Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 30: Ly tâm

Trước Sau

break

Mặc Ngọc vừa mở cửa ra, một bóng người tóc tai rũ rượi đã lao thẳng vào trong. Nàng giật mình suýt nữa rút đao.

Đúng lúc một tia chớp xé ngang bầu trời, nàng mới nhìn rõ người trước mặt. Thì ra là Vương Liên Phù, đứa con gái mà Bạch di nương sinh trước khi vào phủ.

Mặc Ngọc nhíu mày.

“Phù tiểu thư, ngài đây là...”

Vương Liên Phù vừa nhìn thấy Ôn Tam Kim bước ra khỏi phòng đã lập tức chạy tới. Nàng không nói hai lời, quỳ xuống định dập đầu, nhưng được Ôn Tam Kim nhanh tay đỡ lại.

“Khoan quỳ đã. Mau dẫn ta đi gặp mẹ ngươi. Nếu còn chậm trễ thì thật sự sẽ xảy ra chuyện.”

Vương Liên Phù nghe vậy liền kinh ngạc trợn tròn mắt.

Nàng ấy... đã biết từ trước rồi sao?

Nghĩ tới thái độ khinh thường của mẫu thân mình đối với vị đại tiểu thư này, nàng lo lắng nuốt một ngụm nước bọt.

May mà mẫu thân nàng còn biết giữ thể diện, chưa từng nói lời khó nghe nào. Nếu không hôm nay e rằng thật sự hết đường cứu chữa rồi.

Vương Liên Phù không nói một lời đã định lao thẳng vào màn mưa, Ôn Tam Kim nhìn vậy liền kéo nàng lại. Trên gương mặt lúc nào cũng mang nụ cười ngây ngô ấy hiện lên chút bất lực.

“Cầm ô đi. Cũng chưa đến mức gấp như thế đâu.”

Nói rồi, Mặc Ngọc đưa cho Vương Liên Phù một chiếc ô.

Mấy người vội vàng che ô đi về phía viện của Bạch di nương. Bước chân gấp gáp giẫm xuống mặt đất, bắn tung toé từng mảng nước lớn.

Còn chưa bước vào viện, từ xa Ôn Tam Kim đã nhìn thấy cả khoảng sân bị khí đen bao phủ.

Trên nóc nhà của Bạch di nương có một con mèo đen mắt đỏ đang đứng đó. Đôi mắt dựng thẳng đỏ như máu của nó chăm chăm nhìn về phía bọn họ.

Dường như cảm nhận được hơi thở trên người Ôn Tam Kim, con mèo đen đột nhiên phát ra một tiếng kêu vừa thê lương vừa sợ hãi. Toàn thân nó dựng đứng lông lên, sương đen quanh người quay cuồng.

Nó liên tục kêu gào mấy tiếng như đang đe dọa, nhưng Ôn Tam Kim không hề chậm lại bước chân.

Mấy người sắp tiến vào sân, con mèo đen liền hạ thấp nửa thân trước, cong cao phần thân sau, rồi bật mạnh bốn chân lao tới.

Ôn Tam Kim không định dây dưa với nó.

Một tay nàng ôm tượng vàng nhỏ, tay còn lại thuận miệng cắn rách đầu ngón tay trỏ. Một giọt máu lập tức bắn về phía con mèo đen.

Giọt máu lẫn trong màn mưa, cực kỳ khó nhận ra. Con mèo đen thậm chí còn không né tránh, giọt máu đó bay thẳng vào giữa trán nó.

“Meo meo...”

Tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên, bước chân của Vương Liên Phù khựng lại. Nàng hình như lại nghe thấy tiếng mèo kêu.

Chẳng lẽ mẫu thân nàng...

“Còn đứng ngây ra đó làm gì!”

Sau lưng nàng bất ngờ bị đẩy mạnh một cái, Ôn Tam Kim bước chân vội vàng.

“Nhanh lên. Mẹ ngươi bị thứ đó ký sinh quá lâu rồi. Nếu còn chậm nữa, đứa bé trong bụng bà ấy sẽ không giữ được đâu.”

Vừa nói, nàng vừa bước vào phòng trước. Vương Liên Phù lau nước mưa trên mặt, cố bình tĩnh rồi cũng đi theo.

“Đại tiểu thư, ta cần làm gì?”

Ôn Tam Kim đưa cho nàng một chiếc bát sứ mẻ miệng: “Rạch tay đi, nhỏ máu vào đây. Không cần nhiều, đầy đáy bát là đủ.”

Vương Liên Phù không chần chừ, tiện tay cầm chiếc kéo dùng để đỡ đẻ bên cạnh, rạch mạnh một đường vào lòng bàn tay mình. Máu tí tách nhỏ xuống bát.

Nhìn động tác dứt khoát gọn gàng của nàng, Ôn Tam Kim không khỏi nhướng mày.

Vết cắt sâu đến vậy mà xuống tay không hề do dự, cũng là một người có bản lĩnh.

Có máu của người thân rồi, Ôn Tam Kim đặt tượng vàng nhỏ sang một bên, nhanh chóng dùng máu vẽ bùa.

Sau khi vẽ xong mấy lá bùa, nàng bảo Mặc Ngọc và Thanh Từ ra ngoài canh giữ.

“Dán mấy lá bùa này vào bốn góc sân. Nếu lát nữa thấy mèo trong sân, lập tức bắt lại cho ta.”

“Vâng!” Mặc Ngọc và Thanh Từ đi ra ngoài.

Ôn Tam Kim nhìn Bạch di nương đang nằm trên giường, cái bụng phình lớn gần bằng nửa người, rồi lại nhìn cô nương đứng bên cạnh đang ướt sũng từ đầu đến chân.

Giọng nàng mềm đi đôi chút.

“Lát nữa cảnh tượng có thể sẽ hơi đáng sợ. Hay ngươi ra ngoài chờ đi?”

Vương Liên Phù lắc đầu, ánh mắt nàng chăm chú nhìn gương mặt của mẹ mình.

“Không. Ta muốn ở đây trông nương.”

Ôn Tam Kim không khuyên nữa. Nàng đặt tượng vàng nhỏ lên bụng Bạch di nương, hai tay nhanh chóng kết ấn.

Tượng vàng nhỏ đột nhiên tỏa sáng lên, ánh sáng vàng chiếu xuống người. Vương Liên Phù chỉ cảm thấy vết thương trên người mình cũng dịu đi đôi chút.

Ngay lúc nàng đang đắm mình trong ánh sáng vàng ấy, gần như muốn nhắm mắt lại, tiếng mèo kêu lại vang lên.

Một sinh vật không rõ là mèo hay người chậm rãi nổi lên từ cái bụng tím đen của Bạch di nương.

Hình dáng của nó hiện rõ mồn một. Đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai người bên ngoài qua lớp da bụng.

Nó dường như muốn lao tới vồ lấy bọn họ, nhưng bị ánh sáng vàng trên đỉnh đầu áp chế, chỉ có thể mắc kẹt trong bụng Bạch di nương, bồn chồn gào thét.

Ôn Tam Kim lập tức nhận ra thứ đó là gì, miêu nãi dạ. Nghe tên có vẻ hiền lành vô hại, nhưng thực chất là oán linh được tạo thành từ hàng trăm con mèo chết oan tụ lại.

Loại tà vật này rất thích mượn cơ thể phụ nữ mang thai để sinh ra đời.

Nàng rút ra một con dao, bôi máu của mình và máu của Vương Liên Phù lên lưỡi dao rồi khẽ nói với con mèo bên trong bụng: “Tự mình chui ra hay để ta moi ngươi ra? Nếu để ta tự tay moi ra, ngươi sẽ phải chịu không ít khổ sở đấy.”

Mèo linh không phục, nhe nanh múa vuốt với nàng, ánh mắt rất hung dữ.

Ánh mắt Ôn Tam Kim lạnh xuống.

“Không tin à? Được, vậy ta sẽ cho ngươi tin.”

Nàng giơ dao lên, đâm mạnh về phía bụng của Bạch di nương.

“Đừng!”

Vương Liên Phù sợ đến mức muốn nứt cả khóe mắt, vội vươn tay định cản lại, nhưng một con mèo đen toàn thân quấn đầy khí đen đã chui ra khỏi bụng Bạch di nương trước một bước.

Nó kêu lên một tiếng thảm thiết rồi lao vọt ra ngoài cửa sổ.

Mặc Ngọc và Thanh Từ đang canh ở bên ngoài lập tức đuổi theo bắt mèo.

“Nhanh lên! Nó ở bên này!”

“Nó không chạy ra ngoài được đâu! Ngươi chặn bên kia đi!”

Chẳng mấy chốc bên ngoài đã vang lên tiếng mèo kêu giận dữ.

Vương Liên Phù nơm nớp lo sợ quay đầu nhìn mẫu thân mình, cái bụng to đến đáng sợ ấy đang nhỏ dần với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

“Tiểu thư! Chúng ta bắt được mèo rồi!” Mặc Ngọc và Thanh Từ gõ cửa báo cáo.

Ôn Tam Kim lấy một lá bùa trong túi ra, dán thẳng lên đầu con mèo đen.

Con mèo đen còn chưa kịp kêu lên, ngay khoảnh khắc bị lá bùa chạm vào, toàn thân đã mềm nhũn, biến thành một con mèo con trắng muốt.

Mặc Ngọc khẽ “ủa” một tiếng, cúi xuống nhìn kỹ mới phát hiện trên bụng con mèo con có một vết thương rất sâu, sâu đến mức đã lộ cả nội tạng bên trong.

Ôn Tam Kim nói: “Giữ lại con mèo này. Đợi Bạch di nương tỉnh lại thì giao cho bà ấy.”

Vương Liên Phù nhìn cảnh tượng quái dị trước mắt, nhận ra con mèo này chính là con mèo được nuôi trong viện của Ôn Thanh Chi. Nàng vô thức siết chặt nắm tay, nhưng không hỏi gì.

Nàng quay đầu nhìn lại mẫu thân, bụng của mẫu thân đã trở lại trắng trẻo phẳng phiu như trước. Gương mặt bà yên bình như đang ngủ.

Chỉ có vết thương trên đầu gối vì quỳ dập đầu cùng mùi máu tanh ngập trong phòng mới nhắc nhở nàng rằng, mọi chuyện xảy ra đêm nay tuyệt đối không phải một giấc mơ.

...

Trong viện của Ôn Thanh Chi.

Quế Lan bưng một bát trà gừng nóng bước vào, kể lại mọi chuyện vừa xảy ra bên ngoài cho tiểu thư nhà mình nghe.

Ôn Thanh Chi đặt bút xuống, hơi gật đầu.

“Ta biết rồi.” Nàng nhận lấy chén trà từ tay Quế Lan, tao nhã nhấp một ngụm.

Quế Lan cười nhắc nhở: “Tiểu thư, trời đã khuya rồi, nên nghỉ sớm thôi.”

Ôn Thanh Chi vừa định gật đầu thì đột nhiên cảm thấy ngũ tạng lục phủ đau nhói. Bên tai thoáng vang lên tiếng mèo kêu thê lương, nàng há miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Chiếc chén trà tuột khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Ôn Thanh Chi trợn trắng mắt rồi ngã gục xuống, máu vẫn không ngừng trào ra từ miệng.

Quế Lan sợ đến tái mét mặt: “Tiểu thư!”

Cùng lúc đó, tại phủ Tướng quân.

Tề Nguyên Huy đang chăm chú vẽ bùa cũng đột nhiên cảm thấy ngực đau nhói.

Hắn cũng phun ra một ngụm máu đen rồi lập tức ngất lịm.

Ôn Thanh Chi hôn mê từ đêm hôm đó cho đến tận giữa trưa ngày hôm sau. Vừa mở mắt ra, nàng đã thấy Quế Lan mắt đỏ hoe đứng bên cạnh.

“Quế Lan...”

“Tiểu thư!”

Quế Lan vội lau nước mắt, cũng không nói gì khác, chỉ nhanh chóng nháy mắt ra hiệu về phía cửa.

“Tiểu thư, lão gia đang ở ngoài, sắc mặt cực kỳ khó coi. Trong tay còn xách theo... Con mèo nuôi trong viện chúng ta. Sợ là tới đòi lời giải thích.”

Nghe nhắc tới con mèo, sắc mặt Ôn Thanh Chi lập tức thay đổi.

Hỏng rồi! Tối qua nàng ngất quá đột ngột, căn bản không kịp xử lý con mèo kia!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương