Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 21: Kiểm tra xem còn trong sạch hay không

Trước Sau

break

Hà thị ôm lấy Sở Thừa Vọng bật khóc nức nở, còn Trung Quốc Công thì sắp bị dọa đến ngây người.

Ông ta nhìn Sở Thừa Vọng chỉ gầy đi đôi chút, rồi lại nhìn chỗ ngồi trống không của Sở Thừa Nghiệp, đồng tử co rụt lại.

Hỏng rồi!

Thừa Nghiệp! Đứa con bảo bối của ông ta!

Ông ta vừa định lao ra ngoài tìm con trai thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một cánh tay gầy gò.

Sở Thừa Vọng từ trên cao nhìn xuống người cha này, mặt không cảm xúc: “Cha định gả tiểu muội cho ai?”

Trung Quốc Công: “...”

Ông ta nhìn gương mặt lạnh nhạt của Sở Thừa Vọng, nuốt mạnh một ngụm nước bọt, vậy mà nửa ngày vẫn không dám lên tiếng.

Đối với đứa con cả quá xuất sắc này, ông ta thật sự có phần sợ hãi.

So với người cha chỉ biết ăn no chờ chết, dựa vào tước vị mà ngang ngược như ông ta, đứa con trai này ưu tú đến mức chẳng giống con ruột chút nào.

Rõ ràng có thể dựa vào công lao của tổ tiên để vào triều làm quan, vậy mà hắn nhất quyết đi theo con đường khoa cử chính thống.

Ba tuổi đã bắt đầu đi học, bái danh sư làm thầy. Khi còn rất nhỏ đã đỗ đồng sinh, rồi đỗ tú tài, sau đó tiếp tục thi đỗ cử nhân. Sang mùa xuân năm sau còn phải tham gia kỳ thi hội. Chờ thi hội xong, trở thành cống sĩ, được vào điện gặp hoàng đế để dự thi đình, thì coi như thằng nhóc này đã thật sự trưởng thành.

Vốn dĩ ông ta định trước khi thằng nhóc này thật sự trưởng thành sẽ bóp chết nó từ trong trứng nước, dọn đường cho đứa con trai cưng thứ hai của mình. Ai ngờ...

Khóe miệng Trung Quốc Công giật giật. Dù cảm thấy bị con trai chất vấn trước mặt mọi người là mất hết thể diện của người làm cha, ông ta vẫn chỉ có thể cười gượng.

“Dao Nhi vẫn còn hôn ước với phủ Tướng quân, sao có thể gả cho người trong tộc được chứ? Tam tộc lão đừng nói bừa.”

Tam tộc lão biết rõ người cháu này. Lão ta nghe tin Sở Thừa Vọng gặp chuyện nên mới dám mở miệng, định nhân cơ hội moi một khoản từ Hà thị.

Ai ngờ Sở Thừa Vọng vốn điên điên dại dại lại đột nhiên khỏi hẳn, còn khiến lão ta mất mặt trước bao người.

Tam tộc lão chỉ đành hùa theo lời Trung Quốc Công, cười gượng: “Phải phải phải! Ta uống nhiều quá nên nói linh tinh thôi. Ta tự phạt ba chén!”

Sở Thừa Vọng ngồi xuống, những người trong tộc từng nhận tiền của Hà thị đều bắt đầu thấp thỏm. Họ ăn qua loa vài miếng rồi vội vàng xin rời đi.

Trung Quốc Công tiễn các trưởng bối trong dòng họ đi về. Ông ta đang định tìm đứa con trai cưng để bàn bạc xem tiếp theo nên làm gì thì bị Sở Thừa Vọng đang ngồi uống trà trong đại sảnh gọi lại.

“Tề Nguyên Huy nói muốn từ hôn với Dao Nhi?”

Trung Quốc Công: “...”

Đến một tiếng “cha” cũng không chịu gọi. Đúng là muốn phản mà!

Nhưng ngoài mặt, Trung Quốc Công vẫn phải miễn cưỡng gật đầu.

“Tề Tiểu tướng quân đúng là đã từng nói như vậy.”

Sở Thừa Vọng hờ hững liếc người cha ruột một cái rồi đứng dậy.

“Nếu đã vậy, ta phải đến phủ Tướng quân đòi một lời giải thích, xem thử Tề tướng quân có thật là loại qua cầu rút ván hay không. Xem hắn có quên mất trước khi Tề Nguyên Huy được Quốc sư nhận làm đồ đệ, rốt cuộc là ai vẫn luôn âm thầm giúp đỡ hắn hay không.”

“Ngươi muốn tới phủ Tướng quân á?”

Trung Quốc Công vội vàng ngăn lại, cuống quýt nói: “Ngươi đến đó đòi cái gì chứ! Từ khi Tề Nguyên Huy được Quốc sư nhận làm đồ đệ, địa vị phủ Tướng quân ở kinh thành đã ngày càng cao. Chỉ vì chuyện hôn sự của một đứa con gái mà đi đắc tội với phủ Tướng quân, đắc tội Tề Nguyên Huy, có đáng không?”

“Có đáng không hả?” Sở Thừa Vọng quay đầu lại, nhìn cha mình bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Chuyện cả đời của con gái ruột mình, trong mắt cha chỉ đáng đổi lấy ba chữ có đáng không thôi sao?”

Trung Quốc Công: “...”

Ông ta không dám gật đầu, cũng không dám lắc đầu. Đứng trước mặt đứa con trai này, ông ta vừa sợ vừa bực, tự mình tức đến nóng gan nóng ruột.

Nhưng cuối cùng Sở Thừa Vọng vẫn không đi.

Hắn vừa mới hồi phục, việc đầu tiên phải làm là cảm tạ ân tình cứu mạng của Ôn tiểu thư.

Trong viện chính của Trung Quốc phủ.

Hà thị nắm chặt tay Ôn Tam Kim, nước mắt lưng tròng. Vàng bạc như không cần tiền liên tục được nhét vào tay nàng.

“Đại sư, ta thật sự không biết phải cảm ơn ngươi thế nào cho đủ! Nếu không có ngươi, chẳng những con trai ta bị kẻ xấu hãm hại, mà ngay cả ta và Dao Nhi cũng...”

Bà còn định nhét thêm ngân phiếu cho Ôn Tam Kim, nàng cười hì hì, xoa hai tay vào nhau.

“Ngân phiếu thì không cần đâu, ta thích vàng hơn. Nếu phu nhân không chê, cứ cho ta vàng là được!”

Hà thị đang còn không biết phải báo đáp thế nào, sao có thể có ý kiến được.

Bà liên tục gật đầu. Nhưng nhớ tới mẹ của Ôn Tam Kim là Liễu thị, bà có phần do dự.

“Đại sư, ngân phiếu mang theo vẫn tiện hơn. Nếu ngươi mang vàng về, lỡ gặp Liễu thị...”

“Yên tâm đi!” Ôn Tam Kim không hề sợ: “Ta sẽ không để bà ta cướp vàng của ta đâu! Lát nữa phu nhân đưa ta về, tiện thể mang vàng theo giúp ta là được!”

Thấy Ôn Tam Kim vui vẻ như vậy, Hà thị cũng không nhịn được mà bật cười.

Sở Thừa Vọng tới thỉnh an. Sở Thi Dao cũng muốn cảm tạ Ôn Tam Kim nên dẫn nha hoàn về phòng lấy trang sức.

Đợi trong phòng chỉ còn lại Hà thị với Sở Thừa Vọng, Ôn Tam Kim mới cẩn thận lấy từ trong ngực ra một tượng đất nhỏ chỉ bằng bàn tay.

Khuôn mặt của tượng đất khá mờ nhạt, hai chân ngồi xếp bằng, chỉ lờ mờ nhìn ra là hình một người phụ nữ. Trên thân tượng còn tỏa ra một lớp ánh sáng vàng nhàn nhạt.

Ôn Tam Kim nhét tượng đất vào tay Hà thị, hạ giọng giải thích: “Trên người Sở Thi Dao có thứ gì đó bị người ta giở trò, cho nên mới một lòng một dạ với Tề Nguyên Huy đến vậy. Phu nhân đừng trách nàng. Một khi đụng tới những chuyện liên quan tới Tề Nguyên Huy, nàng cũng không làm chủ được bản thân mình.”

Tay Hà thị cầm tượng đất run lên, đôi mắt lập tức mở lớn.

Ôn Tam Kim ra hiệu bà đừng lên tiếng, nghe nàng nói hết trước đã.

“Thứ trên người Sở Thi Dao đã tồn tại nhiều năm, không phải dăm ba lá bùa là giải quyết được. Tượng đất này là hình tượng một vị thần từng rất hưng thịnh cách đây trăm năm, có thể trừ tà. Phu nhân hãy đặt tượng này trong khuê phòng của Sở Thi Dao, mỗi ngày thắp ba nén nhang cúng bái. Nhiều nhất một tháng, thứ đó trên người nàng sẽ bị phá giải.”

Hà thị run rẩy nhìn vật trong tay, vô thức nuốt nước bọt.

Ở Linh Việt Quốc, mọi người chỉ được thờ Phổ Độ Thần Quân. Nếu lén thờ phụng thần linh khác sau lưng triều đình, đó chính là tội có thể mất mạng.

Nhưng nghĩ tới con gái mình, nghĩ tới Tề Nguyên Huy đang muốn hại cả nhà họ, nghĩ tới Quốc sư đứng sau lưng hắn – một thế lực khổng lồ không dễ lay chuyển...

Hà thị hiểu rằng mình không còn lựa chọn nào khác.

Bị Tề Nguyên Huy tính kế cũng là chết.

Lén thờ thần linh khác cũng là chết.

Nếu đã vậy, thà chọn con đường sau, biết đâu còn có một tia hy vọng.

Thấy sắc mặt mẫu thân trắng bệch, Sở Thừa Vọng lên tiếng an ủi: “Nương đừng quá lo lắng. Những năm gần đây Quốc sư quyền thế quá lớn, nghe nói bệ hạ đã sớm không hài lòng việc ông ta can dự vào triều chính. Chúng ta chỉ lén thờ phụng trong nhà, miễn không để ai phát hiện thì sẽ không có chuyện gì cả.”

Nghe con trai nói vậy, Hà thị khẽ gật đầu rồi thở dài.

“Nương chỉ sợ chuyện bị phát hiện sẽ liên lụy đến con.”

Sở Thừa Vọng cong môi cười, gương mặt ôn hòa của chàng thiếu niên tràn đầy sức sống.

“Dao Nhi là muội muội của con. Chúng ta vốn là người một nhà, sao có thể gọi là liên lụy được.”

Ba người vừa nói chuyện xong thì Sở Thi Dao dẫn theo nha hoàn trở lại. Nàng mang toàn bộ số trang sức mình yêu thích nhét vào tay Ôn Tam Kim, cười tươi như hoa.

“Ta biết hôm qua trong tiệc sinh nhật, ngươi nhận được không ít trang sức từ mẹ và họ hàng. Nhưng những món đó đều dành cho phụ nhân đeo, không hợp với cô nương chưa xuất giá như ngươi.”

“Ta biết hôm qua ở tiệc sinh nhật của ngươi, ngươi đã nhận được không ít trang sức từ mẹ ngươi và họ hàng, nhưng những món đó đều là kiểu dành cho phụ nhân, không hợp với một cô nương chưa xuất giá như ngươi.”

“Mấy món này đều là mẫu mới nhất của Tụ Bảo Các, là chút tấm lòng của ta. Ngươi nhất định không được từ chối.”

Ôn Tam Kim đương nhiên không từ chối, nàng vui vẻ nhận hết.

Hôm qua Ôn Tam Kim đi suốt một đêm không về, Hà thị sợ Liễu thị sẽ gây chuyện với nàng, nên trực tiếp đi cùng con gái đưa nàng về.

Ai ngờ vừa xuống xe, còn chưa kịp nói được mấy câu thì đã bị hạ nhân Dũng Quốc phủ chặn lại.

Tên sai vặt chạy vào trong bẩm báo. Chẳng bao lâu sau, Liễu thị dẫn theo một đám người hùng hổ đi tới.

Liễu thị nhìn thấy Hà thị đứng bên cạnh Ôn Tam Kim thì càng tức giận hơn. Cái con sao chổi này đúng là cái đồ ăn cây táo rào cây sung.

Hà thị lại nhận ra một bà đỡ ăn mặc giản dị đứng bên cạnh Liễu thị. Bà giật mình, sắc mặt trở nên khó coi.

“Bà đỡ Dương? Sao ngài lại ở đây?”

Bà đỡ Dương là người đỡ đẻ nổi tiếng trong kinh thành. Tính tình hiền lành, kín miệng, tay nghề lại rất giỏi.

Nhà nào có người sinh con đều mời bà tới. Ngay cả những gia đình quyền quý, nếu gặp ca sinh khó cũng phải mời bà hỗ trợ.

Vì vậy, vừa nhìn thấy mặt, Hà thị đã nhận ra bà.

Bà đỡ Dương vẻ mặt khó xử, đối với Hà thị hành lễ.

“Bái kiến phu nhân Trung Quốc Công.”

Hà thị nhíu mày nhìn sang Liễu thị. Liễu thị đưa tay chỉnh cây trâm trên đầu, đến cả mí mắt cũng không nhấc lên.

“Con nha đầu chết tiệt này đi cả đêm không về. Hơn nữa từ nhỏ lớn lên ở quê, không biết phép tắc gì hết. Lỡ như đi ra ngoài qua lại với đám người không đứng đắn, rồi sau này lại tìm một nhà tử tế để đính hôn, chẳng phải là hại người ta sao?”

Liễu thị chỉ thẳng tay vào Ôn Tam Kim, rồi ra lệnh cho bà đỡ Dương phía sau: “Đi kiểm tra cho ta xem, xem nó còn là cô nương trong sạch hay không."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương