Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 31: Nạp thêm vài di nương cho lão gia

Trước Sau

break

Ôn Thanh Chi ngồi trên giường, sắc mặt thay đổi liên tục, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng trở lại bình thường.

Nàng đưa tay ra, Quế Lan vội vàng đỡ lấy tay nàng, dìu nàng xuống giường.

Ôn Thanh Chi lên tiếng: “Nhanh, thoa phấn cho mặt ta trắng thêm chút nữa, môi cũng tô nhạt đi.”

Quế Lan nhanh chóng hiểu ý, vội mở ngăn kéo nhỏ trên bàn trang điểm lấy hộp phấn ra.

Trong lúc Quế Lan giúp nàng đánh phấn, Ôn Thanh Chi cũng tiện hỏi thăm tình hình trong lúc mình hôn mê.

Quế Lan bĩu môi: “Không biết Bạch di nương gặp vận may gì, nghe nói vừa hay có một vị đại sư đi ngang qua cứu được bà ta. Không những giữ được mạng, mà cả đứa bé trong bụng cũng bình an.”

Nói đến đây, Quế Lan càng thêm khó chịu.

“Tiểu thư chính là quá mềm lòng, nếu không thì làm gì còn cơ hội cho bà ta sống sót. Vậy mà Bạch di nương không những không biết ơn, còn dám lừa lão gia, bảo rằng tối qua bị Tuyết Vân dọa sợ đến suýt sảy thai, cầu xin lão gia làm chủ cho mình nữa chứ!”

Tuyết Vân chính là con mèo con màu trắng bị mổ phanh bụng.

Ôn Thanh Chi day trán. Nàng chỉ cảm thấy từ khi Ôn Tam Kim xuất hiện, mọi việc của mình đều không thuận lợi. Mới ngắn ngủi vài ngày, nàng đã bị phản lại hai lần.

Nàng nhíu mày hỏi: “Bên phía mẫu thân ta thế nào rồi? Bạch di nương xảy ra chuyện, quyền quản gia chắc đã được giao lại cho mẫu thân ta rồi chứ?”

Quế Lan gật đầu: “Tiểu thư đoán không sai. Nô tỳ đã sai người sang viện của lão phu nhân dò hỏi, nghe nói lão phu nhân đã định thả phu nhân ra khỏi từ đường rồi.”

 “Vậy thì tối qua cũng không uổng công.” Nàng quay sang dặn một nha hoàn tâm phúc khác: “Quế Hương, đi tìm mẫu thân ta tới đây.”

“Vâng.”

Liễu thị nhận được lời truyền của lão phu nhân thì vô cùng đắc ý.

Bà ta quỳ ngay ngắn trên đệm hương bồ, bởi vì bị nhốt hai ngày nên hai má hơi hóp lại, trông có phần tiều tụy, nhưng cái miệng vẫn không chịu nhường ai.

“Làm phiền ma ma nhắn với nương giúp ta, ta đã bị con bé Tam Kim làm cho đau lòng tột cùng, trong người cũng không khỏe. Ta thật sự không hiểu dạy dỗ con gái mình thì có gì sai. Ta còn chưa suy ngẫm ra điều gì trong từ đường này, e là không thể nhận lại việc quản gia được.”

Lão ma ma nghe những lời làm bộ làm tịch ấy thì lạnh nhạt nhếch môi.

“Ý của phu nhân là nói, ngài cho rằng mình không sai khi gây khó xử cho Tam Kim tiểu thư trước cổng, còn lão phu nhân cũng không nên phạt ngài vào từ đường suy ngẫm hay sao?”

Nghe ra sự lạnh nhạt trong lời nói ấy, Liễu thị hơi cúi đầu, thái độ cũng dịu xuống đôi chút.

“Con dâu nào dám bàn tán nương sau lưng. Nếu nương đã bảo con dâu phạt quỳ, con dâu xem như cầu phúc cho nương vậy.”

Nhưng trong lòng vẫn không hề thấy mình sai.

“Chẳng qua việc quản gia này...” Liễu thị lại bày ra vẻ tủi thân: “Nếu nương thấy con dâu làm không tốt thì con dâu nào dám nhận. Vất vả nương tìm người giỏi hơn đi.”

Liễu thị tin chắc trong Dũng Quốc phủ, ngoài mình ra không còn ai đủ sức cầm quyền quản gia. Cho nên bà ta cố ý làm khó bà già kia một cú.

Ai ngờ lão ma ma lại bật cười: “Lão nô hiểu ý phu nhân rồi, sẽ về bẩm lại với lão phu nhân.”

“Vừa hay cháu gái bên nhà mẹ đẻ của lão phu nhân trước đó không lâu mới góa chồng, nghe nói là người rất giỏi quán xuyến việc nhà. Lão phu nhân vẫn luôn muốn lão gia nạp vị biểu tiểu thư ấy vào phủ để giúp quản gia.”

“Bây giờ phu nhân đã đồng ý, lão nô sẽ lập tức về báo lại, để lão phu nhân mau chóng viết thư gọi người vào kinh.”

Liễu thị: “!!!”

“Chờ đã! Ma ma chờ đã!”

Thấy lão ma ma quay người định đi, Liễu thị không còn tâm trí làm giá nữa. Bà ta vội đứng dậy kéo người lại, gượng cười hai tiếng.

“Ma ma đừng vội mà. Ngài vừa mới nói, nương muốn ta tiếp tục quản gia sao? Ay, nương đã rộng lòng không phạt ta nữa, ta sao có thể không biết điều chứ.”

