Nụ cười trên mặt Bạch di nương cương lại, bà theo bản năng đưa tay che bụng.
“Thai này của ta không được ổn định lắm.”
Bà không biết vì sao Ôn Tam Kim đột nhiên hỏi vậy. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng, chỉ cho rằng nàng đang khách sáo quan tâm, nên cười nói: “Nhưng tuổi ta cũng không còn trẻ nữa, cái thai không ổn định cũng là chuyện bình thường.”
“Còn vết bầm và ác mộng...” Bạch di nương cụp mắt, đôi mày lá liễu khẽ nhíu lại: “Từ khi ta mang thai, xác thật thường xuyên gặp ác mộng, đêm nào cũng ngủ không yên.”
“Có điều...” Bạch di nương mỉm cười nói tiếp: “May mà có đứa nhỏ Thanh Chi. Nàng bảo ta hay gặp ác mộng là vì mang thai, dễ bị âm khí quấn thân. Xong còn nhắc ta mỗi tháng nên tới Trấn Quốc Tự dâng hương bái Phật, tặng ta bùa để xua âm khí.”
Trên mặt Bạch di nương đầy vẻ cảm kích.
“Nhờ có nàng, giờ ta khá hơn nhiều rồi. Tuy thỉnh thoảng vẫn gặp ác mộng, nhưng dù có bị giật mình tỉnh giấc cũng không đến mức thức trắng cả đêm như trước nữa.”
Bà cười nhìn Ôn Tam Kim, ý trong lời nói vô cùng rõ ràng.
Tuy hiện giờ bà đang nắm quyền quản gia, nhưng Ôn Thanh Chi là ân nhân của bà. Bà tuyệt đối sẽ không xen vào cuộc tranh đấu giữa hai vị tiểu thư, càng không vì có quyền quản gia mà làm khó Ôn Thanh Chi.
Ôn Tam Kim nghe hiểu ý ngoài lời, gãi đầu cười ngây ngô.
“Ra là vậy. Nhưng theo ta thấy thì di nương không giống người ngủ được ngon. Ngược lại giống như vận số bị hao hụt nghiêm trọng, ban đêm ngủ mê tới mức không tỉnh nổi.”
Bàn tay đang đặt trên bụng của Bạch di nương chợt cứng đờ. Bà khó hiểu nhìn Ôn Tam Kim.
“Đại tiểu thư, ngươi nói gì vậy? Vận số của ta hao hụt nghiêm trọng... Là sao?”
Thấy bà không tin, Ôn Tam Kim cũng không ép. Nàng lấy từ trong túi ra hai lá bùa.
Đống lá bùa trước đó vẽ ra chia cho người này người kia, giờ chỉ còn lại hai lá này.
Nàng đưa một lá cho Bạch di nương, lá còn lại cho cô nương vẫn luôn im lặng đứng phía sau.
“Đây là hai lá bùa bình an. Hai người mang theo bên mình đi, lúc cần thiết có thể giữ được bình an.”
“Đại tiểu thư cũng biết vẽ bùa sao?” Bạch di nương tròn mắt, nhìn Ôn Tam Kim từ trên xuống dưới một lượt.
Ôn Tam Kim không thừa nhận cũng không phủ nhận. Ăn cơm xong liền đứng dậy rời đi. Đợi nàng rời đi, cô nương đứng sau lưng Bạch di nương mới ngồi xuống. Hạ nhân lập tức dọn bàn, bưng bữa sáng mới lên.
Cô nương cầm lá bùa trong tay, nhìn hồi lâu mới quay sang hỏi: “Nương thấy chuyện này thế nào?”
Bạch di nương tiện tay đặt lá bùa giấy vàng chất lượng kém sang một bên, bất đắc dĩ lắc đầu rồi nhấp một ngụm nước.
“Chẳng qua là trò âm thầm phân cao thấp giữa hai cô nương thôi. Vị đại tiểu thư này cũng hay thật, thật sự cho rằng tùy tiện vẽ vài nét trên giấy vàng là có thể gọi là bùa sao?”
Bà xoa trán, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi: “Ta còn tưởng có được quyền quản gia rồi thì cái thai này sẽ an ổn hơn, không phải lúc nào cũng đề phòng Liễu thị giở trò. Nhưng giờ xem ra, phiền phức kéo tới cũng không ít hơn là bao.”
Cô nương lại hỏi: “Vậy nên nương không tin lời đại tiểu thư nói sao?”
Bạch di nương nhìn con gái mình, yêu thương vuốt gương mặt nhỏ rất giống cha ruột của nàng.
“Đương nhiên là không tin rồi. Một đứa bé không biết rõ đầu đuôi thế nào, sao có thể so được với đồ đệ chính thống của Quốc sư chứ?”
“Nhưng...” Cô nương cụp mắt, lo lắng nhíu mày: “Con cứ thấy chuyện Ôn Thanh Chi tặng bùa cho chúng ta có gì đó không đúng lắm.”
Nàng nắm chặt tay Bạch di nương, nếp nhăn giữa hai đầu lông mày càng lúc càng sâu: “Nàng ta thân thiết với Liễu thị, không có lý nào lại giúp nương giữ cái thai này cả. Dù sao trong nhà này, người không muốn nương sinh đứa bé ra nhất chính là Liễu thị.”
“Đứa nhỏ Thanh Chi ấy có tấm lòng tốt, khác với mẫu thân nàng.”
Nhớ tới Ôn Thanh Chi luôn đoan trang đúng mực, đối xử với ai cũng dịu dàng hòa nhã, Bạch di nương cũng có chút ngưỡng mộ.
Loại người như Liễu thị, sao lại nuôi dạy được một ngươi con gái tốt đến thế chứ?
Nếu con gái bà cũng có thân phận cao quý như thế thì bà cũng không đến nỗi... Haiz, đều là số mệnh cả.
Cô nương nhìn vẻ mặt mẹ mình, hé miệng định nói gì đó rồi lại nuốt xuống, cuối cùng không nói thêm lời nào.
Chỉ là lúc rời đi, nàng tiện tay mang luôn lá bùa vàng bị Bạch di nương vứt sang một bên.
...
Trên đường trở về Đông viện, Ôn Tam Kim đi ngang qua một cái ao nhỏ trong phủ, đám cá chép gấm trong hồ đang độ lớn đẹp. Nàng dựa vào lan can đình nghỉ mát, ngắm chúng bơi lội dưới nước một lúc.
Đúng lúc ấy, một tràng tiếng bước chân vội vã từ xa vọng lại.
Nàng quay đầu nhìn, hóa ra là Ôn Giang Bách đang chuẩn bị ra khỏi phủ đi đón nhạc phụ.
Nhạc phụ vừa được thăng chức không lâu, hắn muốn kiếm một chức quan dưới trướng nhạc phụ nên lấy cớ chúc mừng để mời người tới nhà tụ họp.
Chuyện này đã được định từ sớm, hắn cũng đã bàn với thê tử từ trước, dự định chuẩn bị một món quà mừng thật hợp ý nhạc phụ.
Ai ngờ đúng lúc quan trọng, mẫu thân đang quản việc chi tiêu trong phủ lại bị phạt vào từ đường sám hối, quyền quản gia rơi vào tay Bạch di nương.
Ôn Giang Bách ghét nhất loại phụ nữ tái giá như Bạch di nương. Bảo hắn mở miệng xin tiền từ người như vậy, còn khó chịu hơn lấy mạng hắn.
Đang bực bội trong lòng, hắn bất ngờ nhìn thấy Ôn Tam Kim bên ao, hai mắt lập tức sáng lên.
Hắn vẫn chưa quên hôm sinh nhật của Thanh Chi, đồ sao chổi này đã nhân cơ hội khách đến đông đủ, moi từ mẫu thân hắn không ít trang sức đáng giá, toàn là đồ quý được cất kỹ dưới đáy rương.
Tính kỹ lại thì nếu mang số đồ đó tới tiệm cầm đồ đổi lấy bạc, chẳng những đủ mua quà mừng cho nhạc phụ, mà còn dư ra một khoản cho Thanh Chi.
Sắp tới tiết Hàn Y rồi. Là người chủ trì cho tiết Hàn Y, Thanh Chi cũng cần mua thêm vài món trang sức mới.
Hắn sải bước đi tới.
Ôn Tam Kim vừa thấy là hắn liền trợn mắt, quay người định bỏ đi.
“Ngươi chạy cái gì!” Ôn Giang Bách chặn trước mặt nàng, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Không biết phép tắc gì cả, gặp đại ca cũng không biết chào hỏi. Bạch di nương đã quản gia rồi mà cũng không biết dạy ngươi chút lễ nghĩa nào sao!”
Mở miệng một câu đã mắng luôn hai người. Ôn Tam Kim trợn mắt càng dữ hơn, miễn cưỡng gọi: “Đại ca.”
Gọi xong, nàng lập tức chìa tay ra trước mặt hắn.
Nhìn hành động quen thuộc ấy, Ôn Giang Bách nhanh chóng nhớ tới viên minh châu Đông Hải mà thê tử Phùng thị đã tặng hôm tiệc sinh nhật.
Nếu không phải Phùng thị đem viên minh châu đó cho đi, bây giờ hắn cũng chẳng đến nỗi không có quà tặng nhạc phụ.
Có lẽ...
Đòi lại chuỗi minh châu Đông Hải đã cho Ôn Tam Kim rồi đem tặng nhạc phụ, cũng không phải không được.
Hắn hắng giọng, đang định mở miệng thì Ôn Tam Kim đột nhiên cười với hắn.
“Ta gọi đại ca rồi, đưa tiền đi.”
“Đưa tiền?” Ôn Giang Bách trợn tròn mắt: “Ngươi chui vào hũ tiền hả? Dựa vào đâu ta phải đưa tiền cho ngươi?”
“Đương nhiên là phải đưa rồi!” Ôn Tam Kim cũng trợn mắt nhìn hắn như đang nhìn kẻ ngốc.
“Ngày nào ngươi cũng quát tháo ta, còn mấy lần muốn đánh ta, có chỗ nào giống đại ca đâu? Ta gọi ngươi là đại ca thì rõ ràng là ta chịu thiệt, đương nhiên phải được bồi thường bằng tiền rồi.”
Nàng chìa tay gần hơn: “Một thỏi vàng.”
“Một thỏi vàng?” Gương mặt Ôn Giang Bách méo xệch trong thoáng chốc rồi bật cười: “Được. Ngươi không nhận ta là đại ca đúng không? Vậy cũng được.”
Hắn xòe tay trước mặt Ôn Tam Kim: “Trả lại chuỗi minh châu Đông Hải ta tặng ngươi. Còn đống trang sức của nương nữa, giao hết đây. Sau đó cút ra khỏi nhà này!”
Ôn Tam Kim trợn mắt.
“Đồ đã vào tay ta rồi thì là của ta. Dựa vào đâu phải trả cho ngươi? Hơn nữa ta chính là tiểu thư của phủ này, những thứ đó vốn là thứ ta đáng được nhận!”
Biết chắc không lấy được thỏi vàng, nàng nghiêng người định vòng qua hắn. Ai ngờ ánh mắt Ôn Giang Bách chợt dữ tợn, vươn tay muốn túm tóc nàng.
“Con nha đầu không biết lớn nhỏ này, miệng lưỡi cũng sắc bén thật! Ngươi làm hại mẫu thân bị nhốt trong từ đường, mất luôn quyền quản gia còn chưa đủ, lại còn dám mỉa mai thân phận của Thanh Chi! Hôm nay ta nhất định phải cho ngươi một bài học!”
Bàn tay hắn dốc hết sức đánh mạnh về phía sau đầu Ôn Tam Kim. Hắn sức lớn, một cái chụp này mà đánh trúng, Ôn Tam Kim không tàn cũng bị thương nặng!
Cảm nhận luồng gió phía sau bất ngờ thổi tới, Ôn Tam Kim dừng bước. Nàng thuận thế cúi người né tránh, đồng thời vung một cái tát y hệt về phía Ôn Giang Bách.
Ôn Giang Bách không ngờ nha đầu khốn này phản ứng nhanh như vậy. Hắn muốn né tránh, nhưng thân thể như bị ai đó đẩy mạnh một cái, “tõm” một tiếng rơi thẳng xuống ao.
Gã sai vặt của Ôn Giang Bách còn định giúp hắn đối phó Ôn Tam Kim. Không ngờ chỉ vừa chớp mắt, đại thiếu gia đã rơi xuống nước.
Gã sai vặt bị doạ sợ, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không biết bơi, chỉ có thể đứng bên bờ ao cuống cuồng la hét.
“Đại thiếu gia! Ngài không sao chứ đại thiếu gia!”
Ôn Giang Bách biết bơi, cũng nghĩ rơi xuống ao không có gì đáng sợ.
Bình thường hắn có thể dễ dàng leo lên bờ. Nhưng hôm nay không hiểu sao, hắn cảm thấy dưới nước như có thứ gì đó đang liên tục kéo ống quần mình.
“Cứu...” Hắn vừa mở miệng đã bị kéo mạnh xuống, mặt nước chỉ nổi lên một chuỗi bong bóng: “Cứu... cứu... ta!”
Nhìn hắn bị quỷ dưới nước túm ống quần, quẫy đạp như con rùa lật ngửa, Ôn Tam Kim đứng trên bờ cười tít mắt.
“Đại ca, không phải ngươi muốn đánh ta, ép ta trả quà sinh nhật mà ngươi đã tặng sao? Sao lại nhảy xuống ao thế?”
Nhạc phụ của Ôn Giang Bách đứng chờ ngoài cửa một lúc lâu mà không thấy con rể ra đón, đành phải đi theo gã sai vặt dẫn đường vào trong.
Ông đang thắc mắc vì sao con rể chưa tới thì vừa đi ngang ao đã nghe thấy lời Ôn Tam Kim.
Quà đã tặng rồi còn đòi lại? Đó là việc quân tử làm sao?
Lại nhìn người đang vùng vẫy dưới ao như con rùa bị lật mai kia. Chẳng phải chính là con rể ông đang tìm đây sao?
Mặt ông lập tức đen xuống.