Đừng Diễn Nữa, Đích Tiểu Thư là Quẻ Sư

Chương 19: Trên người hắn đang gánh mạng của con trai bà

Trước Sau

break

“Cái gì? Chạy mất rồi?” Liễu thị suýt nữa bật cười: “Nó làm Thanh Chi của ta tức đến hộc máu, bây giờ quay đầu bỏ chạy là muốn phủi sạch mọi chuyện sao? Nằm mơ đi!”

“Mau đi tìm! Có đào tung cả đất lên cũng phải tìm cho ra!”

“Vâng!”

Liễu thị đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, gọi lại Dương ma ma đang định lui xuống.

“Khoan đã.” Bà suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Ta nhớ trong họ hàng nhà ngươi có một người là bà đỡ rất có tiếng ở kinh thành, đúng không?”

Dương ma ma khó hiểu, nhưng vẫn cung kính gật đầu: “Đúng vậy.”

Trong mắt Liễu thị hiện lên vẻ độc ác: “Được, tìm người tới cho ta.”

Dương ma ma không biết phu nhân tìm bà đỡ để làm gì, nhưng trực giác mách bảo bà ta rằng việc này có liên quan tới đại tiểu thư. Nghĩ đến đứa cháu gái vẫn còn nằm liệt giường vì sợ hãi, bà ta lập tức dập đầu thật mạnh: “Vâng!”

Tứ tiểu thư Ôn Thanh Miểu tới thỉnh an Liễu thị. Từ xa nàng đã thấy Dương ma ma hớt hải chạy từ trong sân ra ngoài phủ.

Nàng cau mày, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mới sáng sớm đã vội vội vàng vàng, chẳng lẽ bên chỗ a lại xảy ra chuyện gì rồi? Đúng là nhiều chuyện!”

Ngoài miệng nói thế, nhưng khi tới trước mặt Liễu thị, nàng vẫn tỏ vẻ quan tâm.

“Nương, qua một đêm rồi, Thanh Chi tỷ tỷ đã đỡ hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi, ngươi có lòng.”

Liễu thị liếc qua Ôn Thanh Miểu một cái.

Từ trước tới nay, bà vốn không quá yêu thích đứa con gái thứ tư này. Cũng không phải ghét bỏ, chỉ là không để tâm mà thôi.

Bà có con trai cả được nuôi bên mình, gần gũi thân thiết. Có con trai thứ hai được lão phu nhân dạy dỗ, vừa giỏi giang vừa nổi bật.

Có con gái thứ ba được Quốc sư nhận làm đồ đệ, thân phận cao quý. Lại có đứa con trai út lanh lợi, miệng ngọt như mật.

So sánh ra, Ôn Thanh Miểu chẳng có điểm gì nổi bật, lại là con gái, nên rất ít khi được Liễu thị chú ý tới.

Nói vài câu lấy lệ xong, Liễu thị ra vẻ mệt mỏi, phất tay bảo nàng lui xuống.

Ôn Thanh Miểu hành lễ rồi rời đi.

Vừa bước ra khỏi sân của Liễu thị, mắt nàng đã ngấn đầy nước.

“Nương lúc nào cũng vậy. Trong lòng, trong mắt chưa từng có ta. Ta nói gì nương cũng không quan tâm!”

Tiểu nha hoàn đi bên cạnh đã quá quen với cảnh này, chỉ cúi đầu lặng thinh, không dám lên tiếng.

Chủ tớ hai người đang định quay về viện riêng thì gặp Quế Lan đang vội vã đi ngang qua.

Nhận ra đó là nha hoàn bên cạnh của Ôn Thanh Chi, mắt Ôn Thanh Miểu lập tức sáng lên, nhanh chóng tiến tới.

“Quế Lan tỷ tỷ, ngươi vội vàng đi đâu vậy? Có phải tỷ tỷ ta tỉnh rồi không?”

Quế Lan khom người hành lễ.

“Nô tỳ thỉnh an Tứ tiểu thư. Tiểu thư nhà ta nghe nói đại tiểu thư không thấy đâu nên sai ta đi tìm, để tránh phu nhân trách móc đại tiểu thư.”

Ôn Thanh Miểu bĩu môi: “Đồ sao chổi ấy còn làm Dũng Quốc phủ mất mặt chưa đủ hay sao, vậy mà tỷ tỷ vẫn nhớ tới nàng ta! Còn đại tiểu thư nữa chứ, hừ!”

Liễu thị sinh 5 người con, mọi người đều được gọi theo thứ tự sinh ra.

Ôn Thanh Chi đứng hàng thứ ba, hạ nhân gọi là Tam tiểu thư. Ôn Thanh Miểu đứng hàng thứ tư, được gọi là Tứ tiểu thư. Phía dưới còn có Ngũ thiếu gia.

Chỉ riêng Ôn Tam Kim là người dư thừa, nên mới có cái cách gọi chẳng ra đâu vào đâu là Đại tiểu thư.

“Khoan đã, ý ngươi là... Ôn Tam Kim không thấy đâu hả?”

Lúc này Ôn Thanh Miểu mới kịp phản ứng, Quế Lan vội vàng gật đầu.

“Vâng. Sáng nay phu nhân sai Dương ma ma tới Đông viện tìm người nhưng không thấy đại tiểu thư đâu cả.”

Ôn Thanh Miểu lập tức hiểu ra. Chẳng trách vừa rồi Dương ma ma lại chạy nhanh như thế, thì ra là đi tìm người.

Nàng bĩu môi: “Chạy cái gì mà chạy, chỉ giỏi gây thêm chuyện thôi.”

Đang định đi, nàng bỗng sáng mắt lên, bước chân khựng lại: “Nếu vậy thì, bây giờ Đông viện không có ai phải không?”

“Vâng.”

Đôi mắt Ôn Thanh Miểu đảo một vòng, khóe môi lén nhếch lên đầy ranh mãnh.

“Được rồi được rồi, ta biết rồi.” Nàng xua tay với Quế Lan: “Ngươi đi làm việc của ngươi đi.”

Nói xong liền dẫn nha hoàn vội vã chạy về phía Đông viện.

Quế Lan đứng thẳng người dậy, đi được vài bước lại quay đầu nhìn bóng lưng Ôn Thanh Miểu. Ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc, khóe môi khẽ nhếch lên đầy khinh thường: “Đồ ngu.”

...

Bên phía Trung Quốc phủ, trời vừa sáng, chợ búa trong thành vừa mở cửa, mọi người đã lên xe ngựa đi tới ngọn núi nơi Sở Thừa Vọng gặp nạn.

Đi được nửa đường, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại. Người đánh xe ở bên ngoài nhỏ giọng bẩm báo: “Phu nhân, Nhị thiếu gia đuổi tới rồi.”

Nhị thiếu gia?

Ôn Tam Kim nhìn sang Hà thị, mặt Hà thị lập tức căng lại: “Là con trai của thiếp thất kia sinh ra, ở trong phủ rất được lão gia cưng chiều.”

Bà vén rèm bước xuống xe, Nhị thiếu gia kia đã cưỡi ngựa chắn ngang đường đi của mọi người.

Ôn Tam Kim nhấc lên rèm xe nhìn người thanh niên trên lưng ngựa.

Gương mặt hắn có ba phần giống Sở Thi Dao.

So với vẻ ngay ngắn của Sở Thừa Vọng, hắn lại có thêm vài phần mềm yếu như phụ nữ. Dáng vẻ nôn nóng, ánh mắt không tập trung, rất giống người mẹ của mình.

Sở Thừa Nghiệp cười cợt nhả, chắp tay với Hà thị: “Thỉnh an mẫu thân. Hôm nay chính là ngày các trưởng bối trong họ tới phủ, mẫu thân không ở nhà chuẩn bị tiệc tiếp đãi các tộc lão, sao còn định lên núi thế?”

Bên dưới vẻ mặt thân thiết là sự lạnh lùng, hắn nhếch môi cười mỉa: “Hôm nay đâu phải ngày mồng một hay ngày rằm, cũng không phải ngày thích hợp tới Trấn Quốc Tự cầu phúc cho đại ca. Chi bằng mẫu thân cùng ta trở về, kẻo phụ thân lại nổi giận.”

Sở Thi Dao ngồi trước mặt Ôn Tam Kim, nghe những lời của người anh cùng cha khác mẹ ấy, mặt tức đến đỏ bừng.

“Cái gì mà không phải ngày cầu phúc chứ! Bọn họ rõ ràng sợ mẹ ta không chịu lấy của hồi môn ra nuôi đám người trong họ nữa nên cố ý tới ngăn cản! Đi xin tiền mà còn nói năng như đúng rồi, đúng là đồ mặt dày!”

Ôn Tam Kim bật cười nhìn nàng: “Ngươi thật sự nghĩ người anh cùng cha khác mẹ của ngươi tới đây chỉ để đòi tiền thôi sao?”

“Đương nhiên rồi!” Sở Thi Dao siết chặt khăn tay: “Hắn còn đuổi theo tới tận đây. Chắc chỉ khi mẹ ta đưa tiền cho đám người kia xong mới lên núi tìm ca ca được.”

Ôn Tam Kim lắc đầu: “Cũng không đơn giản như vậy đâu.”

Quả nhiên, một lúc lâu sau, Hà thị trở lại xe với vẻ mặt đầy tức giận.

Giọng bà run lên: “Hôm nay chúng ta không đi được nữa, chỉ có thể đợi tới ngày mai thôi. Cha con nói lần này người trong họ tới rất đông, nhất định phải về phủ mở tiệc tiếp đón.”

“Một đám ông già sắp xuống lỗ rồi, ai thèm quan tâm bọn họ chứ!”

Sở Thi Dao nghiến răng.

“Nương, tại sao chúng ta phải nghe lời cha? Dù sao cũng có Tam Kim ở đây, chúng ta cứ lên núi trước, tìm được ca ca rồi tính tiếp!”

“Không được.”

Hà thị lắc đầu, vành mắt bà đã đỏ lên.

“Cha con điên rồi. Ông ta nói nếu chúng ta nhất quyết lên núi, ông ta sẽ gả con cho con trai của Tam tộc lão.”

Con trai của Tam tộc lão đã ngoài bốn mươi tuổi, tuổi tác gần bằng Trung Quốc Công. Tuy vậy vai vế lại thấp hơn một bậc, vẫn được tính là cùng hàng với Sở Thi Dao.

Người đó đã cưới ba đời vợ, cả ba người đều chết khi còn trẻ. Người ngoài đều nói là bệnh nặng qua đời, nhưng người trong họ đều biết rõ.

Đâu phải chết vì bệnh, mà là bị đánh đến chết.

Sắc mặt Sở Thi Dao trắng bệch, vừa sợ vừa giận.

“Cha... cha sao có thể làm như vậy được. Ta đã đính hôn với Tề Nguyên Huy rồi mà!” Nước mắt đã phủ kín gương mặt nàng.

“Nương, con là con gái ruột của ông ấy mà! Dù ông ấy có sủng thiếp diệt thê, không thương con, nhưng cũng không thể gả con cho loại người đó, rồi hủy hoại cả đời con được!”

Có khi còn chẳng cần tới cả đời. Gả qua đó chừng hai ba năm, nàng rất có thể sẽ bị đánh chết như những người vợ trước.

Hà thị vội ôm con gái vào lòng.

“Đừng sợ, đừng sợ. Sở Thừa Nghiệp nói rồi, chỉ cần chúng ta ngoan ngoãn trở về, cha con sẽ không làm vậy. Dao Nhi yên tâm, con cũng là con của nương, nương sẽ không bỏ mặc con đâu.”

Hai mẹ con ôm nhau lặng lẽ rơi nước mắt, bầu không khí trong xe trở nên nặng nề.

Không lâu sau, xe ngựa quay đầu trở về Trung Quốc phủ. Ôn Tam Kim cầm một miếng bánh trên bàn, cắn một miếng rồi ngẩng đầu nhìn Hà thị.

“Phu nhân nghĩ xem, vì sao bọn họ lại sốt ruột gọi chúng ta trở về như vậy?”

Hà thị lau nước mắt. Dù sao Ôn Tam Kim cũng đã chứng kiến quá nhiều chuyện xấu xa trong nhà bà rồi, nên bà cũng chẳng còn giấu giếm nữa.

“Chắc cũng chỉ để giữ ta trong tầm mắt, cố tình chèn ép ta rồi moi thêm ít tiền từ ta thôi.”

“Ta lại không nghĩ vậy.” Ôn Tam Kim chỉ về phía Sở Thừa Nghiệp đang đi trước đoàn người: “Phu nhân, trên người của đứa con vợ lẽ này, đang gánh một mạng người đấy.”

Hà thị khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng thả lỏng: “Hắn được mẹ đẻ nuông chiều từ nhỏ, ăn chơi, cờ bạc, chuyện gì cũng biết. Trên tay dính mạng người cũng không có gì lạ.”

“Vậy phu nhân có biết...” Ôn Tam Kim vẫn cười ngây ngô như thường lệ: “Người mà hắn hại chết là ai không?”

Nhìn tia sắc bén hiện thoáng lên trong mắt nàng, cả người Hà thị cứng đờ. Tim bà đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trong đầu bà hiện lên một khả năng, một khả năng khiến bà không dám nghĩ tới.

“Lẽ nào... Là con trai của ta?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương