Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 22: Nghiệm thân

Trước Sau

break

“Liễu thị, ngươi điên rồi sao?”

Sau phút sững sờ ngắn ngủi, Hà thị không dám tin mà mở to mắt, kéo Ôn Tam Kim ra phía sau che chở.

Bà hạ thấp giọng, nhưng vẫn không giấu nổi cơn giận trong lời nói.

“Đây là trước cổng Dũng Quốc phủ của các người. Ngươi làm nhục chính con gái ruột mình ở nơi đông người, sau này người ta sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt nào?”

“Nhìn nó như thế nào á?” Liễu thị mỉm cười, ngắm bộ móng vừa mới nhuộm màu đỏ: “Người ta nhìn nó thế nào, không phải là do chính nó tự chuốc lấy sao?”

“Bảo nó ở trong viện tự kiểm điểm cho đàng hoàng, nó lại lén lút chạy ra ngoài không nói một tiếng, còn đi suốt một đêm không về.”

“Một đêm không về nhà đó! Không phải đi lêu lổng thì là gì?”

“Liễu thị, ngươi đừng có vu khống người khác!” Hà thị tức đến run người.

Người ta vẫn nói hổ dữ còn không ăn thịt con. Liễu thị này còn chẳng bằng cầm thú!

“Chính ta đưa Tam Kim ra khỏi phủ các ngươi. Đêm qua con bé vẫn ở nhà ta, không có đi lêu lổng gì hết. Làm nương mà ngươi lại bôi nhọ con gái mình như vậy, rốt cuộc có ý gì?”

Liễu thị thong thả thổi lên đầu ngón tay, lười biếng ngẩng đầu nhìn Hà thị một cái, nở nụ cười nắm chắc phần thắng.

“Hà thị, ta nhớ không nhầm thì đứa con trai cả nhà ngươi dạo trước gặp chuyện, giờ đã thành kẻ ngốc rồi đúng không?”

Liễu thị cố ý đâm vào chỗ đau của Hà thị, đắc ý nhướng mày.

“Có phải vì chẳng còn nhà nào trong kinh thành chịu gả con gái cho hắn nên ngươi mới nghĩ ra cách này, muốn gạo nấu thành cơm, bám lấy Dũng Quốc phủ chúng ta?”

“Haizz, vậy thì ngươi tính sai rồi.”

“Gia phong Dũng Quốc phủ chúng ta xưa nay trong sạch ngay thẳng, không chứa nổi loại con gái không biết giữ thể diện như thế.”

“Ngươi...”

Hà thị trợn mắt nhìn Liễu thị, môi run lên không ngừng. Bà không ngờ mình mời Ôn Tam Kim đi giúp đỡ lại khiến Liễu thị trả thù điên cuồng như vậy.

Dù sao Ôn Tam Kim cũng là con gái ruột của bà ta. Sao bà ta có thể đội lên đầu con gái mình cái tiếng xấu như thế? Rốt cuộc là thù oán gì mà nhất quyết phải hủy hoại con gái mới chịu dừng lại?

Nhưng trớ trêu thay, Liễu thị lại chính là mẹ ruột của Ôn Tam Kim. Mẹ ruột đã nói như vậy, e rằng chưa tới ngày mai, tin đồn Ôn Tam Kim không còn trong sạch sẽ lan khắp kinh thành.

Hà thị vừa áy náy vừa luống cuống nhìn sang Ôn Tam Kim.

Ai ngờ Ôn Tam Kim vẫn cười tươi rói, như thể người bị bêu xấu hoàn toàn không phải là nàng.

Nhìn thấy nụ cười đó, Liễu thị càng tức hơn.

Con ranh sao chổi này!

Hôm trước nó cũng mang cái vẻ mặt ấy, từng món từng món một vét sạch toàn bộ trang sức của bà ta!

Nụ cười trên mặt Liễu thị lập tức biến mất. Bà ta hung hăng trừng mắt nhìn bà đỡ Dương đang cố giả chết bên cạnh.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Chẳng lẽ còn muốn ta phải mời ngươi qua sao?”

Bà đỡ Dương giật mình, liên tục cúi người hành lễ: “Vâng, vâng, vâng! Lão nô qua ngay đây!”

Bà đỡ Dương nhìn Ôn Tam Kim với vẻ áy náy, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Xin lỗi đại tiểu thư. Ngài đi với lão nô một chuyến nhé.”

Ôn Tam Kim đứng im không nhúc nhích.

“Đại tiểu thư!”

Dưới ánh mắt như muốn ăn thịt người của Liễu thị, bà đỡ Dương lại lên tiếng thúc giục.

“Ngài cứ đi với lão nô một chuyến đi. Lão nô tuyệt đối không vu oan cho ngài đâu!”

Trong lòng bà Dương khổ không nói nổi. Làm nghề đỡ đẻ bao năm qua, chuyện dơ bẩn của các nhà quyền quý bà đã gặp không ít.

Nhưng vì con gái một đêm không về mà lôi ra nghiệm thân trước mặt mọi người cũng là lần đầu tiên.

Bà thở dài, đưa tay định kéo Ôn Tam Kim, nhưng bị Hà thị chắn trước mặt.

Thấy Hà thị còn muốn xen vào, Liễu thị không tiếp tục đứng ngoài nữa, liếc mắt ra hiệu cho đám hạ nhân phía sau.

Dương ma ma lạnh mặt lên tiếng: “Đi giúp Đại tiểu thư một tay.”

“Vâng!”

Hơn mười tên hạ nhân lực lưỡng bước tới, định cưỡng ép kéo Ôn Tam Kim vào phủ.

Bà đỡ Dương âm thầm thở dài, xoay người chuẩn bị đi vào trong. Vừa quay đầu đã đối diện với gương mặt đen sì như đáy nồi của Nhị thiếu gia. Bà giật mình lùi lại hai bước.

 “Nhị... Nhị thiếu gia!”

Ôn Giang Tùng vội vã chạy ra, trừng mắt nhìn đám người kia rồi quát lớn: “Dừng tay!”

Sau đó hắn quay sang nhìn Liễu thị đang sững sờ bên cạnh, tức đến nghiến răng ken két.

“Nương! Hôm nay mới là ngày thứ ba tiểu muội trở về nhà. Muội ấy từ nhỏ đã phải tự mình kiếm sống bên ngoài, khó khăn lắm mới trở về được đoàn tụ với gia đình. Vậy mà nương đã không chứa nổi muội ấy trong cái nhà này rồi sao?”

Liễu thị không ngờ con trai thứ lại đột nhiên xuất hiện.

“Con không phải đã tới thư viện rồi sao?”

Một bóng người gầy gò từ phía sau Ôn Giang Tùng bước ra.

Đó chính là Sở Thừa Vọng, con trai của Hà thị.

Khóe môi Sở Thừa Vọng mím chặt. Hắn hơi cúi người với Liễu thị rồi mới lên tiếng, trong giọng nói đang đè nén tức giận.

“Dũng Quốc Công phu nhân, xin thận trọng lời nói.”

“Đêm qua vãn bối vẫn luôn nghỉ lại trong phủ Dũng Quốc Công cùng Giang Tùng, chưa từng về nhà, cũng chưa từng gặp mặt lệnh thiên kim.”

“Phu nhân luôn miệng nói gia phong phủ Dũng Quốc Công trong sạch. Nếu đã trong sạch, xin phu nhân hãy tha cho vãn bối, cũng đối xử tử tế với con gái ruột mình hơn một chút.”

“Đừng vì những lời vô căn cứ mà hủy hoại thanh danh của cả hai chúng ta.”

Liễu thị: “...”

Bà ta nhìn Sở Thừa Vọng đang tức giận ra mặt, lại nhìn đứa con trai mặt mày đen sì bên cạnh. Rồi nhìn đám dân chúng đang đứng xem náo nhiệt ngoài cổng.

Liễu thị cảm thấy như có người úp thẳng một chậu phân lên đầu mình, mà còn là loại có rửa thế nào cũng không sạch.

“Ngươi...” Ngón tay Liễu thị run rẩy chỉ vào Sở Thừa Vọng: “Ngươi nói tối qua ngươi nghỉ lại Dũng Quốc phủ nhà ta? Ta là nữ chủ nhân của phủ này, sao ta lại không biết?”

Sở Thừa Vọng đứng thẳng người, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lời nói lại đầy gai nhọn: “Ngay cả việc con gái ruột của mình ra ngoài, phu nhân còn chẳng để tâm, vậy sao có thể chú ý tới một người ngoài như vãn bối được?”

Một câu nói này đã đẩy Liễu thị vào thế không còn đường lui.

Trước mắt bà ta tối sầm từng đợt, máu nóng dồn lên tận đỉnh đầu rồi lại bị bà ta gắng sức ép xuống. Trong thoáng chốc, sắc mặt bà ta xanh mét.

Mọi chuyện vốn đang diễn ra rất suôn sẻ, tất cả đều nằm trong tính toán của bà ta. Tất cả đều tại Ôn Giang Tùng! Đứa con trai đột nhiên nhảy ra phá hỏng hết kế hoạch của bà ta!

Liễu thị nghiến chặt răng, liếc xéo Ôn Giang Tùng một cái, cả người lạnh toát, trong lòng ngập tràn thất vọng: “Được lắm! Ôn Giang Tùng, vì con bé đó mà dám vu oan cho chính mẹ ruột của mình. Giỏi lắm!”

Nói xong bà ta phất tay áo định bỏ đi, nhưng lại bị gã sai vặt bên cạnh Ôn Giang Tùng chặn đường.

“Sao?” Liễu thị tức đến đỏ cả mắt, vừa đau lòng vừa phẫn nộ: “Ôn Giang Tùng, ngươi muốn chống đối ta sao? Chẳng lẽ còn muốn ta, người làm mẫu thân này, phải xin lỗi con nha đầu nghịch nữ đó?”

Ôn Giang Tùng mím chặt môi, không quay đầu lại.

Giọng gã sai vặt cũng bình tĩnh hệt như chủ nhân của mình: “Phu nhân, lão phu nhân đã nghe chuyện hôm nay, mời ngài qua bên đó một chuyến.”

Liễu thị: “...”

Hai chân bà ta mềm nhũn, mọi cảm xúc như thủy triều rút sạch. Trong đầu chỉ còn lại hai chữ: Xong rồi!

Dương ma ma vội đỡ lấy Liễu thị để bà dựa vào người mình.

“Nghiên ca nhi à.” Dương ma ma cười lấy lòng gã sai vặt của Nhị thiếu gia: “Sức khỏe phu nhân hiện giờ không được tốt, ngươi xem có thể...”

Thị Nghiên ngắt lời: “Lão phu nhân còn đặc biệt dặn dò. Nếu phu nhân còn có sức gây chuyện, vậy chắc cũng còn sức đến gặp người. Nếu thật sự không còn sức đi nổi, thì phiền đám hạ nhân khiêng phu nhân sang đó.”

Liễu thị: “...”

Mụ già đáng chết kia!

Bà ta không cam lòng vịn Dương ma ma đứng dậy, nước mắt dưng dưng nhìn về phía con trai thứ hai.

“Giang Tùng...”

Liễu thị muốn Ôn Giang Tùng đến trước mặt lão phu nhân nói đỡ cho mình vài câu. Nhưng Ôn Giang Tùng như không hề nghe thấy, ánh mắt cũng không liếc sang, cứ thế đi thẳng về phía Ôn Tam Kim.

Nhìn hai anh em đứng cùng nhau trò chuyện vui vẻ, một dòng nước mắt lăn xuống khóe mắt Liễu thị, nắm chặt tay Dương ma ma.

“Phu nhân đừng sợ.” Dương ma ma nhỏ giọng an ủi: “Bây giờ khác ngày trước rồi. Ngài không phải là người mới vào phủ nữa.”

“Dù sao ngài cũng là mẹ ruột của ba vị thiếu gia, lão phu nhân không dám làm gì ngài.”

Liễu thị hít sâu một hơi rồi gật đầu.

Sự thật là lão phu nhân không làm gì Liễu thị, chỉ phạt đứng quy củ như trước kia mà thôi.

Có điều lần này đứng hơi lâu. Từ giữa giờ Mùi đến cuối giờ Dậu, từ khoảng hai giờ chiều đến bảy giờ tối, suốt năm tiếng đồng hồ.

Mặt trời lặn, trong phủ đã lên đèn. Liễu thị đứng lảo đảo trước cửa phòng lão phu nhân, sắc mặt trắng bệch, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã xuống.

Mãi đến lúc sắp dùng bữa tối, ma ma bên cạnh lão phu nhân mới chậm rãi đi ra, mỉm cười khách sáo.

“Phu nhân, lão phu nhân mời ngài vào.”

Lão phu nhân quanh năm lễ Phật, nên trong phòng luôn thoang thoảng mùi đàn hương.

Lúc này bà dựa nghiêng trên sập mềm, hờ hững nhấc mí mắt lên nhìn Liễu thị.

Chỉ một ánh nhìn ấy thôi cũng khiến hai chân Liễu thị run rẩy, như thể quay trở lại quãng thời gian mới vào phủ, ngày nào cũng bị lão phu nhân dạy dỗ, chỉnh đốn.

“Bịch” một tiếng, Liễu thị quỳ sụp xuống đất, vừa khóc vừa rạp người xuống.

“Nương, con dâu bị oan mà! Đều là tại con sao chổi Ôn Tam Kim kia!”

Liễu thị thêm mắm dặm muối, kể lại mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay. Đến cuối cùng còn dập đầu thật mạnh xuống đất, khóc lóc kể lể.

“Nương, không phải con dâu không chứa nổi con gái mình, mà là Ôn Tam Kim quá xui xẻo!”

“Nó mới vào phủ có ngày thứ hai mà Thanh Chi đã bị nó khắc đến mức hộc máu hôn mê. Nếu nó ở lại thêm vài ngày nữa, chẳng phải Thanh Chi sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng sao?”

Nói rồi lại dập đầu thêm một cái, nước mắt đầy mặt.

“Từ nhỏ Thanh Chi do chính ngài nhìn lớn lên. Con bé lại là đồ đệ của Quốc sư, là niềm tự hào của Dũng Quốc phủ. Con bé tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được!”

Liễu thị dập đầu đến mức vang lên những tiếng côm cốp.

Lão phu nhân dựa trên sập vẫn lặng lẽ nghe. Nghe được một lúc, bà bỗng bật cười một tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương