Ánh mắt Trung Quốc Công dao động. Ông ta tức đến đỏ mặt, nhưng nghĩ kỹ lại thì trong lòng vẫn có phần áy náy.
Dù sao Hà thị cũng là người vợ cùng ông ta kết tóc, tính nết bà thế nào, ông ta vẫn hiểu ít nhiều. Bao năm qua, mọi chi tiêu lớn nhỏ trong Trung Quốc phủ đều trông vào của hồi môn của bà, còn bà cũng vì giữ mặt mũi cho ông ta mà luôn giấu kín chuyện này.
Hiện giờ bà đã nói ra những lời ấy, hẳn là ông ta thật sự đã chạm tới giới hạn của bà. Nhưng ông ta lại không thể xuống nước trước mặt Hà thị, chỉ đành đưa mắt ra hiệu cho bên cạnh thiếp thất.
Tiểu thiếp nhận được ánh mắt ấy, trong lòng không vui vì ông ta không chịu đứng ra bênh vực mình, nhưng cũng không dám cãi lại. Nàng ta chỉ lén lườm Hà thị một cái rồi cất giọng nũng nịu, làm ra vẻ không sao cả.
“Thôi mà lão gia, phu nhân cũng chỉ vì lo cho thiếu gia nên mới đánh ta. Ta không đau, lão gia đừng lo lắng cho ta...”
Nàng ta nép vào lòng Trung Quốc Công, làm đủ vẻ yếu đuối đáng thương. Lúc này Trung Quốc Công mới làm ra vẻ rộng lượng, hừ lạnh một tiếng rồi phất mạnh tay áo về phía Hà thị.
“Nể mặt Kiều Nhi, ta không so đo với bà nữa. Mau quản cho tốt đứa con trai ngoan của bà đi!”
Nói xong, ông ta ôm eo tiểu thiếp nghênh ngang bỏ đi, trong sân lập tức yên ắng.
Hà thị nhắm chặt mắt, cố ép nỗi tủi hờn trong lòng xuống, miễn cưỡng nở một nụ cười nhìn Ôn Tam Kim.
“Để ngươi phải chê cười rồi.”
Bà nghiêng mặt lau nhanh khóe mắt, dịu giọng vẫy tay với đứa con trai cả đang trốn trên cây.
“Thừa Vọng, xuống đây nào. Đừng sợ, tới chỗ nương.”
Con trai cả của bà là Sở Thừa Vọng. Hắn bám chặt trên cây như một con khỉ, tay chân quấn lấy thân cây. Đôi mắt mở to, dè dặt nhìn quanh bốn phía, miệng há rộng không ngừng thở hổn hển, rõ ràng là bị dọa sợ.
Hà thị gọi rất lâu, ánh mắt hắn mới dần tỉnh táo trở lại.
Hắn nhìn Hà thị dưới gốc cây, rồi ánh mắt lướt qua, dừng trên bóng người đen gầy đứng phía sau bà.
Hắn tưởng mình nhìn nhầm rồi, lấy tay dụi mắt rồi nhìn lại. Quả nhiên, trên người đối phương vẫn là tầng ánh vàng quen thuộc ấy.
“U oa! U oa!”
Hắn phịch mông ngồi xuống cành cây, hai tay vung vẩy trên đầu, vui mừng gọi về phía Ôn Tam Kim.
“U oa! U oa!”
Ôn Tam Kim: “...”
Nàng ngẩng đầu nhìn động tác quen thuộc của Sở Thừa Vọng, kinh ngạc nhướng mày.
Người này giống như... còn là người quen?
Nàng lập tức bảo Hà thị chuẩn bị một căn phòng trống đưa Sở Thừa Vọng vào trong, còn mình theo sau đi vào.
Sở Thi Dao nhìn cánh cửa khép lại, khẽ nắm tay mẫu thân, nhỏ giọng an ủi: “Từ ngày ca ca đi dự buổi hội thơ trở về, con chưa từng thấy huynh ấy nghe lời như hôm nay. Chắc hẳn Ôn tiểu thư là người có bản lĩnh thật sự, nhất định sẽ chữa khỏi cho ca ca.”
“Ừ.”
Hà thị nắm lại tay con gái, ánh mắt đầy mong đợi rồi gật đầu.
Ôn Tam Kim đóng cửa phòng lại, cả người Sở Thừa Vọng mềm nhũn ra, bịch một tiếng ngã xuống đất.
Bên cạnh thân xác hắn có một bóng dáng giống con khỉ đang quỳ, cung kính dập đầu với nàng một cái.
“Bái kiến đại nhân.”
Ôn Tam Kim không bảo nó đứng dậy, lông mày nhíu chặt: “Sao ngươi cũng xuống núi vậy?”
Trước khi trở về kinh thành, nàng sống cùng sư phụ trong một đạo quán trên núi. Đạo quán tên là Sơn Thần Quán, từ bao đời nay vẫn đảm nhận việc trông coi, bảo vệ ngọn núi đó.
Con khỉ trước mặt chính là một yêu quái nhỏ trên núi. Hơn trăm năm trước, nó có được chút cơ duyên tu hành nên từ đó vẫn luôn bảo vệ bình yên dân chúng trong vùng.
Nghe Ôn Tam Kim hỏi vậy, con khỉ tủi thân muốn khóc.
“Đại nhân, không phải ta cố ý chiếm thân xác đứa nhỏ này đâu. Ta làm vậy là đang cứu hắn!”
Nó kể lại đầu đuôi chuyện giữa mình và Sở Thừa Vọng.
Những năm gần đây, nước Linh Việt chỉ tôn thờ Phổ Độ Thần Quân, còn nghiêm cấm dân chúng cúng bái các thần linh khác. Một vị tiên nhỏ xíu như nó từ lâu đã đói đến mức gần như trong suốt, chỉ chờ một ngày tan biến khỏi cõi đời, hòa cùng sương sớm trên núi rồi biến mất khi mặt trời mọc.
Chính vào thời điểm ấy, nó lại gặp được Sở Thừa Vọng tốt bụng.
Khi còn nhỏ, Sở Thừa Vọng từng tiện tay đặt một quả dại trước tượng đá của nó. Chính chút sức mạnh tín ngưỡng ít ỏi ấy đã giúp nó gắng gượng sống sót đến tận hôm nay.
Nhưng mà nửa tháng trước, Sở Thừa Vọng ra ngoài tham gia hội thơ, giữa đường bị người ta đánh lén, lăn xuống vách núi rồi hôn mê bất tỉnh.
Sợ hắn nằm dưới vực sẽ chết đói, chết rét hoặc bị thú dữ trong núi tha đi ăn thịt, con khỉ không còn cách nào khác ngoài việc chui vào thân xác hắn, đưa hắn về nhà.
Nào ngờ khi đưa người về tới nơi, nó mới phát hiện thân xác còn đây, nhưng linh hồn nhỏ bé đã mất!
Nó lại lo linh hồn Sở Thừa Vọng không quay về, thân xác sẽ chết đói, cho nên ngày nào cũng điều khiển cơ thể hắn ăn uống đúng giờ, đồng thời cầu mong một ngày nào đó linh hồn của hắn có thể tự tìm đường trở lại.
Con khỉ sụt sịt khóc: “Đại nhân, ta không hại ai cả! Ta thật sự đang cứu người mà!”
Nó khóc đến mức bộ lông trên mặt cũng ướt nhẹp. Ôn Tam Kim nhìn ra nó không phải đang nói dối.
“Ngươi nói là Sở Thừa Vọng bị người ta đánh lén? Ngươi có nhìn rõ kẻ đó trông như thế nào không?”
Con khỉ gãi đầu, suy nghĩ một lúc rồi ngoan ngoãn lắc đầu.
“Không nhìn rõ, nhưng mà...” Nó chỉ vào thân xác mềm oặt của Sở Thừa Vọng dưới đất: “Người đó quen biết Sở Thừa Vọng. Nếu hắn tỉnh lại, chắc chắn sẽ biết!”
Ôn Tam Kim khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Nàng bảo con khỉ quay về thân xác Sở Thừa Vọng trước, rồi xoay người kể lại mọi chuyện cho Hà thị nghe.
Nghe xong, Hà thị kinh ngạc vô cùng.
“Trên đời này ngoài Phổ Độ Thần Quân ra, vẫn còn những thần tiên khác chịu bảo vệ người bình thường như chúng ta sao?”
Ôn Tam Kim rất muốn nói Phổ Độ Thần Quân nhà các ngươi vốn chẳng giúp được việc gì, nhưng lời tới bên miệng rồi lại nuốt xuống.
Nàng gật đầu, bảo Hà thị đi chuẩn bị đồ.
“Hồn phách Sở Thừa Vọng vẫn chưa trở về. Ta không biết là hắn không tìm được đường về nhà hay đang bị nhốt ở đâu đó. Trước tiên phải gọi hồn thử xem sao.”
Hà thị biết chuyện này. Ở dân gian, trẻ con bị dọa sợ thường được người lớn gọi hồn.
“Vậy để ta đi chuẩn bị đồ dùng cho lễ gọi hồn.”
Hà thị làm việc rất nhanh, Ôn Tam Kim cũng không chậm.
Hơn nữa việc gọi hồn cũng không phải chuyện quá khó. Nàng vừa vẽ được khá nhiều lá bùa dùng được, lại có Hà thị là mẹ ruột của Sở Thừa Vọng ở bên phối hợp, nên mọi việc hoàn thành rất nhanh.
Đáng tiếc là họ vẫn không gọi được hồn phách của Sở Thừa Vọng về.
Nếu không gọi được, vậy chứng tỏ không phải hắn lạc đường không tìm thấy nhà, mà là đang bị mắc kẹt ở một nơi nào đó.
Ôn Tam Kim nói: “Giờ đã muộn rồi, vào núi không an toàn. Phu nhân cho người chuẩn bị đi, sáng mai chúng ta sẽ vào núi tìm hồn.”
Hà thị tuy lo lắng nhưng cũng biết chuyện này không thể nóng vội, đành gật đầu đồng ý.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Tam Kim dẫn theo Hà thị, Sở Thi Dao cùng vài bà tử và gã sai vặt vào núi.
Cùng lúc đó, Liễu thị ở Dũng Quốc phủ cũng thức dậy từ rất sớm.
Hôm qua Ôn Thanh Chi hộc máu, bà ngồi bên giường trông nom tới tận nửa đêm, lo đến mức không tài nào ngủ được. Mãi đến nửa đêm Ôn Thanh Chi tỉnh lại, bà mới yên tâm chợp mắt một lúc.
Nhưng chưa ngủ được hai canh giờ, trời vừa sáng bà đã giật mình tỉnh giấc, vội vàng chạy đi xem Ôn Thanh Chi.
Lúc này tận mắt thấy con gái cưng uống thuốc xong, sắc mặt không còn trắng bệch như trước nữa, bà mới thật sự yên lòng, có thời gian quay sang xử lý Ôn Tam Kim.
“Lão gia chỉ nhốt nó trong sân thôi sao? Đúng là quá nhẹ cho nó!”
Liễu thị vẫn chưa quên trận gia pháp bị ép phải dừng giữa chừng ngày hôm qua.
Vừa hay đứa con thứ hai vô ơn kia đã đi học, không có mặt ở nhà. Hôm nay bà nhất định phải dạy dỗ Ôn Tam Kim cho ra trò, bắt nó trả lại nguyên vẹn những đau khổ mà Thanh Chi đã phải chịu!
“Người đâu! Mau tới Đông viện gọi con sao chổi ấy tới đây!”
“Vâng, phu nhân.”
Dương ma ma nhận lệnh đi tới Đông viện. Không bao lâu sau hoảng hốt chạy trở về, bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Liễu thị.
“Không ổn rồi phu nhân! Không ổn rồi!”
“Đông viện không có ai cả, đại tiểu thư chạy mất rồi!”