Liễu thị vốn định nhân lúc đứng trước mặt lão gia mà rơi vài giọt nước mắt làm bộ tủi thân. Thế nhưng vừa ôm lấy thân người gầy đi trông thấy của Ôn Thanh Chi, nỗi đau giả vờ lập tức biến thành đau xót thật lòng.
“Đứa nhỏ này! Nương mới không ở bên con có hai ngày, sao con lại gầy đi nhiều thế này?”
Bà muốn kéo Ôn Thanh Chi ra nhìn cho kỹ, nhưng Ôn Thanh Chi lại khẽ lắc đầu, kín đáo kể sơ qua tình hình hiện giờ cho bà nghe.
Tối qua Bạch di nương chịu thiệt lớn như vậy, thế mà không nói hết sự thật với Ôn Hiếu Khanh.
Bà ta chỉ bảo con mèo của Ôn Thanh Chi chạy vào viện mình, làm mình hoảng sợ đến mức suýt sảy thai.
Chỉ vì chuyện ấy mà Ôn Hiếu Khanh đã nổi giận đùng đùng, dẫn theo quản gia xách xác con mèo tới tận nơi chất vấn.
Liễu thị tức đến đỏ cả mắt, quay đầu nhìn Ôn Hiếu Khanh.
“Lão gia có ý gì đây? Ông cho rằng Thanh Chi cố tình thả mèo vào viện của Bạch di nương để hại nàng ta sảy thai sao?”
“Lão gia, Thanh Chi là đứa trẻ do chính tay ông nhìn lớn lên. Con bé là người thế nào, không lẽ ông không rõ sao?”
“Chỉ vì một di nương mà ông lại đổ oan cho con be, sau này ông bảo con bé làm người trong phủ nhìn thế nào? Người ngoài sẽ nhìn con bé ra sao?”
“Liễu thị!” Ôn Hiếu Khanh lạnh giọng cắt ngang: “Thế nào gọi là chỉ vì một di nương?”
“Nếu bà thấy Bạch di nương thân phận thấp kém, vậy được, ta sẽ nâng nàng lên làm bình thê!”
“Cùng là con gái, bà quên trước đây mình đối xử với Tam Kim thế nào rồi sao? Hôm đó bà làm nhục con bé ngay trước cổng. Còn hôm nay ta chẳng qua chỉ nói vài câu trong phủ, vậy mà bà đã...”
“Nói đi nói lại vẫn là vì con bé sao chổi Ôn Tam Kim kia!”
Liễu thị đột nhiên quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu khiến Ôn Hiếu Khanh sửng sốt.
Hắn cau mày thật chặt: “Bà lại nổi điên cái gì nữa vậy?”
“Ta nổi điên?”
Liễu thị nhìn Ôn Hiếu Khanh đầy thất vọng. Gương mặt gầy gò tái nhợt đẫm nước mắt, trông yếu ớt như cành liễu trước gió.
“Lão gia, ông tự sờ ngực hỏi lòng mình xem. Ta gả cho ông bao nhiêu năm nay, không dám nói chưa từng mắc sai sót, nhưng cũng coi như đã làm tròn bổn phận rồi chứ?”
“Vậy mà ông đối xử với Thanh Chi thế nào? Chỉ vì một di nương mà ông khiến con bé mất mặt đến vậy? Thanh Chi từ nhỏ đã rời xa cha mẹ, theo Quốc sư học tập. Chuyện gì cũng cố làm cho tốt nhất là vì điều gì? Không phải là để mang chút vinh dự về cho Dũng Quốc phủ chúng ta sao?”
“Giờ thì hay rồi. Thanh Chi còn chưa lành hẳn vết thương, con gái ruột vừa trở về, chúng ta đã phải ép Thanh Chi chịu thiệt, đá con bé sang một bên rồi sao?”
Ôn Hiếu Khanh sửng sốt, trên mặt thoáng hiện vẻ áy náy.
“Đó là hai chuyện khác nhau.”
“Hai chuyện khác nhau cái gì! Ông rõ ràng thiên vị con nghiệt chủng Ôn Tam Kim kia!”
Nói xong, bà đưa tay lau nước mắt trên mặt rồi dứt khoát nói: “Được! Nếu lão gia không chứa nổi Thanh Chi nữa, vậy Thanh Chi sẽ theo ta về nhà mẹ đẻ!”
“Thanh Chi, đi! Nương đưa con về nhà đại cữu gia. Đã nhận con làm con gái thì ta tuyệt đối không để con chịu ấm ức như thế!”
“Liễu thị!” Ôn Hiếu Khanh trợn mắt kinh ngạc.
Ông không ngờ Liễu thị trước nay luôn dịu dàng nghe lời trước mặt mình lại có thể làm đến mức này.
Vì sĩ diện, ông không chịu đuổi theo. Quay sang thấy quản gia vẫn đứng ngây người bên cạnh, tay còn xách xác con mèo, tức giận đá một cái.
“Còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau đuổi theo!”
“Vâng, vâng!”
Quản gia vội vàng đuổi theo. Nhưng Liễu thị đã quyết tâm rời đi, hắn khuyên thế nào cũng vô ích.
Bị Liễu thị kéo lên xe ngựa, Ôn Thanh Chi cảm động nhìn mẹ mình, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.
“Nương, nương làm vậy... Cha có giận không?”
Vừa lên xe ngựa, Liễu thị đã lấy khăn lau nước mắt. Nụ cười rạng rỡ lập tức trở lại, không còn chút vẻ đau buồn nào lúc nãy.
Bà chọc nhẹ lên trán Ôn Thanh Chi.
“Con gái ngốc, nương đang dùng cách lùi một bước để kéo người ta lại gần thôi.”
Bà kiên nhẫn chỉ dạy con gái: “Cha con là người ham sắc đẹp. Tuy không có bản lĩnh gì lớn, nhưng vẫn còn chút lương tâm. Con là thể diện của Dũng Quốc phủ. Nương lấy lý do con chịu ấm ức để đưa con về nhà mẹ đẻ, ông ấy không những không giận mà còn thấy có lỗi với con.”
“Con cứ chờ xem. Không quá vài ngày nữa, cha con sẽ trực tiếp tới đón hai mẫu thân mình trở về.”
Ôn Thanh Chi vùi vào lòng Liễu thị, gọi: “Nương...”
Nhưng rất nhanh nàng lại nhớ tới tin tức mình nghe được mấy hôm trước, lập tức ngẩng đầu lên: “Nương, con nghe nói bên nhà ngoại của tổ mẫu muốn đưa biểu muội của cha tới phủ làm di nương. Nương bỏ đi như vậy, lỡ cha...”
“Ông ấy sẽ không đâu.” Liễu thị nói chắc như đinh đóng cột: “Bây giờ ông ấy đang thấy có lỗi với con. Nương đưa con về nhà mẹ đẻ vốn cũng vì chuyện của Bạch di nương. Trong lúc này ông ấy sao có thể nạp thêm di nương khác được?”
Bà nâng mặt Ôn Thanh Chi lên, nhìn đôi mày đôi mắt quen thuộc ấy, ánh mắt dịu dàng.
“Con ngoan. Nương làm ầm lên một trận như vậy, từ nay trong phủ cũng không còn ai dám tỏ thái độ với con nữa.”
“Nương...”
Ôn Thanh Chi yên tâm tựa vào lòng Liễu thị, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc này nàng mới có thời gian bình tĩnh suy nghĩ.
Thật kỳ lạ.
Bạch di nương vậy mà không chết. Rốt cuộc là ai đã âm thầm giúp bà ta?
Khi Ôn Tam Kim nghe tin Liễu thị đưa Ôn Thanh Chi về nhà mẹ đẻ thì đã là sau bữa sáng.
Nàng thấy tượng vàng nhỏ của mình vẫn còn quá nhỏ, định kiếm thêm tiền để làm một tượng lớn hơn.
Hôm nay nàng định dẫn theo Mặc Ngọc và Thanh Từ tới con phố chuyên dành cho quẻ sư để bày quầy xem quẻ.
Ba người vừa mang đồ đi ra ngoài thì từ xa đã thấy Ôn Thanh Miểu vừa khóc vừa chạy về phía cổng lớn.
Hai mắt nàng khóc đến đỏ hoe, sưng húp như quả đào. Trong tay còn ôm một bọc đồ nhỏ, vừa chạy vừa khóc.
Giữa đường ngã nhào một cái thật mạnh nhưng vẫn không chịu dừng lại, bò dậy rồi tiếp tục chạy.
Mấy nha hoàn và bà tử phía sau đuổi theo đến cuống cuồng.
“Tứ tiểu thư! Phu nhân với Thanh Chi tiểu thư đi xa rồi, ngài không đuổi kịp đâu!”
“Tứ tiểu thư, ngài muốn ăn gì, lão nô bảo nhà bếp làm cho ngài nhé!”
“Phu nhân chỉ đi vài hôm rồi sẽ về thôi!”
Ôn Thanh Miểu không nghe lọt tai câu nào, nàng vừa khóc vừa chạy. Cho đến khi tận mắt nhìn thấy trước cổng phủ thật sự không còn ai, mẫu thân thật sự đã dẫn Thanh Chi tỷ tỷ đi rồi, nàng mới bật khóc.
“Lúc nào cũng vậy! Lúc nào cũng vậy hết!”
“Mỗi lần ra ngoài, mẫu thân chỉ dẫn theo Thanh Chi tỷ tỷ thôi! Tổ mẫu thương đệ đệ, cha coi trọng đại ca với nhị ca.”
“Chỉ có ta... Chỉ có ta là không ai thương cả!”
Đám nha hoàn và bà tử cuối cùng cũng đuổi kịp, vội vàng ôm lấy nàng rồi dỗ dành đủ điều.
Nào là: “Phu nhân thương Tứ tiểu thư nhất.”
“Phu nhân có việc nên mới thế.”
“Trong nhà người được yêu thương nhất chính là Tứ tiểu thư.”
Nhưng mặc kệ cho mọi người dỗ thế nào, Ôn Thanh Miểu vẫn khóc đến nghẹn cả hơi, khuôn mặt đỏ bừng.
Ôn Tam Kim đứng cách đó không xa, nhìn cô bé được mọi người vây quanh dỗ dành, nàng chợt nhận ra.
Muội muội này của mình cũng chỉ mới mười tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Nàng đi tới, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Ôn Thanh Miểu rồi an ủi: “Khóc cái gì mà khóc. Ít ra ngươi còn sống sung sướng hơn chục năm nay.”
“Ta mới về nhà được mấy ngày, ngày nào cũng bị nhằm vào. So ra như thế, trong lòng có dễ chịu hơn chút nào không?”
“Ai giống ngươi chứ!”
Ôn Thanh Miểu không những không cảm kích mà còn tức giận trừng mắt nhìn nàng.
“Ta là người được mẫu thân nuôi lớn, làm sao giống tên ăn mày như ngươi được!”
“Ngươi còn cười được nữa, đều tại ngươi! Đều tại ngươi hết! Chính vì ngươi mà mẫu thân mới tức giận bỏ về nhà ngoại!”
Ôn Tam Kim: “...”
Được rồi, lại là lỗi của nàng.
Nàng trợn mắt một cái rồi xoay người bỏ đi.
Khi bước ra khỏi cổng, phía sau vẫn vang lên tiếng Ôn Thanh Miểu vừa khóc vừa đòi chuẩn bị xe ngựa để đuổi theo mẫu thân về nhà ngoại.
Ôn Tam Kim liếc nhìn luồng khí đen quanh người Ôn Thanh Miểu đột nhiên đậm lên rất nhiều, nhưng không nói gì.
Thanh Từ lớn tuổi hơn một chút, thấy một cô bé như Ôn Thanh Miểu khóc đến quá đáng thương, nàng không nhịn được ghé sát tai Ôn Tam Kim thì thầm: “Ta cứ tưởng phu nhân chỉ nhằm vào tiểu thư thôi, ai ngờ phu nhân thật sự chỉ thiên vị mỗi Thanh Chi tiểu thư.”
“Tứ tiểu thư muốn sang đó còn phải tự mình đuổi theo. Phu nhân đến đón cũng không thèm đón nàng ấy nữa...”
Mặc Ngọc lập tức lườm nàng một cái, ra hiệu đừng nói bậy.
Nhưng Ôn Tam Kim chỉ cười.
“Ôn Thanh Miểu có tới đó cũng vô ích thôi. Liễu thị sẽ không cho nó bước vào cửa đâu.”