ngươi.” Ôn Tam Kim liếc mụ béo một cái: “Còn những chuyện khác, việc của quẻ xử, bớt hỏi thăm.”

Mụ béo cười gượng gật đầu, chỉ nghĩ nàng là con cháu nhà quẻ sư nào đó.

Mụ béo vừa đi khỏi, người đàn ông áo xám lập tức lao tới, gạt mái tóc dính máu trên mặt nữ nhân kia sang một bên.

Người dưới đất đã chỉ còn thoi thóp, nhưng gương mặt ấy lại giống hệt mẫu thân ông ta lúc còn trẻ.

“Trân Nương!” Ông ta òa khóc.

Chỉ nhìn một cái đã nhận ra đây chính là muội muội thất lạc nhiều năm của mình.

Đám người xem náo nhiệt nấp phía xa thấy phản ứng ấy liền biết việc tìm người đã thành công.

Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên.

“Trời đất! Tìm được thật rồi!”

“Con bé này nhìn vừa gầy vừa nhỏ, dung mạo cũng chẳng đặc biệt lắm, vậy mà thật sự là một vị quẻ sư!”

Phía sau đám đông có một gã sai vặt cũng tới xem náo nhiệt. Thấy Ôn Tam Kim thực sự tìm được người, mắt hắn sáng rực lên.

“Đại sư! Đại sư!” Hắn cố chen lên phía trước, cung kính chắp tay: “Chủ tử nhà ta gần đây đang tìm một vị đại sư có bản lĩnh. Không biết đại sư có thể tới trong phủ một chuyến được không?”

Ôn Tam Kim nhìn hắn, gật đầu rồi lại lắc đầu.

“Hôm nay muộn rồi, ngày mai đi. Ngày mai ngươi tới đầu phố quẻ sư tìm ta.”

Gã sai vặt mừng rỡ liên tục gật đầu: “Vâng vâng vâng! Đa tạ đại sư!”

Người đàn ông áo xám thuê một cỗ xe ngựa gần đó, bế muội muội bị thương nặng lên xe.

Sau đó cúi người thật sâu trước Ôn Tam Kim, rồi quỳ xuống dập đầu một cái.

“Lúc trước vô lễ với đại sư, là Phùng Ký có mắt không tròng. Đa tạ đại sư không chấp nhặt, giúp tiểu nhân tìm lại muội muội.”

“Đây là một trăm lượng ngân phiếu, là toàn bộ gia sản của tiểu tử. Xin đại sư nhận lấy.”

Ôn Tam Kim yên tâm thoải mái nhận lễ quỳ ấy. Ngay lúc đó, nàng cảm thấy có thứ gì đó tiến vào giữa mi tâm, ấm áp dễ chịu vô cùng.

Đối với hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng mà ông ta đưa, nàng chỉ lấy một tờ.

“Đã nói năm mươi lượng thì chỉ lấy năm mươi lượng. Muội muội ngươi còn cần chữa trị, nhanh đưa người tới y quán đi.”

Phùng Ký lại dập đầu một cái thật mạnh, rồi mới lên xe rời đi.

Ôn Tam Kim nhắc: “Chuyện của muội muội ngươi vẫn chưa kết thúc đâu. Nếu sau khi tỉnh lại có gì bất thường, nhớ tới phố quẻ sư tìm ta, ta sẽ lo tới cùng.”

Phùng Ký cảm động đến đỏ hoe mắt: “Đa tạ đại sư!”

Xe ngựa dần đi xa.

Đám người xem đã được chứng kiến điều mình muốn thấy, ai nấy đều muốn nhờ Ôn Tam Kim xem một quẻ.

Nhưng chỉ chớp mắt một cái, nàng đã biến mất không thấy bóng dáng.

Ôn Tam Kim nhảy từ trên tường xuống, dẫn theo Thanh Từ thong thả trở về Dũng Quốc phủ.

Vừa bước vào cửa, nàng đã nhận ra bầu không khí trong phủ có gì đó không ổn. Nha hoàn, gã sai vặt ai nấy đều nơm nớp lo sợ, không dám lớn tiếng.

Mặc Ngọc với sắc mặt nặng nề bước tới đón.

“Tiểu thư, Thanh Miểu tiểu thư xảy ra chuyện rồi.”

Ôn Tam Kim nhíu mày: “Chuyện gì?”

Mặc Ngọc hạ giọng: “Lão gia đã biết chuyện Tứ tiểu thư tới nhà họ Liễu rồi bị đuổi ra ngoài. Lão gia cho rằng chuyện Tứ tiểu thư gặp nạn là do nhà họ Liễu gây ra, hiện giờ đang nổi nóng ở sảnh ngoài.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương