Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 28: Bạch di nương gặp nạn

Trước Sau

break

Nghe những tiếng la hét liên tiếp vang lên từ hai viện, động tác nấu vàng của Ôn Tam Kim ngừng lại.

Mặc Ngọc võ nghệ cao, nhanh chóng phân rõ được tiếng kêu phát ra từ đâu: “Là bên viện Tứ tiểu thư và viện của Bạch di nương.”

“Ôn Thanh Miểu á?” Ôn Tam Kim lau mồ hôi trên trán: “Nàng ở trong viện kêu cái gì?”

Dựa theo luồng khí đen trên người Bạch di nương, thứ đi theo bà ấy mấy ngày nay đúng lúc phát tác, nên bên đó có tiếng kêu hét cũng là chuyện thường.

Còn cái Ôn Thanh Miểu này…

Nửa đêm liên tiếp hai tiếng thét, một nửa Dũng Quốc phủ đều bị làm phiền.

Ôn Tam Kim tiếp tục làm việc trong tay, ánh lửa hắt lên mặt nàng, hai ngọn lửa đỏ rực nhảy múa trong mắt.

“Mặc Ngọc, ngươi qua bên Ôn Thanh Miểu xem thử.”

“Vâng, tiểu thư.”

Mặc Ngọc đi ra ngoài, rất nhanh đã quay về, vẻ mặt có chút khó nói.

Thanh Từ đang nhóm lửa giúp Ôn Tam Kim, nhìn Mặc Ngọc vẻ mặt kỳ lạ, không nhịn được thúc giục: “Ngươi làm sao vậy, bên đó xảy ra chuyện gì? Mau nói đi.”

Lông mày Mặc Ngọc nhíu lại, khó khăn mở lời: “Ta nghe đám nha hoàn bên viện Tứ tiểu thư nói, hình như từ trưa nàng ta đã đau bụng đi ngoài, đến tối vẫn chưa khỏi. Mà buổi tối ánh sáng lại kém, nàng ta… rơi vào…”

Đoạn sau nàng không nói, nhưng Ôn Tam Kim và Thanh Từ cũng đoán được.

“Ha ha ha…” Ôn Tam Kim không nhịn được bật cười.

Xem ra trong phủ lại có thêm một kẻ xui xẻo.

Mặc Ngọc nhìn Ôn Tam Kim không thấy nàng bất ngờ lắm, trong nháy mắt liền hiểu ra, rồi nói tiếp sang chuyện bên viện Bạch di nương.

“Tiểu thư, bên Bạch di nương… e là xảy ra chuyện lớn.”

“Chuyện lớn?” Ôn Tam Kim dừng tay, ngước mắt nhìn Mặc Ngọc, trong mắt cũng không có bao nhiêu kinh ngạc.

Mặc Ngọc gật đầu: “Đúng vậy. Lúc ta sang viện Tứ tiểu thư, đi ngang qua viện Bạch di nương, vừa hay thấy lão ma ma lôi kéo bà đỡ Dương đi vào cửa hông. Ngoài ra, cô con gái của Bạch di nương cũng dẫn đại phu vội vã vào viện.”

“Sao đó ta tò mò ghé nhìn một chút, tuy không thấy rõ trong phòng xảy ra chuyện gì, nhưng tiếng kêu của Bạch di nương rất đau đớn, đám nha hoàn cứ hết chậu này đến chậu khác bưng máu loãng ra ngoài.”

“Máu loãng!” Thanh Từ nhớ lại ban ngày theo tiểu thư đi gặp Bạch di nương.

Người vẫn còn mặn mà, eo thon nhỏ, bụng chưa lớn nên không thể nào sinh nở được. Vậy chỉ có thể là sảy thai.

Mặc Ngọc tất nhiên cũng nghĩ như vậy, có chút không nỡ.

Việc mang thai sinh nở vốn đã rất nguy hiểm, Bạch di nương tuổi không còn trẻ, nếu tổn thương thân thể, e rằng sau này khó mà hồi phục.

Ôn Tam Kim không nói gì, chỉ dặn hai người: “Đêm nay đừng ngủ quá say, nếu có người đến gõ cửa thì gọi ta ngay.”

“Vâng.” Hai người gật đầu.

Trong từ đường, không khí lạnh lẽo, mùi trầm hương lờn vờn.

Liễu thị quỳ trên đệm trước bài vị tổ tiên, quấn chặt áo dày trên người mà vẫn thấy sống lưng lạnh toát.

Trong phòng ánh sáng u ám, chỉ có ánh nến chiếu sáng một góc, điểm sáng nhỏ như hạt đậu nhảy nhấp nhô trong mắt bà ta.

“Tổ tiên phù hộ, con trai con không cố ý hại con cháu Ôn gia. Chỉ là con Bạch thị kia đa tình lẳng lơ, chồng chết rồi đi lấy chồng khác, không phải loại phụ nhân đứng đắn gì cả. Con dâu là chủ mẫu trong nhà, lo sợ rối loạn huyết mạch Ôn gia, nên mới phải làm cách nay.”

“Xin tổ tiên đừng trách tội. Nếu có trách thì trách Bạch thị không nên tái giá, đừng giận lây sang con trai con.”

Trong tay Liễu thị cầm ba nén hương giơ cao quá đầu, ngón cái dán vào trán, nhắm mắt cúi lạy trước bài vị, miệng lẩm nhẩm không ngừng.

“Phu nhân!”

Bên ngoài đột nhiên có tiếng gọi. Liễu thị vội mở mắt ra, cắm hương vào lư rồi đứng dậy đi đến cửa từ đường.

“Phu nhân, bên viện Bạch di nương xảy ra chuyện rồi!” Nha hoàn Hạnh Nhi đứng ngoài cửa, cười híp mắt: “Người của chúng ta ở trong viện đó nói Bạch di nương e là không xong rồi. Máu loãng bưng ra từng chậu, mấy đại phu đến cũng bó tay.”

“Thật sao?” Liễu thị mừng rỡ, vỗ mạnh tay một cái, vui ra mặt: “Tốt rồi! Trong phòng lão gia người không nhiều, ngoài ta ra chỉ có Bạch di nương với mấy nha hoàn thông phòng. Không lẽ để nha hoàn thông phòng quản gia? Bạch di nương mà xảy ra chuyện, quyền quản gia lại về tay ta!”

Hạnh Nhi đứng ngoài, mặt mày rạng rỡ phụ họa: “Phu nhân nói đúng. Đến lúc đó việc trong nhà chỉ có thể giao lại cho phu nhân, e rằng lão phu nhân cũng phải mời phu nhân ra quản lý.”

Nhắc đến mụ già kia, Liễu thị bĩu môi, rồi lại cười tươi, quay người trở vào quỳ lại lên đệm.

“Ta thì không rảnh. Ta đang ở từ đường hầu hạ tổ tiên, tự kiểm điểm bản thân, đâu còn tâm trí lo việc vụn vặt.”

“Phu nhân nói phải.” Hạnh Nhi hiểu ý, cười nói tiếp: “Đến lúc đó lão phu nhân không bồi thường cho phu nhân cho ra hồn, phu nhân chớ dễ dàng bỏ qua!”

“Đương nhiên.” Liễu thị nhìn móng tay sơn đỏ rực, nụ cười nơi khóe môi càng lúc càng sâu.

Trong viện Bạch thị, những chiếc đèn đã tắt trước đó đều được thắp sáng lại, cả viện sáng như ban ngày.

Đám nha hoàn hoảng loạn bưng từng chậu nước nóng sạch vào, rồi bưng từng chậu nước đỏ như máu ra, ánh mắt đầy sợ hãi.

Trong phòng, lão ma ma hầu hạ Bạch di nương nắm chặt tay bà đỡ Dương, gần như muốn quỳ xuống, nước mắt lăn dài.

“Cầu xin ngươi, cầu xin ngươi mà bà đỡ Dương! Cứu di nương nhà ta đi! Cả đời nàng chẳng được mấy ngày yên ổn. Nàng khó khăn lắm mới gả vào Dũng Quốc phủ, may mắn mang thai, không thể cứ vậy mà mất được!”

Bà đỡ Dương bị nắm chặt, mặt trắng bệch, ngửi mùi máu tanh mà không dám nhìn về phía giường.

“Ta… Ta chỉ là người đỡ đẻ thôi, tình trạng này của di nương… Ta không giúp được!”

Bà đỡ Dương cố sức gỡ tay lão ma ma ra, nhưng không hiểu sao lão ma ma lại có sức lớn như vậy, mãi không gỡ được.

Bà đỡ Dương cuống lên: “Ngươi nhìn bụng di nương nhà ngươi đi, mới mang thai hai ba tháng mà còn to hơn người ta mang thai đôi mười tháng! Chuyện này không phải việc của bà đỡ, phải đi tìm đạo sĩ mới đúng!”

Lời nói ấy khiến lão ma ma cứng đờ, tay cũng buông lỏng.

Bà đỡ Dương nhân cơ hội rút tay ra, quay đầu bỏ chạy.

Đáng sợ, quá đáng sợ! Bà đỡ bao năm, chưa từng thấy cái bụng nào kinh khủng như vậy!

Thấy bà đỡ Dương đã chạy mất, mấy đại phu được mời cũng ngồi không yên, vội cúi người cáo từ.

Con gái của Bạch di nương chặn họ lại, nhưng mấy lão đại phu không có cách nào.

“Tiểu thư, lão phu cũng thấy lời bà đỡ kia có lý.”

Họ gần như không dám nhìn cái bụng đen tím trên giường kia, thỉnh thoảng còn nổi lên hình mặt người đầu mèo, vừa nói vừa lùi ra ngoài.

“Với tình trạng này, cả đời lão phu chưa từng thấy ở người bình thường, khó mà giúp được! Muốn giữ mạng cho di nương, chi bằng nhanh chóng tìm đạo sĩ vẫn hơn!”

Con gái Bạch di nương còn muốn níu lại, nhưng đám đại phu đã chạy mất dép.

Đại phu vừa đi, nha hoàn hầu hạ trong viện cũng bắt đầu nảy ý khác, rõ nhất là đã lâu không có ai mang nước nóng vào nữa.

Đám tôi tớ tụm năm tụm ba trong viện, ánh mắt mỗi người một vẻ.

“Ngươi thấy chưa, bụng Bạch di nương ghê quá, trên đó còn có mặt người, đầu lại giống mèo!”

“Hôm trước đại phu bắt mạch, không phải nói mới có thai hai ba tháng sao? Trong bụng sao lại có mặt người?”

“Ta thấy hôm nay Bạch di nương khó mà qua khỏi. Haiz, biết vậy đã không vội tỏ lòng trung thành, quyền quản gia kiểu gì cũng về tay phu nhân…”

Ở những nhà quyền quý, người hầu giỏi nhất là đoán ý chủ. Hiểu được mâu thuẫn giữa phu nhân và Bạch di nương, đám nha hoàn gã sai vặt liền giả chết, không ai dám xông lên trước nữa.

Lão ma ma gọi nước nóng mấy lần, nhưng đám người hầu chỉ đứng dưới mái hiên, không hề nhúc nhích.

Bị gọi nhiều quá, bọn họ còn bực bội nói: “Nước nóng đều bị bên Tứ tiểu thư lấy hết rồi, có giỏi thì sang bên đó mà giành!”

Lão ma ma: “…”

Trong lòng chỉ còn lại tuyệt vọng, chẳng lẽ di nương nhà bà hôm nay thật sự phải chết tại đây sao?

Lão ma ma đang vô cùng hoang mang, bỗng nghe tiếng Bạch di nương kêu thét thảm thiết.

Lão ma ma toát mồ hôi lạnh quay đầu lại, liền thấy cái bụng vốn đã đáng sợ kia lại tiếp tục phình to lên. Da bụng căng như sắp nứt, như có thứ gì đó muốn chui ra từ bên trong. Bạch di nương đau đớn phát ra tiếng kêu không còn giống người.

Lão ma ma không dám chần chừ nữa, cắn mạnh đầu lưỡi, làm cho đầu óc tỉnh táo. Bà chộp lấy tay con gái của Bạch di nương, như níu lấy tia hy vọng cuối cùng: “Tiểu thư! Mau đi tìm Thanh Chi tiểu thư! Mau đi!”

“Hiện giờ chỉ có Thanh Chi tiểu thư mới cứu được di nương!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương