Gã sai vặt dẫn đường vừa nhìn rõ người trong ao là ai thì hồn vía gần như bay mất.
“Đại thiếu gia!”
Hắn hét lên một tiếng, đẩy gã sai vặt của đại thiếu gia sang một bên rồi vội vàng nhảy xuống nước cứu người.
Ôn Giang Bách khó khăn lắm mới được hạ nhân kéo lên bờ, cảm giác nửa cái mạng cũng sắp mất rồi.
Đến khi nhìn thấy sắc mặt đen sì của nhạc phụ đứng trên bờ, chân hắn mềm nhũn, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
“Nhạc... nhạc phụ!”
Ôn Giang Bách vội vịn vào người hạ nhân đứng thẳng dậy. Hắn đang định giải thích thì thấy nhạc phụ mặt không cảm xúc, phất tay áo, giọng nói lạnh nhạt: “Ta thấy hôm nay ngươi không thích hợp để chúc mừng ta. Nếu đã vậy, hôm khác ta sẽ lại tới.”
Nói xong, ông phất tay áo rời khỏi Dũng Quốc phủ.
“Nhạc phụ! Nhạc phụ!”
Ôn Giang Bách muốn đuổi theo, nhưng cả người hắn ướt sũng như chuột lột, quả thật không thích hợp.
Chỉ có thể liên tục lớn tiếng gọi với theo: “Nhạc phụ...”
Ôn Tam Kim mím môi cười, bước chân nhẹ nhàng trở về viện của mình.
Nàng còn phải đem số trang sức kia đi bán lấy tiền để đúc tượng vàng cho mình nữa!
Vừa về tới Đông viện, Mặc Ngọc và Thanh Từ đã đứng chờ sẵn trong sân.
Nàng vừa bước vào cổng, Mặc Ngọc đã nhỏ giọng báo: “Tiểu thư, nô tỳ nghe nói hôm qua lúc chúng ta không có nhà, Tứ tiểu thư lén vào viện của chúng ta.”
“Ôn Thanh Miểu?” Nhớ tới con bé có ánh mắt bướng bỉnh, lại có vài phần giống mình, Ôn Tam Kim khó hiểu hỏi: “Nàng tới viện chúng ta làm gì?”
“Không biết.” Mặc Ngọc lắc đầu: “Nô tỳ với Thanh Từ đã tìm khắp nơi một lượt, không phát hiện thiếu thứ gì, cũng không thấy có thêm thứ gì.”
Ôn Tam Kim gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi tiếp tục vào phòng thu dọn đồ đạc.
Đóng cửa lại, nàng gọi nữ quỷ trong viện ra. Vừa sắp xếp đồ đạc, nàng vừa hỏi: “Hôm qua trong viện chỉ có ngươi. Ôn Thanh Miểu tới viện của ta làm gì?”
Nữ quỷ tóc dài che mặt, mặc bộ váy cũ rách, run rẩy co rúm người lại. Trong miệng phát ra vài tiếng gào không giống tiếng người.
Ôn Tam Kim quay đầu lại: “Nàng tìm tiền bạc không thấy, lại còn chôn thứ gì đó ở trong sân?”
Nữ quỷ gật đầu rồi lại kêu thêm hai tiếng.
Ôn Tam Kim hỏi tiếp: “Ngươi đào thứ đó lên rồi? Đưa ta xem là gì.”
Nữ quỷ đưa cho nàng một con búp bê rách nát bị yểm bùa dính đầy máu, quanh thân quấn đầy khí đen.
Ôn Tam Kim nhìn món đồ đó, suýt nữa bật cười thành tiếng. Chỉ là một con búp bê bị yểm khiến người ta tiêu chảy liên tục suốt một ngày mà thôi. Ôn Thanh Miểu cũng thú vị thật đấy.
Nàng xoa nhẹ đầu ngón tay, con búp bê lập tức trở về tay nữ quỷ.
“Đem thứ này chôn lại trong viện của Ôn Thanh Miểu đi. Ngươi biết viện của nàng ở đâu chứ?”
Nữ quỷ gật đầu, chớp mắt đã biến mất tại chỗ.
Ôn Tam Kim thu dọn đồ xong liền quyết định dẫn Mặc Ngọc và Thanh Từ ra ngoài ăn ngon một bữa. Ba người vui vẻ rời khỏi phủ.
Bên này nàng đi đổi vàng ở tiền trang, bên kia Ôn Giang Bách đã tới từ đường, kể lại toàn bộ mọi chuyện cho Liễu thị nghe.
Nhớ tới ánh mắt thất vọng của nhạc phụ trước lúc rời đi, hắn tức đến mức mắng liên tục mấy câu. Cuối cùng lại khổ sở nhìn Liễu thị trong từ đường.
“Nương, nếu nhạc phụ không chịu nâng đỡ con thì phải làm sao đây?”
Trong lòng Liễu thị cũng đã nguyền rủa Ôn Tam Kim máu chó đầy đầu. Nhưng ngoài mặt vẫn dịu giọng an ủi con trai: “Thê tử con là đứa con gái duy nhất trong nhà, trước khi gả chồng được cưng chiều như ngọc như ngà. Con lại là phu quân của nàng, nhạc phụ con sao có thể không giúp con được?”
Thấy con trai vẫn ủ rũ, Liễu thị đau lòng: “Hay thế này đi. Con gọi Phùng thị tới đây, ta sẽ tự mình dặn dò bảo nàng về nhà mẹ đẻ nói giúp con chuyện vào triều làm quan.”
Ôn Giang Bách gật đầu, nhưng không tự đi gọi mà sai hạ nhân đi mời Phùng thị tới.
Liễu thị lại sốt ruột hỏi thăm tình hình của Ôn Thanh Chi.
Ôn Giang Bách đầy vẻ đau lòng nói: “Hôm qua nghe tin nương bị nhốt vào từ đường, Thanh Chi vừa khóc vừa chạy đi xin tổ mẫu tha thứ cho nương. Nhưng chưa kịp vào viện đã ngất xỉu rồi.”
Nghe nói Ôn Thanh Chi vì cầu tình cho mình mà ngất đi, Liễu thị cảm động rưng rưng nước mắt. Đồng thời càng hận Ôn Tam Kim vì đã cướp mất vị trí vốn thuộc về Thanh Chi.
Hai mẹ con lại trò chuyện thêm vài câu. Nghe nói sáng nay tình trạng của Ôn Thanh Chi đã khá hơn đôi chút, Liễu thị mới yên lòng.
Phùng thị vừa tới, Liễu thị lập tức lau nước mắt, lại trở thành vị mẹ chồng cay nghiệt, ra vẻ bề trên như thường ngày.
Phùng thị đứng ngoài từ đường, nghe mẹ chồng bảo mình về nhà mẹ đẻ nhờ cha thu xếp cho chồng một chức quan. Nói nhẹ nhàng như thể bảo nàng đi mua một củ cải ngoài chợ.
Nàng không nhịn được thở dài trong lòng.
Cha nàng nổi tiếng thanh liêm. Cho nên dù trong lòng cũng mong trượng phu thân thiết hơn với cha mình, nàng chỉ dám lấy danh nghĩa chúc mừng tại nhà mà thôi. Chuyện mở cửa sau trắng trợn thế này thì càng không thể.
Nhưng làm dâu, lời mẹ chồng dặn lại không thể không nghe. Bị Liễu thị ép như vịt lên giá, nàng miễn cưỡng đưa chồng về nhà mẹ đẻ.
Nhìn theo bóng Phùng thị và con trai cả rời đi, Liễu thị siết chặt chiếc khăn trong tay.
Nhìn theo Phùng thị cùng con trai rời đi, Liễu thị siết chặt chiếc khăn trong tay, hận không thể coi chiếc khăn là Ôn Tam Kim mà vò nát.
Còn Ôn Tam Kim đang bị bà nghiến răng nhắc tới thì sống rất thoải mái.
Tiệm tiền trang là sản nghiệp của nhà mẹ đẻ Hà thị mở, biết Ôn Tam Kim tới đổi tiền, Hà thị còn đặc biệt sai Sở Thi Dao tới đón nàng.
Có cháu ngoại của ông chủ đứng đó, chưởng quỹ tiền trang không những không ép giá mà còn đổi vàng cho Ôn Tam Kim rất sòng phẳng.
Cùng Mặc Ngọc và Thanh Từ khiêng chiếc rương gỗ đựng đầy vàng bước ra ngoài, Ôn Tam Kim cảm thấy chân mình như đang đi trên mây.
Sở Thi Dao thấy nàng vui vẻ, nhân cơ hội đề nghị: “Ta biết một tửu lầu nấu ăn cực ngon. Đi thôi, chúng ta tới đó ăn cơm, hôm nay ta mời!”
Nghe Ôn Tam Kim nói muốn cho hai nha hoàn bên cạnh cũng được ăn ngon, Sở Thi Dao hào phóng vung tay, gọi thêm một phòng riêng, tiện thể cho nha hoàn của mình cùng ăn.
Cửa phòng vừa đóng lại, Sở Thi Dao ghé sát vào tai Ôn Tam Kim, nói: “Nhị ca ta xảy ra chuyện rồi!”
Thấy Ôn Tam Kim không hề tỏ ra kinh ngạc, mắt nàng lập tức sáng rực: “Ngươi biết từ trước rồi đúng không? Nương và đại ca đều nói là nhờ lá bùa của ngươi đưa. Họ còn bảo nhị ca bị phản phệ nữa!”
Nàng kéo tay áo Ôn Tam Kim, vẻ mặt đầy sùng bái: “Tam Kim tỷ tỷ, ngươi có muốn nhận đồ đệ không? Hay là cân nhắc ta xem thế nào?”
Ôn Tam Kim cười liếc nàng một cái, kéo tay áo mình về rồi ra hiệu nhìn xuống dưới lầu.
“Đừng vui mừng quá sớm. Nếu mẹ con ngươi tìm được ta, thì nhị ca và di nương ngươi cũng có thể tìm được người khác.”
Nụ cười trên mặt Sở Thi Dao lập tức biến mất, nàng vội đẩy cửa sổ nhìn xuống dưới.
Dưới lầu, tối hôm qua nhị ca bị dọa điên điên khùng khùng giờ đã hoàn toàn trở lại bình thường.
Hắn đang mang gương mặt lấy lòng, theo sát bên cạnh một nam một nữ, cung kính mời hai người vào tửu lầu.
Nhìn thấy người đàn ông được nhị ca tiếp đón ân cần, sắc mặt Sở Thi Dao lập tức trắng bệch.
Ôn Tam Kim bước tới bên cạnh Sở Thi Dao, theo ánh mắt nàng nhìn xuống dưới. Ánh mắt lướt qua người Tề Nguyên Huy rồi dừng lại ở người đứng cạnh hắn.
“Ôn Thanh Chi? Nàng cũng tới đây.”