“Cũng sắp đến ngày Tùng ca nhi tham gia khoa cử rồi, ngài bảo nương cứ yên tâm, ta nhất định sẽ quán xuyến Dũng Quốc phủ thật tốt.”

Lão ma ma buồn cười: “Phu nhân vừa rồi không phải còn nói bị Tam Kim tiểu thư làm cho đau lòng tột cùng, trong người cũng không khỏe sao?”

Liễu thị thầm mắng bà già này một trận trong bụng, ngoài mặt vẫn phải cười: “Tam Kim từ nhỏ không lớn lên ở kinh thành nên không hiểu quy củ, nhưng ta là mẫu thân, sao lại chấp nhặt với con bé được chứ? Hôm trước dạy dỗ nó trước cổng, người làm mẫu thân như ta là không đúng.”

“Phiền ma ma nhắn với nương một tiếng, làm nương cứ yên tâm. Sau này ta sẽ dạy bảo Tam Kim thật tốt, không nóng nảy như lần trước nữa. Còn những việc khác trong phủ, xin nương cũng đừng lo. Ta sẽ để mắt tới cẩn thận.”

Lão ma ma nhìn Liễu thị đang cười tươi rói, khóe môi cũng cong lên nhàn nhạt.

“Nếu đã vậy, lão nô xin về bẩm lại với lão phu nhân.”

Đi được hai bước, lão ma ma như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Liễu thị.

“À đúng rồi. Lão phu nhân bảo lão nô nhắc phu nhân, nhất định phải chăm sóc Bạch di nương thật chu đáo. Nếu thai này của Bạch di nương xảy ra chuyện gì, vậy chỉ có thể nói là phu nhân quản việc nhà không tốt. Đến lúc đó chi bằng để lão gia nạp thêm vài di nương, kiểu gì cũng chọn được một hai người có năng lực quản gia.”

Liễu thị: “...”

Bạch di nương không chết? Ngay cả đứa bé trong bụng cũng giữ được?

Sắc mặt Liễu thị cực kỳ khó coi. Bà ta phải dùng sức siết chặt khăn tay mới giữ nổi vẻ bình tĩnh trên mặt.

Đợi lão ma ma đi khuất, Liễu thị không nhịn được nữa, quay đầu tát mạnh vào mặt Hạnh Nhi.

“Đồ vô dụng! Không phải ngươi nói Bạch di nương chết rồi sao?”

“Vậy giờ nàng ta sống lại kiểu gì? Còn cái nghiệt chủng trong bụng là thế nào?”

Hạnh Nhi lập tức quỳ sụp xuống đất, mặt sưng đỏ, liên tục dập đầu.

“Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng!” Hạnh Nhi ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe: “Nô tỳ nghe người cài trong viện của Bạch di nương báo lại rằng tối qua tình hình của bà ta rất nghiêm trọng. Bụng lớn lên một cách kỳ lạ, bà đỡ với đại phu đều bó tay, lần lượt bỏ đi. Sau đó Bạch di nương đau đến mức không kêu nổi nữa.”

“Đám nha hoàn và gã sai vặt thấy bà ta không cứu nổi nên muốn lấy lòng phu nhân. Dù lão ma ma bên cạnh Bạch di nương có sai bảo thế nào cũng không ai chịu động đậy.”

“Sau đó con gái của Bạch di nương còn chạy đi cầu xin Thanh Chi tiểu thư, nhưng Thanh Chi tiểu thư cũng không giúp.”

“Trong tình cảnh đó, Bạch di nương vốn dĩ không thể nào sống nổi...”

“Cho nên...” Liễu thị trừng mắt nhìn Hạnh Nhi: “Ý ngươi là không có ai tận mắt nhìn thấy Bạch di nương tắt thở?”

Hạnh Nhi hoảng loạn: “Nô tỳ...”

“Đồ ngu!” Liễu thị đạp mạnh vào ngực nàng ta.

Hạnh Nhi phun ra một ngụm máu, nhưng vẫn không dám nằm yên, cố nhịn đau bò dậy rồi liên tục dập đầu.

“Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng!”

Liễu thị đang định nổi trận lôi đình thì Dương ma ma hớt hải chạy tới.

“Phu nhân! Có chuyện rồi!” Bà ta ghé sát tai Liễu thị nói nhỏ: “Tối qua Thanh Chi tiểu thư đột nhiên ngất xỉu, để lại sơ hở bên phía Bạch di nương. Sáng nay Bạch di nương đã khóc lóc tố với lão gia, lão gia cầm vật chứng đi tìm Thanh Chi tiểu thư rồi!”

“Cái gì?”

Sắc mặt Liễu thị lập tức biến đổi. Bà ta không còn tâm trí xử lý Hạnh Nhi nữa, vội vàng chạy về phía viện của Ôn Thanh Chi.

Trên đường đi, bà ta không ngừng chửi rủa Ôn Hiếu Khanh trong lòng.

Lão già đáng chết này!

Bà ta vốn tưởng ông ta cưới Bạch di nương về chỉ để bù đắp tiếc nuối thời trẻ. Không ngờ ông ta lại sẵn lòng vì Bạch di nương mà đi chất vấn Thanh Chi.

Thanh Chi chính là chỗ dựa lớn nhất của Dũng Quốc phủ cơ mà!

Liễu thị vội vã chạy tới viện của Ôn Thanh Chi.

Vừa bước vào, bà ta đã thấy Ôn Thanh Chi sắc mặt trắng bệch, thân hình chao đảo như sắp ngã, đang lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhìn thấy Liễu thị, mắt nàng lập tức sáng lên. Nàng vừa khóc vừa chạy tới, ôm chầm lấy Liễu thị.

“Nương!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương