Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 27: Phải biết dùng đầu mà nghĩ

Trước Sau

break

Thấy Tề Nguyên Huy đi đâu cũng che chở Ôn Thanh Chi, hai người sánh vai như đôi trai tài gái sắc bước vào tửu lầu, bàn tay buông thõng bên người của Sở Thi Dao nắm chặt.

Môi nàng run lên, quay người định xuống lầu nhưng bị Ôn Tam Kim kéo lại. Ôn Tam Kim hỏi: “Ngươi đi làm gì?”

Sở Thi Dao mặt đầy nước mắt: “Đương nhiên phải xuống hỏi cho ra lẽ! Tề Nguyên Huy rõ ràng đã đính hôn, Ôn Thanh Chi lại còn thân cận với các hoàng tử trong cung, vậy mà hai người họ không biết giữ khoảng cách, thật là trơ trẽn!”

“Ôn Thanh Chi trơ trẽn!”

Ôn Tam Kim liếc nhìn khí đen quanh người Sở Thi Dao. Có lẽ Hà thị và Sở Thừa Vọng đã làm theo lời nàng nói, cúng bái tượng đất. Hôm nay khí đen trên người Sở Thi Dao đã nhạt đi nhiều, dần lộ ra sắc hồng vốn có.

Chỉ là Sở Thi Dao bị thứ kia bám trên người ảnh hưởng quá lâu, muốn trừ sạch, vẫn phải đợi thêm thời gian.

Ôn Tam Kim chống cằm, buồn cười nhìn Sở Thi Dao: “Người ta nói, một bàn tay không vỗ ra tiếng. Nếu Tề Nguyên Huy không muốn thì Ôn Thanh Chi ép hắn đến được sao? Hơn nữa ta thấy hắn, rõ ràng là vô cùng vui lòng.”

Sở Thi Dao tủi thân: “Ngươi bênh Ôn Thanh Chi nữa? Nàng ta cướp mất cuộc sống của ngươi nhiều năm qua, chẳng phải ngươi nên ghét nàng ta sao? Với lại Nguyên Huy là bị nàng ta lừa, chứ đâu phải tự nguyện!”

Sở Thi Dao nheo mắt, ác ý suy đoán: “Ôn Thanh Chi là đệ tử được Quốc sư thương nhất, chắc là Quốc sư đã cho nàng ta thứ gì đó, nên nàng ta mới mê hoặc được Nguyên Huy!”

Ôn Tam Kim đầu đầy dấu ba chấm: “Sao cứ phải là Ôn Thanh Chi mê hoặc Tề Nguyên Huy, mà không thể là Tề Nguyên Huy đang mê hoặc ngươi?”

Sở Thi Dao khó hiểu hỏi: “Ta vốn dĩ đã thích hắn, hắn mê hoặc ta làm gì?”

Ôn Tam Kim nhìn Sở Thi Dao chăm chú hai giây, rồi thò tay vào túi nhỏ mang theo, lấy ra vài thứ.

Nhìn Ôn Tam Kim cầm bút lông vẽ bùa, Sở Thi Dao quay người định tránh đi, nhưng chưa kịp bước, bùa của Ôn Tam Kim đã vẽ xong.

“Đợi đã.” Bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Sở Thi Dao, Ôn Tam Kim kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, khẽ rung một cái. Lá bùa tự động bốc cháy, tro theo đó bay xuống dưới lầu.

Chẳng mấy chốc, từ một lá bùa khác trong tay Ôn Tam Kim vọng ra tiếng của Tề Nguyên Huy ba người dưới lầu.

Ban đầu là Sở Thừa Nghiệp nịnh nọt hai người kia, muốn nhờ họ giúp hắn loại bỏ đại ca Sở Thừa Vọng thêm lần nữa, để hắn ngồi lên vị trí thế tử Trung Quốc phủ.

Rõ ràng là chuyện hại người, mà qua miệng Sở Thừa Nghiệp lại hoá thành Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi giúp người làm chuyện tốt, giúp cha mẹ hắn được ở bên nhau trọn đời. Còn việc hắn làm thế tử, chỉ là chuyện thuận tay của hai vị ân nhân mà thôi.

Sở Thi Dao mặt đỏ bừng, đập bàn đứng phắt dậy: “Ăn nói linh tinh! Toàn là bịa đặt! Mẫu thân ta mới là chính thất, cả Quốc Công phủ này đều là do mẫu thân ta dùng tiền nuôi dưỡng, vậy mà hắn lại dùng tiền của mẫu thân ta để hại mẫu thân ta!”

“Nói gì mà ở bên nhau trọn đời, rõ ràng là sủng thiếp diệt thê, trái luân thường đạo lý, không thể tha thứ!”

“Nguyên Huy từ trước đến nay chính trực, tuyệt đối sẽ không nhận lời hắn!”

Thế nhưng lời nàng vừa nói đã bị Tề Nguyên Huy vả thẳng vào mặt.

Tề Nguyên Huy không những nhận bạc Sở Thừa Nghiệp đưa, còn vọng tưởng giúp hắn khống chế cả tiền trang của nhà ngoại Hà thị!

Sở Thi Dao như bị sét đánh, hồi lâu không thể hoàn hồn.

Đến đến khi tỉnh táo lại, Sở Thừa Nghiệp đã cầm lá bùa mới, cười hớn hở rời đi. Trong phòng riêng chỉ còn lại Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi.

Giọng Ôn Thanh Chi mang vẻ áy náy vọng ra từ lá bùa: “Xin lỗi, Nguyên Huy, đều tại ta. Nếu không phải vì ta, ngươi cũng không cần giúp Sở Thừa Nghiệp làm những chuyện tăng thêm nghiệp chướng…”

“Sao lại là nghiệp chướng?” Giọng Tề Nguyên Huy ôn hòa: “Hà thị ỷ vào mình là chính thê mà hết lần này đến lần khác ức hiếp mẫu thân của Sở Thừa Nghiệp, hắn gắng sức bảo vệ mẫu thân, có gì sai?”

Sở Thi Dao mở to mắt, thân mình lảo đảo. Nàng muốn nói không phải, nhưng Ôn Tam Kim đối với nàng lắc đầu.

Giọng Tề Nguyên Huy lại vang lên, chỉ là lần này lạnh hơn: “Huống hồ, dù có thêm nghiệp, cũng không thể trách ngươi. Muốn trách thì trách Ôn Tam Kim con ranh khốn kia.”

Sở Thi Dao: “…”

Trong lòng nàng càng lúc càng rối. Rõ ràng là Tề Nguyên Huy và Ôn Thanh Chi tiếp tay cho điều ác, làm gì lại dính đến Tam Kim đại sư?

Tề Nguyên Huy nói tiếp: “Rõ ràng biết ngươi sắp chủ trì tiết Hàn Y, vậy mà lại bày kế khiến bá mẫu đi từ đường chịu phạt. Bá mẫu mất quyền quản gia, làm ngươi đến giờ cũng không có tiền may áo mới! Nếu không phải vậy, chúng ta đâu cần phải giúp Sở Thừa Nghiệp!”

Im lặng một lát, giọng hắn lại vang lên: “Đây là số bạc trước đó Sở Thi Dao cứ khăng khăng đưa cho ta, tổng cộng ba ngàn lượng. Thanh Chi, ngươi đừng để mình thiệt thòi, cầm lấy mà dùng.”

Ôn Thanh Chi từ chối: “Sư huynh, đây là vị hôn thê tặng cho ngươi, ta sao dám…”

“Đó chỉ là Sở Thi Dao đơn phương mà thôi, ta vốn dĩ không muốn nhận. Hơn nữa, ngươi với ta là sư huynh muội, đừng khách sáo với ta.”

Ôn Thanh Chi cảm động nhận lấy số tiền ấy.

Sở Thi Dao ôm đầu, ánh mắt đờ đẫn. Nàng chỉ cảm thấy da đầu ngứa ran, còn cái đầu vốn chẳng mấy khi chịu động não lần đầu tiên quay cuồng với tốc độ chóng mặt.

Hôm qua Tam Kim đại sư về phủ bị làm khó, nàng cũng có mặt ở đó. Bộ mặt của Liễu thị nàng nhớ rõ như in, mẹ nàng về còn mắng bà ta suốt cả đêm, nói bà ta dẫm đạp người khác.

Một Liễu thị như vậy, vào miệng Tề Nguyên Huy lại thành kẻ đáng thương bị hãm hại?

Còn ba ngàn lượng mà hắn nói nàng cố nhét cho hắn, rõ ràng là hắn nói bóng gió bảo phủ Tướng quân thiếu trước hụt sau. Nàng không nỡ nhìn hắn vì tiền bạc mà phải ngược xuôi, nên mới đặc biệt tìm mẫu thân xin số bạc ấy đưa cho hắn. Sao giờ lại thành nàng đơn phương tự nguyện vậy?

Sở Thi Dao đứng đờ ra đó, Ôn Tam Kim cũng không nói gì, nha nhẩn ăn hết một bàn đồ ăn.

Ăn xong bữa trưa, Sở Thi Dao ngơ ngác cáo từ. Đến lúc rời đi, luồng khí hồng đen quấn quanh người nàng cũng vơi đi quá nửa.

Hiển nhiên không bao lâu nữa, thứ kia đối với nàng sẽ hoàn toàn tan biến.

Ôn Tam Kim tâm trạng rất tốt, dẫn theo Mặc Ngọc và Thanh Từ đi mua dụng cụ nấu chảy vàng, rồi mang vàng về nhà.

Đến tối, nàng nhóm lò, bắt đầu nung vàng rồi đổ khuôn tạo hình. Nàng xắn cao tay áo, làm việc hăng say, dự định tự tay nặn cho mình một pho tượng vàng nhỏ Sơn Thần.

Còn cách nơi này không xa, trong viện của Ôn Thanh Miểu và Bạch di nương lại liên tiếp vang lên những tiếng kêu đau đớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương