“Phu nhân là người sáng suốt.”
Lời của Ôn Tam Kim như một tiếng sét nổ vang bên tai Hà thị, làm tai bà ù đi, đầu óc choáng váng.
Sắc mặt bà thay đổi liên tục. Mãi một lúc sau, vành mắt mới đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, còn nỗi hận trong đáy mắt thì cuồn cuộn dâng lên.
“Được lắm, được lắm! Sở Thừa Nghiệp, ngươi giỏi lắm! Dám giết cả anh trai mình!”
Cả người Hà thị run lên bần bật, hai tay nắm chặt trước ngực, chỉ hận không thể lao ra ngoài liều mạng với Sở Thừa Nghiệp.
Ôn Tam Kim khẽ vỗ vai bà, ra hiệu bà bình tĩnh lại.
Bị Ôn Tam Kim vỗ vào người, Hà thị bỗng cảm thấy một hơi ấm từ chỗ được chạm vào lan khắp cơ thể. Cơn choáng váng cũng dịu đi rất nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Bà siết chặt chiếc khăn trong tay đến mức gần như muốn xé rách nó, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Đại sư, ta có một chuyện muốn hỏi.”
Lời còn chưa kịp nói ra, Ôn Tam Kim đã gật đầu: “Có. Đúng như phu nhân nghĩ, cha của các con phu nhân quả thật có dính líu tới chuyện này.”
Hai người nói rất mơ hồ, nhưng Sở Thi Dao vẫn hiểu được, cả người như bị sét đánh.
Hà thị liếc nhìn con gái một cái, nhưng vẫn không dừng lại.
“Nhưng cho dù hai cha con họ bắt tay với nhau, nhiều lắm cũng chỉ hại chết con trai ta, không thể nào nhốt được hồn phách của nó.”
“Phu nhân nói không sai.” Trong mắt Ôn Tam Kim hiện lên vài phần tán thưởng: “Nếu chỉ dựa vào hai cha con họ thì sẽ không làm được chuyện đó.”
Sở Thi Dao hoàn toàn không nghe lọt những lời phía sau của hai người. Nàng ngồi cứng đờ ở một góc, ngơ ngẩn.
Đến khi hoàn hồn lại mới phát hiện ánh mắt của hai người vẫn đang đặt trên người mình từ lúc nào không hay. Trên mặt mẹ nàng hiện rõ vẻ muốn nói lại thôi.
Tim Sở Thi Dao thắt lại. Nàng chợt hiểu hai người vừa nhắc tới ai, sắc mặt lập tức biến đổi, vội chộp lấy tay Hà thị.
“Nương, nương và đại sư đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ hai người cho rằng Nguyên Huy cũng có phần trong chuyện này sao?”
Nàng tức giận đến mức lồng ngực phập phồng liên tục: “Nguyên Huy tuy đối xử lạnh nhạt với con, nhưng từ nhỏ hắn đã theo cha ra trận đánh giặc, tính cách rất ngay thẳng. Cho dù sau này đi theo học Quốc sư cũng là để giải quyết đám âm binh ở biên cương, chưa từng bắt nạt người khác. Hắn sao có thể...”
“Con nói không sai. Tề Nguyên Huy không thiếu quyền thế, cũng không cần làm chuyện đó vì quyền thế.”
Sở Thi Dao khẽ thở phào: “Đúng vậy...”
“Nhưng mà hắn thiếu tiền.” Hà thị cắt ngang lời con gái, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Tề gia chỉ mới nổi lên ở kinh thành những năm gần đây, gốc rễ còn chưa cứng cáp. Hơn nữa nhà họ quanh năm đóng quân ở biên giới, nguồn tiền chẳng qua chỉ là bổng lộc cùng mấy cửa hàng ở kinh thành.”
Nếu không phải Tề Nguyên Huy may mắn được Quốc sư nhận làm đồ đệ, thì hiện giờ ai nhìn phủ tướng quân cũng chê nghèo nàn thôi. Cho dù được Quốc sư nhận làm đồ đệ, địa vị của hắn có tăng lên, nhưng Quốc sư cũng đâu phát tiền hằng tháng cho đồ đệ. Trong phủ hắn vẫn chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.
Sở Thi Dao cuống quýt nói: “Nhưng Nguyên Huy thực sự có bản lĩnh, nếu thiếu tiền, hắn hoàn toàn có thể giúp người khác giải quyết...”
“Con nghĩ với tính tình kiêu ngạo của Tề Nguyên Huy, hắn có thể hạ mình đi làm chuyện đó sao?”
Hà thị lại cắt ngang lời con gái. Bà nhìn cô con gái trước mặt, sự dịu dàng trong mắt đã rút đi, thay vào đó là vài phần châm biếm.
“Hôm qua trong tiệc mừng sinh nhật của Ôn Thanh Chi, vị sư huynh này đã tặng nàng ta một cây tỳ bà bằng ngọc trắng trị giá ngàn vàng. Cây đàn ấy có tiền cũng chưa chắc mua được, cho dù vét sạch cả phủ tướng quân cũng không đủ. Con nghĩ xem, số bạc đó từ đâu mà ra?”
Hà thị nhắm mắt lại, một hàng nước mắt lăn dài trên má. Đột nhiên bà thấy thất vọng về đứa con gái này.
“Dao Nhi à, Tề Nguyên Huy dùng tiền mua mạng của anh con để mua quà sinh nhật cho người hắn để trong lòng, vậy mà con còn đứng đây tranh cãi với nương để bênh vực hắn. Con... Haizz...”
Bà không nói tiếp nữa, nhưng đã quá rõ ràng.
Sở Thi Dao như người mất hồn. Nước mắt lộp bộp rơi xuống mu bàn tay, nàng cũng không hề hay biết.
Xe ngựa lắc lư đi vào thành, Sở Thi Dao hoàn hồn lại, vội vàng giơ tay lau mặt.
“Nương.” Nàng nắm lấy tay Hà thị, trong mắt có một tia thanh minh, nhưng rất nhanh lại bị sự mơ hồ che phủ: “Chuyện này còn không có chứng cứ. Hơn nữa trong kinh thành có biết bao đại sư, sao có thể khẳng định là Nguyên Huy làm được?”
Hà thị nhìn dáng vẻ con gái lúc nào cũng tìm cách nói đỡ cho Tề Nguyên Huy, lửa giận lập tức bốc lên. Bà đang định nổi nóng thì thấy Ôn Tam Kim khẽ lắc đầu.
Ôn Tam Kim cười ngây ngô: “Sở tiểu thư nói đúng, chuyện này xác thật không có chứng cứ chỉ thẳng tới Tề Nguyên Huy. Nhưng hai cha con Sở Thừa Nghiệp thì chắc như đinh đóng cột.”
Không còn nhắc tới Tề Nguyên Huy nữa, lý trí của Sở Thi Dao nhanh chóng trở lại. Nàng nhìn Hà thị và Ôn Tam Kim.
“Giết anh trai, giết con đều là tội lớn, chúng ta nên báo quan sao? Không, không được. Chúng ta không có chứng cứ, bây giờ chưa phải lúc xử lý họ, phải cứu ca ca trước mới được.”
Ôn Tam Kim gật đầu: “Đúng vậy.”
Hà thị hỏi: “Vậy tối nay chúng ta lại lên núi sao?”
“Không cần.” Ôn Tam Kim chỉ ra bên ngoài: “Ban đầu ta tưởng hồn phách của lệnh lang bị nhốt trên núi. Nhưng lúc vừa nhìn thấy Sở Thừa Nghiệp, ta đã hiểu ra. Hồn phách của lệnh lang đang bị hắn mang theo bên mình, nằm trong miếng ngọc đeo bên hông hắn.”
“Hai người làm thế nào để lấy được miếng ngọc ấy thì ta không cần biết. Chỉ cần hai người đem nó tới cho ta, ta sẽ thả hồn phách của lệnh lang ra, để hắn trở lại bình thường.”
Hà thị và Sở Thi Dao nhìn nhau, nhanh chóng bàn bạc đối sách.
Khi xe ngựa dừng trước Trung Quốc phủ, Trung Quốc Công đã dẫn theo tiểu thiếp đứng chờ sẵn ngoài cổng.
Thấy Hà thị dẫn con gái ung dung bước xuống xe, cơn tức nghẹn trong bụng ông ta cuối cùng cũng tìm được chỗ xả.
“Hà thị, bà đúng là người không biết kính trọng trưởng bối...”
“Lão gia.” Hà thị lạnh lùng ngắt lời: “Ông cứ thoải mái đứng ngoài cổng mà mắng ta, để người qua kẻ lại ngoài phủ đều tới chê cười ta. Nhưng tiền nuôi đám trưởng bối trong tộc thì một đồng ta cũng không bỏ ra nữa đâu.”
Trung Quốc Công: “...”
Ông ta bị Hà thị chặn họng đến mức thở hổn hển, ý muốn giết người trong mắt suýt nữa không giấu nổi.
Đợi Hà thị đi khuất, tiểu thiếp lập tức tiến tới. Bàn tay mềm như không xương nhẹ nhàng vuốt ngực giúp ông ta nguôi giận, ghé sát tai thủ thỉ: “Lão gia đừng tức giận. Bà ta cũng không khoe khoang được bao lâu nữa đâu.”
Ánh mắt quyến rũ của nàng ta liếc về phía viện của Sở Thừa Vọng, nụ cười càng đậm hơn: “Chờ tên ngốc đó chết đi, ngài gả Sở Thi Dao cho người trong tộc là được. Đến lúc ấy chỉ còn lại mình Hà thị, của hồi môn của bà ta chẳng phải đều là của lão gia sao? Khi ấy bà ta sẽ không thể dùng tiền để uy hiếp ngài nữa.”
Lúc này Trung Quốc Công mới thấy cơn giận tan đi đôi chút. Ông ta véo nhẹ vòng eo nhỏ nhắn của tiểu thiếp, rồi ôm người đi vào phủ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Ôn Tam Kim không tham gia tiệc gia đình của họ, mà ở lại viện của Sở Thừa Vọng để tìm chỗ yên tĩnh.
Tiệc mới diễn ra được nửa chừng thì Sở Thi Dao dẫn nha hoàn vội vã chạy tới. Nha hoàn lấy từ trong tay áo ra một nắm ngọc bội.
“Đại sư.” Sở Thi Dao đã đổi cách xưng hô, đưa cả đống ngọc bội cho Ôn Tam Kim: “Nương của ta đã bỏ thuốc vào rượu của Sở Thừa Nghiệp, thừa dịp hắn không để ý đã tháo hết ngọc bội trên người hắn xuống. Ngươi xem thử xem, cái nào là thứ ngươi cần?”
Ôn Tam Kim lấy ra chiếc có chất ngọc kém nhất: “Chính là cái này.”
Thấy đồ mình cần nằm trong số ngọc bội mang về, Sở Thi Dao mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nghe Ôn Tam Kim dặn dò: “Bây giờ ta sẽ giúp ca ca ngươi gọi hồn trở về. Ngươio cho người canh giữ viện này, tuyệt đối đừng để ai tới quấy rầy.”
Sở Thi Dao gật đầu thật mạnh: “Ta biết rồi.”
Ở trong bữa tiệc ở tiền viện, Trung Quốc Công và các trưởng bối trong họ vẫn đang nâng chén đổi ly. Nghe những lời tâng bốc và nịnh nọt, ông ta cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn.
Ánh mắt ông ta quét một vòng quanh buổi tiệc, phát hiện đứa con cưng vẫn chưa quay lại. Nhìn kỹ hơn thì ngay cả con nha đầu Sở Thi Dao cũng không thấy đâu.
Ông ta đặt mạnh chén rượu xuống bàn, phát ra tiếng vang khe khẽ, rồi quay sang mắng Hà thị: “Bà nhìn đứa con gái ngoan bà dạy dỗ như thế nào đi. Hôm nay các bậc trưởng bối trong dòng họ đều có mặt, vậy mà nó là hàng con cháu lại dám vắng mặt! Loại con gái không biết lễ phép như nó, bảo sao lại bị tiểu tướng quân từ hôn!”
Tiền đã tới tay đám trưởng bối trong dòng họ rồi, ông ta cũng không sợ Hà thị tiếp tục khống chế mình nữa, nên cứ nhắm đúng chỗ đau của bà mà đâm.
Hà thị đến mí mắt cũng không buồn nhấc lên: “Các vị trưởng bối tới nhà là chuyện vui, nhưng Dao Nhi là nữ quyến, vốn nên tránh hiềm nghi. Con bé rời tiệc sớm cũng đã báo với ta rồi, lão gia cần gì phải nổi giận.”
Những người khác thấy hai vợ chồng cãi nhau thì chỉ thích thú xem trò vui. Chỉ có Tam tộc lão là mắt sáng lên.
“Dao Nhi bị từ hôn rồi sao? Vậy thì danh tiếng hỏng mất rồi, sau này khó mà gả được vào nhà tử tế.”
Thấy Hà thị vẫn không nói gì, lão ta càng được đà lấn tới.
“Đệ muội à, ta có một ý hay này. Thay vì để Dao Nhi gả vào nhà nghèo chịu khổ, chi bằng gả nó cho người trong nhà mình.”
Lão ta vỗ ngực đầy tự tin: “Đệ muội cũng biết đứa con trai nhà ta rồi đấy, tính tình cởi mở, diện mạo tuấn tú, thông minh hơn người, là nhi lang nổi bật nhất trong tộc mình. Ta thấy nó với Dao Nhi đúng là xứng đôi vừa lứa!”
“Có điều...” Lão ta liếc nhìn sắc mặt Hà thị: “Con trai ta là người tốt, còn Dao Nhi thì đã bị từ hôn, danh tiếng không còn được như trước nữa. Nếu muốn gả cho con trai ta, thì của hồi môn...”
“Chuyện của hồi môn không cần đường thúc phải lo lắng. Cho dù muội muội ta có thế nào đi nữa, cũng không đến mức phải gả cho một con súc sinh.”
Tam tộc lão đã uống đến lâng lâng, giây lát không phản ứng kịp việc con trai mình bị mắng là súc sinh, chỉ cảm thấy giọng nói này hơi quen quen.
Nhưng ngay khi nghe thấy giọng nói ấy, cơn say của Trung Quốc Công lập tức biến mất sạch. Ông ta giật nảy mình, suýt bật khỏi ghế.
Sở Thừa Vọng?
Tên nhóc đó... nó... chẳng phải...
Hà thị ngơ ngác nhìn bóng người vừa bước vào từ ngoài cửa.
Khi thấy con trai mình lành lặn không chút tổn hại nào đi vào, cuối cùng bà không kìm nén được cảm xúc nữa, nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Thừa Vọng! Con trai!”